Anh Chồng Nhỏ Đáng Yêu Của Tôi
Tác giả: Túy Tiểu Tiên
Ngày cập nhật: 03:06 22/12/2015
Lượt xem: 1341744
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1744 lượt.
ái niệm hoàn toàn khác nhau, ở trong phòng thì cô là cô dâu nhỏ để anh có thể yêu thương cưng chiều, cô làm nũng thân mật như thế nào cũng đều được. Nhưng khi ra cửa thì anh là chồng , cô là vợ, người đàn ông này lúc nào cũng phải uy nghiêm, là trụ cột trong gia đình, có thể nói cá tính của anh có phần hơi thâm trầm một chút. Nhưng những người như thế không thể nào thông suốt tư tưởng được, nếu mở bung ra mà nói tuyệt đối sẽ làm cho người ta không chịu nổi. Đừng nhìn hiện tại Điền Mật Nhi đang hả hê vui mừng trêu chọc anh, đợi đến sau này khi người ta đã nếm quen tư vị ngon ngọt kia rồi thì làm sao có thể chịu được.
Xe lửa đến buổi chiều mới rời ga, phải ngồi hết một đêm sang chiều hôm sau sẽ đến. Tính Điền Mật Nhi sạch sẽ đã quen, trước khi ngủ phải rắm rửa sạch sẽ mới chịu được, nếu không thì cảm thấy rất khó chịu tựa như có con gì bò khắp người vậy. Ở trong phòng vệ sinh rửa tay rửa mặt, sau đó dùng một cái khăn ướt lau khắp người. Mặc dù không được tắm rửa thoải mái nhưng mà có chút ít còn hơn không. Sau khi rửa sạch sẽ cất khăn xong, nghĩ đến Triệu Phương Nghị toàn thân đầy mồ hôi đoán chừng mùi vị cũng không tốt.
Hai vợ chồng cũng không phân biệt lẫn nhau, cái gì cũng đã xem qua, đoán chừng anh cũng sẽ không ghét bỏ mình, vì thế đem cái khăn mặt ra đưa cho Triệu Phương Nghị.
Không để ý anh, càng để ý đến anh thì càng phải mạnh hơn, cũng không biết giả bộ cho ai nhìn, không phải lúc đó còn cầu xin cô gọi tên anh, nắm lấy cái mông của anh rồi cắn lỗ tai của anh, muốn qua sông rút cầu có phải hay không! ?
Thức ăn cho bữa ăn tối đã được Điền Mật Nhi chuẩn bị từ ở nhà, trên xe lửa là đồ ăn không ngon lại còn đắt nữa, hiện tại thức ăn nhanh cũng không phổ biến mấy, hộp mì ăn liền, xúc xích, chân gà móng heo cũng đều là mây bay gió thoảng.
Vừa nghĩ đến cái này thì trong đầu lại nảy sinh ra ý định buôn bán, nhưng bây giờ mục đích hàng đầu của cô chính là học tập thật tốt, cô cũng không cầu đại phú đại quý gì, chỉ muốn được cùng Triệu Phương Nghị sống những ngày bình yên, cả đời sống trong sự bảo vệ và thương yêu của anh. Về phần gây dựng sự nghiệp hay làm giàu gì đó đợi lúc rãnh rỗi lại tiếp tục tính toán. Phải phân biệt được rõ ràng thứ nào nặng thứ nào nhẹ, làm gì cũng phải bằng hai tay mới nắm chặt được, cô không muốn đã đánh mất dưa hấu lại còn phải đi nhặt vừng đâu.
Nhưng mà nếu muốn trước tiên phải có kế hoạch đợi đến lúc thiên thời địa lợi rồi cũng không đến nỗi bị lừa gạt được. Có được cuộc sống tốt đẹp muốn kiếm tiền cũng không muộn, cuộc sống vợ chồng mà nghèo hèn thì lại có trưm sự bi thương cái đạo lý này cô hiểu rất rõ. Nhưng bây giờ tạm thời không nghĩ đến nữa, cô không muốn nóng vội, tiền bạc muốn có bao nhiêu cũng không đủ nếu có thời gian sẽ lại nghĩ đến. Cô phải nắm chặt thời gian ông trời đã cho mình để quan tâm đến tất cả những người mà mình yêu thương, làm sao cho xứng với Triệu Phương Nghị mới là mục tiêu hàng đầu bây giờ. Đợi cuộc sống ổn định, sau khi học hành thành đạt lúc đó lại đi kiếm tiền cũng không muộn.
Điền Mật Nhi muốn mang theo đồ ăn rất phong phú, nhưng vì phải ăn trên xe lửa mà bây giờ trời lại quá nóng nên sự lựa chọn cũng không nhiều lắm. Chỉ có rau ngâm bát bảo, cải bẹ thái sợi xào thịt, trứng gà rán rắc hạt tiêu, mặt trên phủ một lớp dầu mỏng, dưa chuột, hành tây., rau thơm, cải thìa, cà chua cùng với đậu hũ. Gà xào cay, cơm cháy rắc ruốc, còn có một hộp cơm lớn, mấy cái bánh bao, không dám chuẩn bị quá nhiều chỉ đủ dùng cho một bữa, sợ không để được, còn ngày mai sẽ ăn thức ăn ở trên tàu.
Triệu Phương Nghị vẫn thích ăn thịt, liền cắt bánh bao ra làm đôi gắp một miếng thịt cùng với cải bẹ thái sợi cải thìa và hành tây., cho vào làm thành một cái Hamburger của Trung Quốc, cắn vài miếng đã hết. Điền Mật Nhi cũng cuốn cho anh đậu hũ ăn kèm với hành tây. Triệu Phương Nghị có thói quen ở bên ngoài phải luôn giữ vững tỉnh táo nên không uống nhiều, uống được một nửa liền trả lại cho cô chai rượu trắng mà cô vừa đưa.
"Uống ít một chút cho đỡ mệt, ở giường trên xem ra không có người rồi, một lát nữa liền khóa cửa ngủ thôi." Triệu Phương Nghị cũng cố gắng khuyên , ăn món ngon uống được hơn phân nửa, thấy miệng rất ngọt nhưng cũng không dám uống nhiều, sợ lúc ngủ không được thanh tỉnh.
Mật Nhi cũng ăn một cái bánh bao, đồ còn dư lại đều vào bụng của Triệu Phương Nghị, chỉ để lại dưa muối và rau ngâm. Sáng sớm ngày mai ở trên tàu mua chút cháo loãng ăn với bánh bao cũng đủ cho bữa điểm tâm rồi.
Lại xem sách một lát sau đó liền tắt đèn rồi đi ngủ, hai người bọn họ nằm ở giường dưới. Hiện tại trời nóng, tuy đã mặc ít nhưng còn vì đề phòng cướp nên liền khóa cửa toa xe lại, chỉ là muốn có một chút gió bên ngoài nên đành phải quay kính của toa xe xuống, vốn là tạp âm đã lớn, hiện tại lại càng thêm ồn ào.
Điền Mật Nhi không có định lực như Triệu Phương Nghị ở trong điều kiện nào cũng có thể ăn có thể ngủ được, nằm ở đó lăn qua lộn lại giống như bánh nướng bị áp chảo nhưng cũng không ngủ được. Ở nhà đã quen yên tĩnh, mà trong nhà cũng muốn tạo điều ki