Tác giả: Hoàng Hôn Tứ Hợp
Ngày cập nhật: 04:37 22/12/2015
Lượt xem: 1342075
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2075 lượt.
động, không hề để ý đến những lời nói mơ màng của hai cô gái mê trai kia. Kia có phải Trình Thiếu Phàm kiệm lời, luôn chỉ nói nửa câu cần nói dù khi đang đùa mà anh quen không? Không ngờ được từ miệng cậu ta mà cũng bật ra được những lời dịu dàng như vậy, không ngờ được cậu ta cũng có thể thổ lộ một cách lãng mạn quá mức như thế, càng không ngờ được nhất nữa là người mà cậu ta đang thổ lộ là Tô Tiểu Lai, người đã N năm làm em gái của mình.
Nghĩ vậy, anh không khỏi lo lắng cho La San, kỳ thật từ đầu anh đã biết Trình Thiếu Phàm chỉ xem cô ấy là em gái, khi đó anh cũng đã cố khuyên cô nhưng tình cảm của cô đối với Trình Thiếu Phàm dường như là một thứ tình cảm cố chấp.
“Tớ mặc kệ, đời này kiếp này tớ chỉ yêu mình anh ấy, cậu hiểu không? Lần đầu tiên tớ gặp anh ấy, khoảnh khắc anh ấy mỉm cười hỏi tên tớ, tớ không tự kiềm chế được mà yêu anh ấy, đó là nụ cười đẹp nhất mà tớ từng được thấy. Lúc ấy tớ đã nghĩ, có phải ông trời thương tớ, trước đây làm tớ mất đi người thân nhất, bây giờ thì lại làm cho anh ấy bước vào cuộc đời tớ, tóm lại, tớ sẽ không buông tha anh ấy.”
Đó là nguyên văn lời La San.
Chương trình vừa kết thúc, Tô Tiểu Lai ôm bụng đi ra từ phía nhà sau, liếc mắt một cái liền nhìn thấy Dịch Xuyên Thần đang đứng ngẩn ngơ trước màn hình lớn, bước nhanh đến bên cạnh anh, huơ năm ngón tay mảnh khảnh, nói: “Nghĩ gì vậy? Sao lại thất thần thế.”
Bên kia truyền đến âm thanh nôn nóng, hỗn loạn: “Xuyên Thần, cậu biết chưa? Người anh ấy thích lại là Tiểu Lai, tớ nên làm gì bây giờ?”
Xem ra La San đã xem chương trình đó, anh thở dài nói: “Buông tay đi! Đừng ngày càng lún sâu hơn nữa.”
“Tớ không muốn!” La San dừng hai giây, châm chọc hỏi: “Không phải cậu thích Tiểu Lai sao?”
“Cậu nói hươu nói vượn gì đó?” Dịch Xuyên Thần nóng nảy, khuôn mặt đỏ gần một nửa.
“Nếu cậu không thích em ấy thì tại sao suốt ngày cứ quanh quẩn bên tớ hỏi chuyện về em ấy.” La San là một người tinh mắt, rất giỏi quan sát.
Dịch Xuyên Thần im lặng, vô thức đưa mắt nhìn về phía Tô Tiểu Lai, không thể phủ nhận, anh rất quan tâm Tô Tiểu Lai, luôn không tự chủ được mà nghĩ về cô, nhưng mà anh vẫn chưa xác định được đó có phải là thích cô hay không.
Thậm chí sau này biết được Trình Thiếu Phàm thích Tô Tiểu Lai, anh cũng không có ý định giậu đổ bìm leo, chiếm trước tiên cơ.
“Được rồi, khoan nói chuyện này đã, tớ phải cúp máy đây, còn có chút việc.” Nói xong liền định cúp máy.
“Khoan đã, không phải cậu đang ở cùng với Tiểu Lai đó chứ?”
“Làm sao cậu biết?” Dịch Xuyên Thần giật bắn người.
“Thiếu Phàm đi khắp nơi tìm em ấy, chiều nay tớ đến nhà Trình Thiếu Phàm, định chúc mừng sinh nhật em ấy… Còn nữa, tớ hẳn là phải cảm ơn cậu, chương trình kia chắc là Tiểu Lai chưa xem được phải không?”
“Buổi tối tớ sẽ đưa cô ấy về, tớ cúp máy đây.” Dịch Xuyên Thần cất điện thoại, thở dài một hơi, quyết định hôm nay đưa cô ấy đi chơi liệu có phải là sai lầm?
********
“Em ăn cay được à? Ngon lắm à?” Dịch Xuyên Thần thật sự không nghĩ rằng các quán ăn lề đường lại ngon như vậy, nhìn người ngồi đối diện đang ăn rất ngon lành.
“Tất nhiên, anh có muốn ăn chân gà nướng không? Không ổn rồi, cay quá, em đi sang bên cạnh mua ly kem đây.” Miệng vẫn còn đang ngốn thức ăn, cô đứng dậy.
Dịch Xuyên Thần ngăn cản cô, “Được rồi, để anh đi mua cho.”
“Cảm ơn.” Tô Tiểu Lai vừa nói xong liền ngồi xuống, cầm bạch tuột nướng ăn chăm chú.
Một lúc sau, Dịch Xuyên Thần cầm một ly kem quay lại, thấy cô vẫn đang ngồi ăn, dưới ánh đèn mờ nhạt, nước mắt Tô Tiểu Lai vì cay mà chảy ròng ròng, anh không khỏi nhíu mày, “Cay như vậy mà em còn ăn?”
“Ha ha, đây gọi là lấy cay để lấn át cay.” Nói xong đứng dậy đoạt lấy ly kem trên tay anh.
Hai người im lặng một lúc, Dịch Xuyên Thần đột nhiên mặt mày nghiêm túc hỏi: “Này Tiểu Lai, không phải em bị bỏ đói mấy chục ngày đấy chứ?”
Haha không biết người này đã thiệt hại với cô cả ngày chưa? Hiển nhiên là quá thiệt hại rồi!!! Dù sao cái gì muốn ăn cũng đều ăn rồi, ngày hôm nay thật hài lòng, liệu ngày sinh nhật như hôm nay còn có thể lập lại… nên dùng từ gì để diễn tả nhỉ, đúng rồi, thích điên cuồng, một mức độ thích rất cao nha.
“Này, không phải hôm nay anh mời khách sao? Em muốn ăn cái gì thì ăn, ăn không biết ngừng nghỉ cũng được?” Tô Tiểu Lai nhìn cái que nhỏ trên bàn cảm thán, đã hai tháng nay cô không được ăn chơi thỏa thích, không được đề cập đến quán ăn lề đường với anh cô nếu không muốn tìm đường chết.
“Em thật là thẳng thắn, anh em bỏ đói em à?” Dịch Xuyên Thần cảm thấy kỳ quái, Trình Thiếu Phàm không thể nào keo kiệt đến độ ngay cả quán ăn lề đường cũng tiếc.
“Anh em dĩ nhiên là không bỏ đói em rồi, nếu không thì làm sao ăn nói với ba mẹ em, chỉ là anh ấy đối với em quá nghiêm khắc, anh ấy chẳng phải là kiểu người như thế sao? Khó mà nói…” Nói đến đây, cô chần chờ một chút, nhìn mắt Dịch Xuyên Thần, hoài nghi nói: “Ôi, em nói với anh, anh sẽ không nói lại với anh của em đấy chứ? Không được, hai người rất thân, em không nói tiếp vẫn tốt hơn.”
“Làm sao có thể? Anh