XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Anh, Em Sai Rồi

Anh, Em Sai Rồi

Tác giả: Hoàng Hôn Tứ Hợp

Ngày cập nhật: 04:37 22/12/2015

Lượt xem: 1342054

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2054 lượt.

n này được!
“Xem đi, tôi tự mình đi tiểu xong rồi nè.” Khuôn mặt nhỏ nhắn ửng hồng, miệng duyên dáng bĩu ra đáng yêu.
Dịch Xuyên Thần nhìn cô mỉm cười, sau đó qua đỡ cô, nói, “Đi thôi.”
“Đi đâu? Tôi muốn về bàn tôi.”
“Được, anh đưa em về bàn.”
“Đây không phải đường về bàn tôi mà, anh muốn dẫn tôi đi đâu?”. Tô Tiểu Lai bắt đầu cảnh giác.
“Đây là đường khác về bàn em thôi, ngoan nào.” Tay Dịch Xuyên Thần xoa đầu cô dỗ dành.
“Sao lại học kiểu xoa đầu của anh tôi thế, tôi là con chó nhỏ của anh sao? Hừ”.
Dịch Xuyên Thần sửng sốt, đỡ cho cô đứng thẳng người, cười khổ nói, “Em là con chó nhỏ đáng yêu nhất trên đời này.”
“Ha ha, thật không? Tôi … tôi … tôi tôi…”
“Em làm sao vậy??”
“Tôi …” Nôn…
Kết quả là, thảm kịch đã xảy ra.
“Quần áo của tôi!!!!!!!!!!”. Một tiếng hét thảm thương vang lên.
“Tôi … tôi còn muốn nôn …”. Lại nôn …
Tiếp đó lại nhìn vào bộ quần áo bóng bẩy của mình, Dịch Xuyên Thần suy sụp.
Quyết tâm nào, nhắm mắt lại, quên chuyện cô ấy nôn đi, cùng lắm thì bỏ luôn bộ quần áo này.
Nhưng rồi Tô Tiểu Lai đứng bất động, ghé sát lên người anh ngáy to.
Dịch Xuyên Thần dở khóc dở cười, nha đầu kia, như vậy mà cũng ngủ được.






