XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Anh Lính Là Người Chồng Tốt

Anh Lính Là Người Chồng Tốt

Tác giả: Túy Tiểu Tiên

Ngày cập nhật: 03:06 22/12/2015

Lượt xem: 1341742

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1742 lượt.

ời bạn bè thân thích tới ăn bữa cơm, khi đi ra ngoài tìm chiến hữu cũ cũng liền khoe khoang, đi đến đâu thì câu ở cửa miệng luôn là cháu dâu của tôi thế này cháu dâu của tôi thế kia. Nghe nói Điền Mật Nhi muốn tới thủ đô học, còn nói phải tìm chỗ ở bên ngoài như vậy làm sao được, trong nhà có rất nhiều phòng, có phải không nguyện ý ở cùng với một ông già là ông hay không ! !
Điền Mật Nhi cũng đành chịu, trước đây còn muốn khi đi học trên đó thuê một phòng để ở với mong muốn được độc lập sinh hoạt bây giờ liền tan biến rồi!
Nguyện vọng thi vào đại học của Điền Mật Nhi chính là ***** khoa ngoại ngữ chuyên ngành tiếng Pháp. Tiếng Anh của cô cũng không tệ, lại đặc biệt học bốn năm thấy quá lãng phí thời gian. Người ta đều nói tiếng Pháp là ngôn ngữ tao nhã nhất nên cô muốn cảm thụ một phen. Ngoài ra còn học thêm tiếng Arab và tiếng Nga, Trong samạc của Arab đều chôn rất nhiều vàng bạc, coi như đời này tiền đồ không lớn nhưng về sau làm phiên dịch tiếng Arab cũng đủ kiếm tiền rồi. Tiếng Nga là do bà Phương Di đề nghị, giống như mọi người ở thời của bà đều tiếp xúc với tiếng Nga là chính, bọn họ khi còn bé ngôn ngữ tiếp xúc không phải là tiếng Nhật mà chính là tiếng Nga, huống chi nước E cũng rất gần, về sau có thể cần dùng đến. Hơn nữa bản thân Điền Mật Nhi còn muốn tiếp cận với cả ngôn ngữ của Nhật và Hàn, tính toán một chút không phải là ‘ tinh thông tám thứ tiếng ’ rồi sao! ! Dường như có hơi có khuynh hướng của một thiên tài! !Nhưng thấy cảm giác này cũng thật tốt!
Nghe thấy là con rể cho, tiền này là minh bạch nên Vương Tứ Nhi cũng không từ chối nữa nhưng vẫn nhỏ giọng nói: "Con bây giờ ăn uống hay dùng cái gì đều là của nhà chồng, bọn họ bây giờ hài lòng về con nên không nói gì??, Về sau nếu thấy con không vừa mắt thì những lời khó nghe cũng sẽ nói ra thôi. Bình thường tiêu tiền phải cẩn thận một chút, có thể tiết kiệm được liền tiết kiệm, phụ nữ cũng phải có một khoản riêng, giữ lại sau này còn có lúc dùng đến."
Điền Mật Nhi gật đầu, tỏ vẻ khiêm tốn tiếp thu, lại nói với bà rằng tiền lương của Triệu Phương Nghị đều do cô giữ, tiêu tiền cũng không phải chịu gò bó, để cho bọn họ đừng nghĩ nhiều nữa. Vương Tứ Nhi thấy cô giữ chặt được tiền lương của con rể liền cảm thấy cũng không ngoài ý muốn. Mình có con gái vừa đẹp lại ưu tú, nếu không phải là bởi vì trong nhà có tình huống đặc biệt thì Triệu Phương Nghị cũng chưa chắc xứng với cô.
"Nếu ở nhà thân thích của bọn họ mà không quen thì đến tìm anh của con, nó cũng ở thủ đô được một thời gian rồi, nghe nói ở kí túc xá của trường học cũng phải tốn tiền, đến lúc đó hai đứa ra bên ngoài ở, hai anh em còn có thể chiếu cố lẫn nhau."
Vương Tứ Nhi cũng rất tự hào về người con trai này của mình, thao thao bất tuyệt nói anh con đã cho bọn họ bao nhiêu tiền, nó còn chưa có tốt nghiệp nhưng rốt cuộc bọn họ đã có thời gian hưởng phúc rồi. Con gái đã kết hôn, con trai có thể tự kiếm tiền nuôi sống mình, hai vợ chồng lúc này như trút được gánh nặng, trên mặt cũng bớt đi vẻ sầu khổ so với trước kia, xem ra trẻ ra đến mấy tuổi.
Điền Mật Nhi gật đầu, lần trước đi thủ đô gặp anh trai làm cô đau lòng không thôi. Vừa đen lại vừa gầy, chỉ là trạng thái tinh thần rất tốt, nhiệt tình năng động mười phần. Thật ra thì cô thích Thanh Hoa hơn nhưng lại muốn ở gần Điền Dã hơn một chút để dễ dàng chăm sóc anh, đã là đàn ông mặc kệ tâm có lớn bao nhiêu nhưng sẽ không biết tự chăm sóc mình. Nhưng cô cũng không nói với cha mẹ sợ bọn họ lại suy nghĩ nhiều nên chỉ nói chuyện tốt không nói chuyện xấu.
Triệu Phương Nghị và Điền Đại Hà đều uống nhiều, lúc này mới buổi trưa mà đã say cả rồi, vì vậy đành phải để cho bọn họ ngủ một lát cho tỉnh sau đó mới đi chào họ hàng thân thích được. Lúc kết hôn người ta cũng đã mang lễ tới rồi, nhưng chú rễ cũng không được nhìn thấy, bây giờ trở lại, về tình về lý cũng phải đến từng nhà ngồi một chút. Vợ chồng son buổi tối ở lại một đêm, sáng sớm ngày hôm sau liền đi, mang theo về rất nhiều sản vật của núi rừng, bà Phương Di vừa nhìn thấy đã nói rằng ông bà thông gia quá khách sáo rồi!
Điền gia rất có lễ độ mặc dù điều kiện không tốt lắm, nhưng là mỗi khi trở về đều không về tay không. Sau này bà hỏi nhỏ con trai khi đến bên nhà vợ có cho hồng bao hay không, mặc dù kết hôn đã được một năm rồi nhưng từ ngày cưới kia thì đây là lần đầu tiên bước vào cửa nhà bên đó.
Triệu Phương Nghị liền móc ra một đống tiền lì xì cho bà nhìn, sợ bà không tin: "Cha mẹ vợ cho nhiều hơn một chút, với lại khi đi đến nhà họ hàng của Điền Mật Nhi thì ai cũng phát cho một phong bao lì xì."
Bà Phương Di vui vẻ nói: "Tiền nhiều không quan trọng, quan trọng ở đây chính là họ đã có lòng!"
Aiz, đã là phụ nữ thì ai cũng đều có chút nhỏ mọn như vậy, mặc dù không quan tâm đến tiền bạc, nhưng lại quan tâm đến chuyện người ta có cho hay không. Hiện tại đều thấy vui vẻ rồi, không quan trọng là nghèo hay giàu, nhưng nếu không có thành ý thì dù cho có lót đệm vàng mời bà cũng không thèm ngồi. Lại nhớ đến Lý gia ngày trước, cô ta đã cầm bao lì xì cùng với dây chu