Tác giả: Hoàng Hôn Tứ Hợp
Ngày cập nhật: 04:37 22/12/2015
Lượt xem: 1342092
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2092 lượt.
hông để cho người khác bớt lo được vậy, aizz.” Trình Thiếu Phàm than thở, lông mi nhíu chặt, ngồi xổm trước mặt Tô Tiểu Lai xem vết thương ở gót chân của cô.
Tô Tiểu Lai ngồi ở trên ghế bành lớn, chân đặt trên đầu gối anh, bĩu môi, đang muốn nói cái gì đó. Lúc này tiếng chuông cửa vang lên, Trình Thiếu Phàm đứng dậy, mở cửa, khi quay lại đã cầm theo một đôi giày bệt màu vàng dành cho nữ, Tô Tiểu Lai ngẩng đầu nhìn, cái này chẳng lẽ là cho cô? Nào có nguyên tắc lễ phục dạ hội lại phối với giày đế bằng như vậy, để làm giảm đi giá trị con người hả, cô không cần, vì vậy, phút chốc Trình Thiếu Phàm đưa đôi giày kia tới, cô từ chối, chân lộn xộn muốn đứng lên, “Em không muốn đi đôi này, hay là cứ đi đôi dép cao gót kia đi!” Nói xong còn liếc mắt nhìn đôi giày cao gót còn đang vứt dưới đất.
Trình Thiếu Phàm dùng sức nắm bàn chân của cô, mười phần tức giận, “Em có tin là anh sẽ đem em ném từ trên này xuống dưới không.”
Đây chính là tầng 25 nha, ném xuống kia sẽ chết không toàn thây đó.
Tô Tiểu Lai bất động, làm trái lại lời anh, cô từ trước đến giờ đều bị chết rất thảm, bài học kinh nghiệm tàn khốc a. TT__TT
“Vậy được rồi, anh nhanh lên đi.” Vì thế cô vui vẻ cầm cái khay chất đầy đồ ăn đi tìm chỗ trống ngồi.
Không bao lâu sau, xa xa, Dịch Xuyên Thần cầm cái đĩa to đi về phía cô, Tô Tiểu Lai đang lau miệng, vẻ mặt kích động, chờ anh đi đến nơi, cô tiến lên nhận cái khay, kết quả… bên trong chỉ có 2 cốc nước chanh và một cái đĩa không, Tô Tiểu Lai ngây ngẩn cả người, lập tức hung dữ giương mắt trừng anh, cô làm sao mà lại có thể nghĩ anh ta là người tốt được cơ chứ.
Chỉ thấy anh thản nhiên ngồi ở trước mặt cô, lại còn rất tao nhã lấy cái đĩa không trong khay, đem móng vuốt với đến khay thức ăn đầy của Tô Tiểu Lai, lấy một nửa đồ ăn sang khay của mình.
Tô Tiểu Lai kích động, phẫn nộ, run rẩy, trên đời này làm sao lại có người đàn ông vô sỉ như vậy ??? =_=
Chỉ có điều, năng lực phản ứng với nguy cơ của cô rất mạnh, chỉ hai giây, cô như gà mái che chở gà con mà bảo vệ cái khay của mình, Dịch Xuyên Thần lại nở nụ cười, “Em gái Tiểu Lai à, lần trước mời em ăn nhiều như vậy, mới qua vài ngày, mà đã học thói vong ân phụ nghĩa sao.”
Tô Tiểu Lai tức khí, căm giận nói, “Những thứ kia đâu mất tiền, sao anh lại giành với em.”
“Không phải anh giúp em bưng cốc nước chanh đến đây còn gì, em sao lại nhỏ mọn như vậy?” Dịch Xuyên Thần không đồng ý, dù sao mục đích của anh là không cho phép cô bị đau dạ dày lần nữa.
Tô Tiểu Lai liếc mắt nhìn bộ dạng vô lại của anh, ngẫm lại, thôi quên đi, không nên so đo cùng người như thế, coi như cô có tấm lòng từ bi, không xua đuổi tên ăn mày. Chỉ cần không dùng nhiều sức ở chân là có thể đem mấy thứ vừa bị mất đi bổ sung trở về, cô bưng khay lên muốn đi, Dịch Xuyên Thần giữ chặt cô, mang theo cảnh cáo, “Hồi nãy anh ở chỗ kia, hình như thấy anh trai em đang đứng ở đó.”
Êh, anh ta thật đúng là…. Ai nói cho anh biết là cô sợ anh trai vậy.
“Em không đi toilet được sao?” Hừ, cô không thể làm cho anh xem thường được.
Dịch Xuyên Thần xấu hổ nới lỏng tay.
Tô Tiểu Lai đi vòng quanh nhìn ngó, trong phạm vi thực hiện mục tiêu không thấy nhân vật kia xuất hiện, cô lén lút lấy một cái khay, khi chuẩn bị sắp xuống tay với một khối bánh ngọt, đột nhiên, một thanh âm hấp dẫn cô.
“Ông nó, nhanh lên một chút, ra đây chụp cho tôi nào.”
“Chụp được rồi phải không?”
“Thế nào? Cũng đến lúc tôi nở mày nở mặt với dì cả rồi.”
Tô Tiểu Lai nhìn về phía phát ra tiếng nói, vừa nhìn thấy, cô lập tức sợ đến ngây người, cái người ăn mặc đẹp đẽ kia là là là… Ôi chao, là mẹ cô. Còn người đàn ông mặc âu phục đứng bên cạnh đang đi tới đi lui kia không phải là ba thân yêu của cô sao?
Không phải là ảo giác chứ? Làm sao có khả năng đó được, ngày
hôm qua không phải là bọn họ còn ở nhà sao?
Cô buông cái khay xuống, từ từ đi về phía bên kia, đến gần, chỉ thấy mẹ cô đang đùa nghịch thử pose đủ kiểu, thúc giục ba cô mau mau chụp ảnh, thỉnh thoảng có người đi ngang qua, dùng vẻ mặt không thể tưởng tượng được đánh giá bọn họ, Tô Tiểu Lai cũng không dám đi đến gần quá, thật sự là mất mặt mà.
Cô đột nhiên nghĩ đến bản thân mình hôm trước còn chạy theo sau đòi anh trai chụp ảnh cho cô, rốt cuộc hiện tại mới hiểu được vì sao anh không chịu, thì ra là bởi vì rất mất mặt.
Cô lui người về trốn đằng sau cây cột lớn màu vàng nhỏ giọng gọi, “Ba, mẹ…”
Tai của mẹ cô rất tốt, lập tức quay đầu, xoay người lại, liếc mắt một cái liền nhìn thấy đầu của Tô Tiểu Lai đang núp núp, lập tức chạy lên phía trước nắm tay con gái, lớn giọng nói, “Con gái à, mẹ đi tìm con cả buổi, trời ạ, vừa rồi tôi nhìn không rõ, ông nó ơi, ông nhìn xem này, con gái chúng ta ngày hôm nay trông thật là xinh đẹp nha, khí chất áp đảo người khác a, ai nha, thật sự là giống tôi thời trẻ…” Mẹ cô càng nói càng kích động.
Tô Tiểu Lai vẻ mặt hắc tuyến, sớm biết như vầy cô không đi ra cho xong. (╯□╰)
Mẹ cô hoàn toàn đắm chìm trong thế giới của riêng mình, bên cạnh vẫn còn rất nhiều người, Tô Tiểu Lai cúi đầu xuố