Thực sự mà nói, say rượu đối với Tô Tiểu Lai không phải là xa lạ gì. Mỗi lần cùng ba chị em tụ tập, không thể không say. Nhưng mà lần này thì khác, nghiêm trọng hơn, cô say túy lúy, đầu óc choáng váng mơ hồ, cả người rũ rượi không sức lực. Quay trái quay phải, cảm giác như có cái gì đó đang ôm mình, lại giống như không phải.
Hở, anh đâu? Sớm như vậy mà anh đã dậy rồi sao?
Cảm thấy người đã khá hơn, cô miễn cưỡng mở to mắt. Nhưng mà, ngay khi vừa nhìn rõ mọi vật xung quanh, cô liền sợ đến hồn bay phách lạc.
Cô đang ở đâu thế này? Cái giường này không phải là cái giường quen thuộc của cô, cách bài trí phòng cũng khác. Cô sợ hãi không khỏi toát mồ hôi lạnh, đầu bắt đầu hoạt động. Nhớ lại nào, uhm…sáng hôm qua anh đưa cô đến trường, sau đó tụ tập ăn uống, rồi đi Karaoke, sau đó, cô cùng với Vi Vi uống rượu, ờ, đúng rồi, là rượu, sau đó thì sao nhỉ??? Sự việc sau đó như thế nào cô nghĩ đến mấy cũng không ra, đành lắc đầu, đứng dậy. Bỗng nhiên ánh mắt cô sững lại. Linh cảm không hay rồi, có phải là bị bắt cóc không Ọ____Ọ
Tin này tựa như : sét đánh giữa trời quang!!! Đùng …đùng…đùng!!!
Miệng cô lẩm bẩm : “Đừng lại gần tôi…đừng lại gần tôi…” Xuyên Thần là ác ma!!!
Xuyên Thần tội nghiệp mặt đầy sọc đen ( _ _|||) con bé này thật là quái quá đi, dám làm anh trở thành thằng cầm thú.
Nhìn dáng vẻ như con thỏ nhỏ của cô, Xuyên Thần lại trỗi lên ham muốn đùa cợt với cô. Bất chấp cô đang sợ hãi, anh chậm rãi áp sát vào cô, hơi thở nam tính ấm áp bao quanh người cô, đôi mắt đào hoa khẽ nhíu… “Tiểu Lai, chả lẽ em không muốn biết tối qua đã xảy ra chuyện gì sao?” Anh dùng một tay nâng cằm cô, giọng nói mê say lòng người nhẹ nhàng lọt vào tai cô.
“A…. tôi không muốn nghe, không cần nghe” Tô Tiểu Lai bịt chặt hai tai, đầu lắc liên hồi, hai chân đá lung tung, giống như một đứa con nít đang cố tình gây sự vậy.
Xuyên Thần đột nhiên ôm bụng cười ngặt nghẽo, gượng dậy nói : “Được rồi, không đùa em nữa, em xem quần áo của em đi là biết sự việc thế nào mà.”
Tiểu Lai rốt cục cũng bình tĩnh lại được chút ít, xốc chăn lên. Phù! Quần áo còn đầy đủ, không xê dịch, rách rưới chỗ nào, trong lòng an tâm rồi, nhưng mà cô vẫn còn nghi ngờ: “Đáng lẽ anh phải nói là chúng ta chả có việc gì cả, em vẫn nguyên vẹn, anh không sứt mẻ chứ !”
Bày đặt nói bóng gió này nọ, thật là làm cô hú hồn mà.
Xuyên Thần lắc lắc đầu phất tay: “Được rồi, anh đi đây. Khiếp! Bị em quậy cả đêm hôm qua.”
Vừa mới xoay người định bước đi nhưng anh đã bị Tiểu Lai kéo lại : “Từ từ, còn cái này nữa, anh giải thích vì sao có vết dơ trên tấm nệm này? Trông cứ như là… “
Vừa mới dứt lời, bỗng nhiên có con chó nhỏ với bộ lông xù trắng như tuyết loạng choạng chạy từ góc phòng ngủ tới, cọ cọ bên người Xuyên Thần.
Tiểu Lai cực kỳ xấu hổ, hóa ra vết dơ này là của con chó. Sức mạnh tưởng tượng của cô thật vĩ đại… “Ha ha ha…hóa ra là do con chó…con chó thật dễ thương!” Cô gãi gãi đầu, khỏa lấp sự xấu hổ.
“Tô Tiểu Lai, thật tình anh rất muốn bổ đầu em ra xem não em làm từ cái gì. Nước miếng chó mà cũng nhầm với cái kia….” Anh nói xong quay đầu đi ra ngoài.
Tô Tiểu Lai nhìn bóng lưng anh bước ra ngoài, hừ…. Anh thì trong sáng chắc! Em chưa nói hết câu đã biết người ta nghĩ đến cái gì! Thế mà ồn ào này nọ… blè
********
Bên trong xe, Tiểu Lai biến thân thành chị Ong vàng đặt ra “mười vạn câu hỏi vì sao”.
“Tại sao hôm qua lại gặp được tên kia nhỉ? Vì sao mà mình lại không cảm thấy có người dẫn mình đi nhỉ?”.
“Chả lẽ tối hôm qua anh gặp em mà không thấy bạn bè em sao?”
“Còn nữa, túi xách của em đâu ? Sao tìm hoài mà không thấy?”
“Mà tối hôm qua em uống rượu kiểu gì mà say đến bất tỉnh nhân sự nhỉ?”
Tiểu Lai léo nhéo hỏi không ngừng. Xuyên Thần đang lái xe, miệng cười không dừng đ