Lời Hứa Của Anh Là Biển Xanh Của Em
Tác giả: Khải Ly
Ngày cập nhật: 04:06 22/12/2015
Lượt xem: 1341163
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1163 lượt.
cửa sổ, làm cho ánh mặt trời chiếu thấu vào bên trong, nhìn lại trong phòng, tất cả đều thu thập không sai biệt lắm, ai, có thương tâm cũng không thể nào níu giữ lại được.
“Được.” Hà Tĩnh Đình bỗng nhiên thấy rất chói mắt, mơ mơ màng màng nghĩ, như thế nào còn có ánh mắt trời?
Nàng còn tưởng rằng mặt trời sẽ không dâng lên, chẳng lẽ nó không biết thế nào là ngày tận thế sao?
“Từ từ rồi sẽ đến, không có việc gì, mặc kệ như thế nào đều có người trong nhà cho con dựa vào.” Lí Thu Nghi nắm tay con gái, mẹ con liền tâm, bà biết con gái sẽ hiểu, đời này nàng vĩnh viễn đều có một cái nhà.
“Được.” Độ ấm của mẹ theo lòng bàn tay truyền đến, làm nước mắt nàng lại chảy xuống, ba mẹ duy trì bình tĩnh làm cho nàng cảm động lại khổ sở, hôm nay vốn là ngày vui mừng nhất của nàng, người nhà cũng đều vì nàng mà cao hứng vạn phần, lại biến thành ngày đen tối đáng buồn nhất.
Ở nông thôn đều là họ hàng cùng bạn tốt, nàng lần này về không khỏi rước lấy nhiều điều không tốt, nhưng ba mẹ không có gì lo lắng, cố ý mang nàng về nhà, ra bên ngoài bị thương nên về nhà tĩnh dưỡng đây là chuyện kinh thiên động địa hay sao?
“Ngoan, ngoan, đừng khóc.” Lí Thu Nghi giống như dỗ dành một đứa trẻ an ủi con gái, lúc này nói những lời vàng ngọc đều là dư thừa, trước chống đỡ được gì thì cứ làm, đứa trẻ nào gặp chuyện mà không khóc, đó là biểu hiện hết sức bình thường của con người, chỉ cần khóc xong rồi sẽ không có việc gì nữa.
Lau đi nước mắt, Hà Tĩnh Đình mở rương hành lý, đơn giản thu thập vài thứ, kỳ thật cũng không có gì là nhất định phải mang đi, nguyên lai rời đi lại là một việc đơn giản như vậy, đi qua giấc mộng ba năm cũng không phải trong một đêm tất cả đều tỉnh?
Trước khi đi, Lí Thu Nghi đem ra hoa quả cùng một xấp giấy vàng, đem để lên bàn trong phòng bếp, hai tay tạo thành chữ thập, lẩm bẩm—
“Thổ công, thổ bà ở trên cao, tín đồ Lí Thu Nghi là một người ở vùng sông nước huyện Chương Hóa, cảm tạ thần đã bảo hộ con gái nhà chúng ta là Hà Tĩnh Đình, ba năm này đều bình an vô sự, hiện tại chúng ta muốn dẫn nàng trở về sống tại quê nhà, lúc này hướng thổ công thổ bà bái biệt, hy vọng thần linh tiếp tục bảo hộ, làm cho Tĩnh Đình của chúng ta vĩnh viển bình an, cảm tạ, cảm tạ!”
Trong truyền thuyết ở nhân gian, ngọc hoàng đại đế phái thổ công cùng thổ bà đi vào nhân gian, đảm nhiệm chức thần thủ hộ, trong nhà mỗi người đều khỏe mạnh, tài phú, bình an, đều do hai vị thần này cai quản.
Lí Thu Nghi bái xong đến phiên Hà Tiến Thiêm, đồng dạng nói thêm một lần, bọn họ không cầu gì nhiều chỉ cần bình an là được rồi.
Nếu nói Hà Tĩnh Đình từng có một ý niệm nghĩ quẩn trong đầu, giờ khắc này nhìn cha mẹ vì nàng mà cầu nguyện, tất cả đều hóa thành hư ảo.
Nàng phải sống sót, cho dù giống như cái xác không hồn, nàng có trách nhiệm phải sống lâu hơn cha mẹ, nàng không thể làm cho người đầu bạc tiễn kẻ đầu xanh, đó là bất hiếu lớn nhất, nàng vô luận thế nào cũng không nhẫn tâm làm như vậy.
Chậm một chút, cha mẹ thay nàng mang hành lý xuống lầu, nàng đem chìa khóa lên khóa cửa phòng, đồng thời cũng khóa luôn cửa trong trái tim nàng, từ nay về sau, ai cũng không thể mở ra được cánh cửa đã khóa này nữa.
Thời điểm nàng xoay người rời đi, cũng không có quay đầu.
Mấy ngày sau, Lâm Ấu Chân cùng Giang Tú Vi thuê một chiếc xe, xuống phía nam vùng sông nước huyện Chương Hóa, cảnh đẹp ven đường làm cho người ta lưu luyến nhưng các nàng không có tâm tình đâu để thưởng thức hoặc chụp ảnh, chỉ thầm nghĩ mau chóng đến nơi.
Cuối tuần trước, các nàng nguyên bản trong lòng vui vẻ chuẩn bị làm phù dâu, lễ phục cùng thợ trang điểm đều quyết định hết rồi, ai ngờ hôn lễ đến phút chót lại hủy bỏ, chuẩn bị trước đó đều uổng phí, nhưng như thế nào so với cô dâu đều kém rất nhiều, kia quả thực là sấm chớp giữa bầu trời quang a.
Các nàng không dám tưởng tượng Hà Tĩnh Đình sẽ đối mặt với tất cả mọi việc như thế nào?
Đáng sợ!?
Trừ bỏ điện thoại báo chí bốn phía hỏi han, công ty gần đây không khí cũng thực quỷ dị, có những người ở không truyền các loại lời đồn đại, đồng sự dị nghị, đều cảm thấy Tĩnh Đình phải chịu khổ sở như vậy là sớm muộn gì cũng đến.
Nhưng ở trong cái ngành này, cười nhạo rồi cười nhạo, châm chọc lại châm chọc, việc lấy vết thương người khác ra chá sát tựa hồ là niềm vui hứng thú nhất của họ.
Hà Tĩnh Đình di động vẫn không có mở, may mắn còn trả lời e-mail của các nàng, nếu không tựa như đá chìm đáy biển, từ nay về sau chặt đứt tin tức, như vậy thì sao được?
Mặc kệ Hà Tĩnh Đình có phải hay không là tổng giám đốc phu nhân, các nàng đều là chị em tốt a!
Hỏi thăm vài người qua đường, các nàng rốt cục cũng chạy đến cổng lớn của Hà gia, dừng xe, nhìn đến một tam hợp viện phong cách cổ xưa, cảm giác không giống lần đầu tiên đi vào, ngược lại có cảm giác quen thuộc thân thiết, có thể là do các nàng đã nếm qua không ít các nông sản của địa phương đi.
Nghe nói đồng nghiệp của con gái đến gặp, Lí Thu Nghi mang nước trà cùng điểm tâm, cười nồng nhiệt nói:” Hoan nghênh các con, thời tiết thực rất nón