Tác giả: Mi Bảo
Ngày cập nhật: 03:15 22/12/2015
Lượt xem: 1342424
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2424 lượt.
ai người bọn họ mỉm cười chạm ly với nhau y như kiểu mật vụ gặp nhau, trong thì ngầm hiểu nhưng ngoài mặt làm như không biết chuyện gì. Cố Thành Quân như có điều gì muốn nói, nhưng Minh Vi chạm ly xong liền quay người đi luôn, cơ bản không để cho anh cơ hội được nói ra.
Tới lúc Minh Vi vào nhà vệ sinh, lúc quay ra gặp ngay thư ký của Cố Thành Quân chặn bên ngoài cửa.
- Cô Minh Vi, cô bỏ quên một số thứ ở công ty, có thể ra đây với tôi một chút không? Để tôi gửi chúng lại cho cô.
Thứ được thư ký ám chỉ là quần áo và túi xách của Minh Vi để lại trong biệt thự của Cố Thành Quân sau khi vội vàng bỏ đi hôm đó. Quần áo không nói làm gì, nhưng trong túi có điện thoại cùng nhiều giấy tờ quan trọng của cô. Minh Vi đành phải đi theo người thư ký.
Thư ký đi tới đầu hành lang rồi mở cửa một căn phòng. Quả nhiên Cố Thành Quân đang ngồi ở bên trong, tay cầm một cốc trà rã rượu. Trên mặt anh vẫn còn chút vết bầm, người quản lý giải thích lấy lệ với mọi người bên ngoài là bị ngã trong nhà tắm nên cũng không ai chú ý. Hôm nay Cố Thành Quân đã uống khá nhiều rượu, khi đó mặt đỏ lựng, có vẻ ngà ngà say. Cà vạt trên cổ anh đã được nới ra từ bao giờ, cổ áo cũng để mở hai khuy trên, trông dáng vẻ uể oải có phần gợi cảm.
Nhưng khi nhìn thấy Cố Thành Quân như vậy, Minh Vi càng đề phòng hơn. Cô nghiêm mặt bước tới, cầm đồ của mình lên rồi đi luôn.
- Cứ trốn tránh như vậy có ý nghĩa gì không? - Cố Thành Quân hỏi. - Ngồi xuống đi, nói rõ mọi chuyện. Nói xong rồi em muốn đi bao xa cũng được.
Người thư ký đi ra ngoài rồi đóng cửa vào. Minh Vi nghĩ ngợi một lát đành ngồi xuống gần cánh cửa, ôm chiếc túi trước ngực với vẻ phòng bị rồi nhìn thẳng vào Cố Thành Quân.
Cố Thành Quân thấy vậy bật cười:
- Đây là nhà hàng, nếu anh có định làm chuyện gì không đứng đắn cũng sẽ không làm ở đây.
Minh Vi không khách sáo:
- Chủ tịch có chuyện gì cứ nói thẳng ra. Hai người chúng ta vắng mặt lâu đều không tiện.
- Được. - Cố Thành Quân cũng hết sức dứt khoát. - Trước tiên anh muốn xin lỗi vì ngày hôm đó.
- Tôi chấp nhận. - Minh Vi nói nhạt nhẽo. - Chẳng qua là anh uống say, nhận nhầm tôi là vợ mình nên mới nói lung tung như vậy. Tôi cũng sẽ không để lộ chuyện này ra ngoài, xin Chủ tịch yên tâm.
Cố Thành Quân xoay xoay chiếc cốc trong tay, khẽ cười:
- Em biết không, mỗi khi bực tức bao giờ em cũng nói với anh bằng cái giọng này.
Minh Vi thấy toàn thân thoắt nóng thoắt lạnh. Cũng không biết hôm nay Cố Thành Quân đã uống say tới mức nào. Hôm đó anh ta còn chưa uống rượu đã dám ôm lấy cô làm bừa, hôm nay biết đâu lại mượn rượu, không chừng sẽ giải quyết cô ở đây luôn. Nói chung không nên đánh giá thấp cơn kích động của một người đàn ông đã “ăn chay” suốt bốn năm qua.
Nghĩ như vậy, nên chân Minh Vi đã dịch ra gần cửa thêm nửa bước.
- Chủ tịch, thực sự tôi không thân thiết với anh đến vậy.
Ánh cười lan ra trong mắt Cố Thành Quân hệt như hồ nước mùa xuân, gợn lên từng cơn sóng ấm. Mỗi lần anh ta nhìn nhân vật nữ chính trong phim bằng ánh mắt chăm chú đó, trong rạp chiếu phim bao giờ cũng rộn lên những tiếng kêu khe khẽ của khán giả nữ. Nhưng giờ đây bị nhìn chằm chằm bằng ánh mắt náy, Minh Vi nhnh chóng bình tĩnh lại sau cơn xao động.
Không phải cô không thương nhớ, nhưng cô đã kết thúc tất cả với Cố Thành Quân. Giờ đây chỉ một người đàn ông khác mới có thể khiến cho cô đỏ mặt, tim đập dồn.
- Hôm đó sau khi em đi, anh đã nghĩ đi nghĩ lại rất nhiều lần những lời em nói. - Cố Thành Quân nói. - Em oán hận anh cũng phải. Sau khi em qua đời, anh đã hối hận, đã dằn vặt như vậy, nhưng lại không hề biết hóa ra em vẫn luôn ở bên anh suốt bốn năm qua.
- Chủ tịch, tôi đã nói rồi, chuyện hôm đó chỉ là hiểu lầm.
Cố Thành Quân nhếch môi lên:
- Thà em cứ nói rằng em bị ma nhập còn hơn.
Minh Vi nở nụ cười ngoài mặt:
- Tôi chỉ tiện miệng nói vậy mà anh đã tin ngay. Anh đúng là dễ bị lừa quá.
- Anh đã cho điều tra về em. - Cố Thành Quân đặt chiếc cốc xuống, đứng lên.
Minh Vi cứng người cảnh giác. Cố Thành Quân cười cay đắng, lắc đầu nói:
- Đừng căng thẳng thế, chuyện ngày hôm đó… sẽ không xảy ra nữa đâu. Em không nhất thiết phải tránh né anh làm gì.
Minh Vi bướng bỉnh nhấn mạnh:
- Chủ tịch, anh thật sự nhận nhầm người rồi.
- Em vẫn chưa chịu tha thứ cho anh sao? - Cố Thành Quân buồn bã nhìn cô. - Những lời hôm đó anh giải thích với em đều là thật. Đúng là anh đã sai, nhưng anh chưa hề làm chuyện gì có lỗi với em. Anh đã phải chịu gánh nặng cho sai lầm của mình suốt bốn năm qua. Minh Vi, quả thực anh rất nhớ em.
Tim Minh Vi đập thình thịch. Cái giây phút vợ chồng nhận ra nhau đáng lẽ phải thật cảm động nhưng cô không những không hề cảm nhận được những yêu hận của ngày trước, trái lại, mỗi lúc cảm thấy có gì đó không ổn hơn.
Cuối cùng Cố Thành Quân hỏi:
- Minh Vi, em muốn anh phải làm gì mới có thể tha thứ cho anh?
Minh Vi chợt hiểu ra mọi chuyện. Điều cô chờ đợi chính là lúc này đây.
Cô lập tức trả lời thẳng thắn:
- Được thôi, anh trả Vĩnh Thành lại cho tôi.
Cố Th