Teya Salat

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Anh Lính Là Người Chồng Tốt

Anh Lính Là Người Chồng Tốt

Tác giả: Túy Tiểu Tiên

Ngày cập nhật: 03:06 22/12/2015

Lượt xem: 1341734

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 10.00/10/1734 lượt.

i không nói nhiều, luôn thể hiện dáng vẻ tôi là học sinh giỏi đừng có quấy rầy tôi học tập, nhưng Điền Mật Nhi luôn có thể cảm thấy áp lực đến từ con người của cô ấy, nếu dùng câu nói của đời sau để mô tả thì có thể nói cô ấy rất có thể nắm giữ khí thế của toàn trường.
Tống Hiểu Hoan thì điềm đạm đáng yêu, người và tên hoàn toàn khác biệt, luôn mở mắt to trông tựa như em bé vậy rất đáng yêu, nhưng sau khi ở chung mới phát hiện cô ấy rất có tâm kế. Tổng thể mà nói, trong phòng trừ Tống Kha có tướng mạo bình thường, thì ba cô gái còn lại đều có hương có sắc cả. Chu Tuyết bắt mắt xinh đẹp động lòng người, Tống Hiểu Hoan như hoa như ngọc an tĩnh đáng yêu, còn Điền Mật Nhi điềm tĩnh dịu dàng hút hồn con mắt người khác.
So với nhiều người vì đã từng trải nên Điền Mật Nhi càng trầm tĩnh hơn, không tranh không đoạt, không kiêu ngạo không tự ti, cảm giác có chút cô độc. Hơn nữa trời sinh đã mỹ lệ, dù không chút phấn son nhưng so với Chu Tuyết ăn mặc hợp thời lại được lòng người hơn.
Đừng nghĩ hiện tại việc truyền tin thấp kém truyền bá rất chậm, nhưng vàng đến chỗ nào cũng đều sáng lên cả, huống chi lại là sinh viên tài cao đứng đầu trong các đại mỹ nữ, thông minh và xinh đẹp tuyệt đối tồn tại song song. Ngay cả ngoại hiệu Điền giai nhân không biết như thế nào cũng đã lan truyền đến đây, mới vừa tựu trường không được bao lâu, mà đông đảo bạn học sau nhiều phen so sánh đã tôn Điền Mật Nhi là hoa khôi của khoa ngoại ngữ rồi. Mấy người trong phòng bọn họ cũng không đi theo trào lưu kia, cũng giống như các phòng khác xếp từ lớn đến nhỏ, đều nói mỹ nữ trời sinh không hợp nhau, huống chi một phòng bốn người có đến ba người là mỹ nữ. Còn dư lại một người cũng rất có duyên nên tất cả mọi người đều muốn lôi kéo.
"Tống Kha cậu giúp mình đổ nước vào trong chậu được chứ! !Mình sợ!" Tống Hiểu Hoan mắt to liền rưng rưng như đang vô cùng đang kinh sợ. Tống Kha âm thầm trừng mắt, MD, cũng không biết đám sói kia hâm mộ cô ta cái gì, nếu có thể thì cô mong sao có thể làm cho bọn họ thay đổi .
"Sợ thì thôi đi!" nước chỉ hơi nóng thôi mà, tiểu khả ái sợ hãi về tình thì còn có thể tha thứ được, đằng này.
"Tống Kha sao cậu lại như vậy! Hơi nước trong phòng tắm bốc lên hừng hực vô cùng dọa người, rất dễ bị bỏng tay. Chúng ta cũng cùng họ Tống, nên cậu hãy chiếu cố mình chút đi?" Nước mắt cũng tràn ra khóe mi rồi, mặt đầy hi vọng nhìn Tống Kha, nếu mà cô dám nói một chữ không thì lập tức sẽ khóc cho cô xem.
Tống Kha muốn khóc, cô thế nào lại xui xẻo như vậy liền cũng họ Tống đây, họ Tống tôi đắc tội với người nào!? Tôi họ Tống chứ không phải là mẹ cô đâu. Bên kia lại nói: "Tống Kha, tối hôm nay đến Đông Lai Thuận, chị em mời cậu ăn thịt dê nhúng. Ăn mặc đẹp một chút, bạn của mình đi ra ngoài cũng phải nhìn vào mắt, đừng để cho mình phải mất mặt!" Sau tiết học cuối cùng, Chu Tuyết liền thả mái tóc dài xuống, tay phải cầm lên túi xách nhỏ đeo lên vai, động tác vô cùng tự nhiên.
Tống Kha rốt cuộc cũng bộc phát: "Buổi tối Điền Mật Nhi đã nói mời mình đi ăn vịt nướng, mình đã đồng ý rồi!" Chu Tuyết quét qua hai người một cái, ném một câu ‘ không tán thưởng ’ quay ngoắt giày cao gót liền đi mất. Tại sao lại mang cô ra vậy! ! Bị trừng cũng không giải thích được, Tống Kha liền vái cô vài cái. Cô cũng cười nói: "Hi hi, cho cậu mượn để thoát thân đấy!" Điền Mật Nhi vốn cũng không để ý, huống chi ấn tượng đối với Tống Kha cũng tốt, người này tuyệt đối là người mặt lạnh bên ngoài bên trong cười châm biếm.
"Không có việc gì, bất quá không có vịt nướng, dù sao cũng phải bồi thường đến căn tin đi chứ! ?" Điền Mật Nhi không điệu bộ mà lại còn hiền hoà, thật hợp với khẩu vị của Tống Kha, nên rất tự nhiên khoác lên vai cô, nói: "Khó có khi được đón tiếp mỹ nhân như vậy, các món cao lương mỹ vị trên đường nam bắc tùy cậu chọn."






Mặc dù Điền Mật Nhi thật khiêm tốn, động lòng người nhưng vẫn sợ nổi danh như heo sợ mập(*), đặc biệt là sau khi Lý Kiều Dương tới đây, ngay cả đi nhà vệ sinh cũng đều bị người khác chỉ chỉ chỏ chỏ.
(*): Đây là một câu tục ngữ của Trung Quốc có nghĩa là người quá nổi tiếng sẽ dễ bị tấn công giống như lợn sợ béo vì nếu béo lên sẽ nhanh bị làm thịt vậy.
Thành tích của Lý Kiều Dương mặc dù đã tốt hơn trước kia rất nhiều nhưng muốn thi vào trường đại học ở thủ đô thì vẫn còn có nhiều khoảng cách, suy nghĩ kỹ lại thấy nên thi đại học ở thành phố mình thì hơn cả, dù sao thì trường này cũng đứng hàng thứ mười trong cả nước. Mà với tính tình của Lý Kiều Dương không chừng còn có thể gây ra chuyện, thế lực của Lý gia cũng đều ở trong thành phố này nếu thật có chuyện gì xảy ra thì cũng còn giải quyết êm đẹp được. Lý Kiều Dương mặc dù rất không tình nguyện, nhưng bản thân cô so với ai khác đều hiểu rõ trong triều có người thì mọi sự đều dễ dàng, cũng hiểu chút ít tính khí của chính mình ra bên ngoài cũng không thể nào thay đổi được. Trên đời này không có bữa tiệc nào không tan, bạn tốt sẽ ghi trong lòng cả đời, huống chi nhà cô ấy vẫn còn ở thàn