Tác giả: Túy Tiểu Tiên
Ngày cập nhật: 03:06 22/12/2015
Lượt xem: 1341736
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1736 lượt.
u của quân nhân, tư tưởng cố chấp cứng nhắc, cùng với những người đàn ông xấu trong nhà kia là cũng đều một giuộc cả, với những tư tưởng sinh hoạt có tình điệu, có lãng mạn nên thơ kia của bà trên căn bản không có người nào hiểu, cũng không có người nào thưởng thức.
Trâu Tĩnh vốn lãng mạn, trong sinh hoạt rất chú trọng, hưởng thụ cả vật chất lẫn tinh thần. Điền Mật Nhi là một người rất hoạt bát, đối với thẩm mỹ và thưởng thức đều có giải thích đặc biệt, hai người càng nói càng hợp ý, không hề giống với hai người có vai vế khác nhau mà lại rất giống với hai người bạn tốt. Triệu Phương Nghị ở nơi này ở hai ngày, liền vội vàng đến đơn vị báo cáo, chỗ anh đến chính là đơn vị mới còn không biết phương thức liên lạc như thế nào hôm nay đi cũng không biết phải bao lâu nữa mới có thể gặp lại. Triệu Phương Nghị nhìn cô và người trong nhà như vậy càng yên tâm hơn, khi đến đơn vị mới tính toán khai triển một phen quyền cước mới được.
"Điền Mật cháu nhìn ta phối màu đĩa salad này như thế nào? !" Trâu Tĩnh cũng rất chú trọng đến ăn mặc, nhưng vì cùng với mấy người đàn ông sinh sống mấy chục năm nên cũng có chút xao lãng rồi, khó gặp được người cùng chung chí hướng vì vậy tình cảm tiểu tư sản ở trong lòng lại bắt đầu xông lên. Ngày hôm qua cùng Điền Mật Nhi đi dạo phố, ở trong nhà hàng Tây ăn một bữa đơn giản, khi trở lại hai người nhìn thấy một quyển tạp chí nước ngoài nên tính toán buổi tối làm một bữa ăn tây. Bà liền đem những bát đĩa trân quý trong mấy chục năm ra dùng, dao nĩa bằng bạc và nến cũng lấy ra, lẳng lặng lau chùi cho đến khi soi rõ được bóng người .
Màu sắc của Salad phối hợp vô cùng bắt mắt, có khoai tây, hạt bắp, rau cải bắp, dưa chuột, quả hồng, cà rốt tinh tế xen kẽ trong đó. Điền Mật Nhi ngửi một cái, một mùi thơm ngát liền xông vào mũi : "Có cả chút vị chanh và bạc hà trong đó nữa!" Trâu Tĩnh liền bẹo vào má cô một cái sau đó dùng cái thìa đút cho cô một miếng rồi nói: "Cũng chỉ có con phân biệt được, nếu là cho bác cả con ăn, lại giống như bò nhai mẫu đơn vậy lại nói mùi vị của món ăn này sao mà kỳ lạ thế !"
Ha ha, hai người cùng bật cười, ở trong phòng bếp hi hi ha ha. Bên ngoài phòng khách hai người đàn ông lại cảm thấy rất lạnh, ông cụ Triệu chọc vào con trai, nói: "Vợ của con tại sao lại phát bệnh rồi, lại muốn làm cho chúng ta ăn những thứ xa lạ kia? Cũng đã ngừng bao nhiêu năm, tại sao lại đột nhiên nhớ tới như vậy!
"Trên mặt của Triệu Quốc Lương cũng rất đau khổ, liền khổ sở nói ra lý do.
Chỉ là bữa này bọn họ ăn cũng rất vui vẻ, bọn họ đã chuẩn bị cho hai người đàn ông gà nướng và mỳ Ý. Không để ý tới bọn họ không hài lòng, hai người Điền Mật Nhi và Trâu Tĩnh thả mình trong âm nhạc thanh lịch tuyệt vời, đốt cả nến lên, còn uống cả rượu khai vị nữa, chai này chính là của hồi môn năm đó của Trâu Tĩnh. Ăn món chính, sau đó lại dùng đến món điểm tâm ngọt, trừ tiếng động chói tai khi gặm xương, nhai sườn hoặc là hút mì thì có thể nói đây là một ăn hoàn mỹ.
Sau này, cây đàn Piano vốn bị chất trong kho lại được chuyển ra lần nữa để dùng, sau giữa trưa cũng chỉ có hai người bọn họ lẳng lặng ngồi ở cửa sổ sát đất uống trà, cuộc sống không màng danh lợi vô cùng yên tĩnh thật tốt!
"Vốn còn muốn tập cho nó quen dần với thói quen của chị dâu con nhưng giờ thì tốt rồi, càng làm cho chị dâu con phát huy thêm rồi ! Hiện tại hai người so mẹ con ruột còn thân hơn, mới vừa rồi có nói là muốn đi mua bánh mì Pháp gì gì đó!"
Phương Di gọi điện thoại hỏi thăm tình hình gần đây của Điền Mật Nhi, không ngờ trong nhà chỉ có ông cụ cùng cảnh vệ viên.
"Ha ha, điều này chứng minh con dâu của con rất ưu tú, con mắt chị dâu lại cao như vậy, mọi người ai cũng vài phần kính trọng, bình thường cha xem chị ấy có cùng ai thân thiết như vậy đâu, cho tới bây giờ cũng chỉ có xã giao và xa lánh ." "Tất nhiên, đứa nhỏ này rất tốt! Con cũng không cần phải khoe công nữa, cha đã sớm nhớ kỹ rồi!"
Khi khai giảng đã có Điền Dã dẫn dắt, Điền Mật Nhi mừng rỡ vì đã có thể được tự do rồi trước tiên liền muốn ra ngoài ở, bao giờ được nghỉ tết mới trở về Triệu gia. Trâu Tĩnh thật không dễ dàng mới có một người nói chuyện hợp ý như vậy dĩ nhiên là không đồng ý để cô ở bên ngoài thuê phòng trọ rồi, huống chi còn được chú ba dặn dò như vậy.
Nhưng Điền Dã và Điền Mật Nhi cũng có ý nghĩ của riêng mình, dù sao cũng chỉ là thân thích, có một câu nói rất hay đó là xa thơm gần thối. Liền mượn cớ thuê phòng để dễ dàng nghỉ ngơi, coi như buổi tối không ở nhưng buổi trưa cũng có thể nghỉ một lát, cũng đã nộp tiền phòng rồi. Ký túc xá nữ của khoa ngoại ngữ cũng đã xây dựng lâu đời, căn phòng cũng không lớn, nhưng người ở cũng ít, một phòng có hai giường tầng dành cho bốn người, so với lầu mới tuy rằng không rộng rãi bằng nhưng so với tám người ở một phòng thì yên tĩnh hơn nhiều.
Phòng này có bốn cô gái trẻ cùng một dạng với Điền Mật Nhi, không ở lại qua đêm. Cô gái tên Chu Tuyết, người cao gầy xinh đẹp, giống như có thật nhiều chuyện để nói liền chọn cái giường ở bên dưới. Tống Kha, người mảnh khảnh đeo kính nhưng lạ