Tác giả: Túy Tiểu Tiên
Ngày cập nhật: 03:06 22/12/2015
Lượt xem: 1341729
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1729 lượt.
mồ hôi, ông cụ thì chỉ được cho phép ăn nửa bát nho nhỏ, hình như đang mất hứng lắm, nhìn ông như vậy cũng không có ai dám chọc vào, tất cả cũng đều trở về phòng đi ngủ.
Điền Mật Nhi cũng vội vàng quay về phòng vọt vào nhà tắm, mới vừa rồi kết tinh kia chảy vào trong cơ thể cũng đang trào ra, dinh dính vào cả bắp đùi.
Sáng hôm sau lúc giặt quần áo mới phát hiện, ngày hôm qua bộ quần áo kia đều dính đầy vết bẩn đen xì, may nhờ lúc ấy có dự kiến trước, thừa dịp mọi người không để ý chạy vào trong trước, nếu không với dáng vẻ như vậy ai cũng có thể hiểu đã xảy ra chuyện gì. Sau đó cô lại âm thầm vào nhà để xe, quả nhiên mui xe Ford đặc biệt sáng bóng, nhìn vào đó liền đỏ cả mặt lên, liền đem cát đất quét lên ngụy trang một chút.
Sau này kể lại cho Triệu Phương Nghị nghe còn được anh khích lệ, nói cô rất có kinh nghiệm đối đầu với địch, hiểu được thế nào là ngụy trang, không hổ là người thân của quân nhân đặc chủng, có tính cảnh giác cực kỳ cao.
Một ngày kia, khi Triệu Phương Nghị đi dã ngoại tập huấn trở lại, toàn thân từ trên xuống dưới chỉ còn dư lại một đôi mắt còn có thể nhìn ra là con người. Nhà tắm mở nước nóng để mọi người có thể thoải mái dễ chịu tắm rửa sảng khoái. Dương Chính ủy cũng tham gia náo nhiệt, cũng đi bôi bọt xà phòng khắp người, một đám đàn ông trần như nhộng trong hơi nước mông lung ca hát nói chuyện phiếm hỗn tạp trò hề gì cũng đều có.
Dương Chính ủy cũng ăn mặc giống mọi người, rất không thích hợp làm công tác tư tưởng chính trị, cùng với các đại gia hỏa kia thảo luận về cô gái ở trong cửa hàng của thôn dưới chân núi như thế này như thế kia. Bàn luận vô cùng hăng say, sau đó vỗ vào bả vai của Triệu Phương Nghị bảo anh cũng nên phát biểu một chút ý kiến liền bị anh gào lên một tiếng ‘ Cút ’ đuổi đi.
Chợt Dương Chính ủy hình như phát hiện ra cái gì đó, lại gần phía sau lưng của anh nghiên cứu, rồi cười □ nói: "Không ngờ em dâu nhìn hiền thục nho nhã mà lại nhiệt tình như vậy !"
Triệu Phương Nghị đều không thèm để ý, bị người ta ngay trước mặt châm chọc một chuyện thầm kín như vậy, còn không ít binh lính vẫn chưa có tắm xong đều đang □ chỉ chỉ chõ chõ vào anh. Trên mặt lập tức không nén được giận giữ: "Tất cả tập hợp ! ! Trong một phút nhanh chóng chuẩn bị, cấp tốc mang vũ trang chạy việt dã năm mươi cây số, mục tiêu là đỉnh núi 3321, lên đường!"
Cái gì gọi là vui sướng khi người gặp họa, đúng là nhạc cực sinh bi*. . .(*: Có nghĩa là vui quá hóa buồn )
Cô mua cho cha mẹ mình và cha mẹ chồng mỗi người một cái áo lông cừu, thân thể của Triệu Phương Nghị rất tốt nên không thích mặc quần bông vì vậy cô mua cho anh một cái quần bằng lông lạc đà, cũng mua cả quà tặng cho ông cụ và hai bác trong nhà nữa.
Vào lễ mừng năm mới Triệu Phương Nghị phải trực nên không thể về nhà, Triệu Quốc Đống và Phương Di cũng về đây đón năm mới, tính toán trước khi đi đến chỗ họ hàng thăm hỏi một chút.
Triệu Quốc Lương năm nay được bình xét không tệ, lại được cấp trên quan tâm nên có thể sang năm liền được thăng chức. Ông tính toán muốn cho hai người em của mình cũng trở về đây, bọn họ ở bên ngoài cũng đã nhiều năm rồi, anh em như thể chân tay, hiện tại ông đã lên chức, cũng có thể chăm sóc cho các em của mình, mà hai chú em trở lại cũng có thể giúp đỡ được ông rất nhiều.
Ông cụ Triệu trong lòng cũng có tính toán, một trong hai anh em trở lại thì còn tạm được, trứng gà không thể đều đặt ở trong cùng một cái giỏ đạo lý này ông hiểu***** nhất, làm thế nào cũng không thể khiến người bê cả ổ được. Bây giờ nhìn cảnh tượng này, không chừng ngày nào đó lại chẳng ngã đau, chính trị, không phải thứ đáng tin được.
Triệu Quốc Đống trước đây cũng muốn quay trở về, hiện tại con trai và con dâu cũng đều ở thủ đô, tá túc ở tại nhà bác cả cũng không nên kéo dài quá, cho nên liền muốn trở về rồi . Nhưng ông cụ Triệu lại muốn cho người con thứ ba trở lại, lão Tam ở bên ngoài không được như ý, ở thành phố kia thế lực ngập trời, kinh doanh mấy năm cũng không thấy phát triển mấy, trừ phi bọn họ thông đồng làm bậy. Con trai thứ hai lại không giống như thế, ở chỗ đó hai năm qua cũng đã có mối quan hệ với các cơ quan viên chức rồi, bây giờ còn có Lý gia ủng hộ, dựa vào bản lãnh của chính mình leo lên trên cũng không tốn sức mấy.
Nghe ông cụ an bài, Triệu Quốc Đống nhất định không phục, ông cụ làm vậy chính là thiên vị, chuyện gì cũng nghĩ con trai út của ông đầu tiên. Nghĩ như vậy, liền cảm thấy ở chỗ này chờ đợi là không được rồi vì vậy thu xếp ngày mai trở về thuận tiện đến nhìn xem con trai mình một chút.
Tính của ông cụ cũng rất bướng bỉnh, không nghe giải thích, vừa nhìn thấy mặt mũi của con trai liền cảm thấy không ưa, muốn cho nó liền cút nhanh lên một chút, cũng không có ai thèm ngăn cản.
Triệu Quốc Đống bảo Điền Mật Nhi lập tức thu dọn đồ đạc, đừng ở chỗ này không khéo lại bị người ta khinh bỉ đã vậy lại còn phải phục vụ nữa. Con dâu chịu khó, trong mắt lúc nào cũng có việc, chỉ cần nó ở nhà thì mọi việc trong ngoài,