Tác giả: Túy Tiểu Tiên
Ngày cập nhật: 03:06 22/12/2015
Lượt xem: 1341727
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1727 lượt.
chính là anh không!"
Hốc mắt liền đỏ lên nước mắt cứ thế thi nhau rơi xuống, thật là đáng ghét, người ta vốn không muốn khóc! Thế nào đột nhiên tình cảm như vậy, đây là không phải là Triệu thiếu tá của nhà cô đây chứ, sẽ không bị người ngoài hành tinh biến đổi bộ óc chứ!
"Mau khẩn trương bảo đảm!" nhu tình không thấy, con mắt lại trừng trừng, vẻ mặt thì nghiêm nghị. Đây mới thật là thiếu tá đại nhân, không hề thay đổi!
"Ừhm ....!" Ghét, không thể an ủi người ta thêm một chút, mới vừa có chút cảm động lại bị làm cho tan vỡ rồi.
Buổi tối ba người đến Đông Lai Thuận ăn, Triệu Phương Nghị vẫn không thịt không vui, mà Điền Mật Nhi cũng rất lâu không có bữa ăn ngon rồi, ăn uống vô cùng ngon miệng. Điền Dã vẫn là người nắm chặt dây lưng quần sống qua ngày, mặc dù Điền Mật Nhi cũng chia sẻ giúp anh chút gánh nặng trong nhà, nhưng trong nhà anh là con trai duy nhất nên bình thường luôn gò mình có chút chặt. Điền Mật Nhi thỉnh thoảng làm một chút đồ ăn cải thiện cho anh sợ thân thể của anh chống đỡ không nổi.
Một bữa cơm ăn đến no say , mồ hôi theo sống lưng chảy xuống dưới, Điền Mật Nhi và Triệu Phương Nghị muốn đi dạo một lát cho tiêu cơm, còn Điền Dã lại muốn trở về trường học. Triệu Phương Nghị lúc này cũng không có lái chiếc việt dã hung hãn, mà là chiếc xe Jeep quân dụng, có chiếc xe này cảm giác thuận tiện hơn nhiều, kết hôn đã hơn một năm mà đây mới là lần đầu tiên hai người đơn độc ra ngoài đi dạo với nhau.
Đến Vương Phủ Tỉnh(Là đường phố mua bán sầm uất nhất Bắc Kinh), □, Điền Mật Nhi khoác tay Triệu Phương Nghị, cười híp mắt đếm gạch ở trên đường, thỉnh thoảng ngẩng đầu nhìn anh cười ngọt ngào. Thật là tốt! Đời này cứ như vậy bình bình đạm đạm cùng anh đi hết cả đời, trong lòng thấy thật yên vui!
Triệu Phương Nghị cũng thấy rất cao hứng, anh luôn cho rằng hôn nhân chỉ là trách nhiệm, sau khi cưới Điền Mật Nhi mới biết, mỗi một góc trong tim cũng hiện đầy bóng dáng của cô. Anh không hiểu được cái gì gọi là yêu, nhưng anh nguyện ý vĩnh viễn đảm đương trách nhiệm ngọt ngào này, cả đời này đều muốn.
Hai người đi bộ đến tận đêm khuya, bình thường không thường xuyên vận động nên vừa nằm lên giường Mật Nhi liền mệt mỏi ngủ thiếp đi, vào nhà như thế nào cũng đều không biết. Buổi sáng nàng mơ mơ màng màng nhớ đến, hình như ngày hôm qua còn chưa đưa cho anh cái chìa khóa , người này có phải đã quen bẻ khóa vào nhà rồi hay không.
Vén chăn rời giường, thay áo ngủ lúc nào cũng không biết, chưa bao giờ ngủ như chết vậy. Ra khỏi phòng ngủ nhìn xem anh đang làm gì thì thấy Triệu Phương Nghị mặc quần thể thao, trên cổ còn vắt cái khăn bông trắng của cô, tóc vẫn còn ẩm ướt, đoán chừng là vận động xong vừa mới tắm rửa, đang bê hai tô mì từ phòng bếp đi ra.
"Đã dậy rồi sao! Thói quen làm việc và nghỉ ngơi của em không tốt, buổi tối thức khuya ban ngày ngủ nước, về sau phải dậy sớm một chút để rèn luyện rèn luyện." Những lời này liền bị Điền Mật Nhi tự động quăng ra sau đầu.
Không ngờ anh còn có thể nấu cơm! ! Phải nếm thử một chút xem thế nào. Sợi mì chín rồi, chỉ là nước dùng hơi ít nên bị dính lại, rau cải cũng chín quá rồi, nước dùng này chính là nước sốt cô dự trữ trong tủ lạnh, đổ hơi nhiều nên hơi mặn một chút. Chỉ là hành động này cũng đáng được khen ngợi rồi, Điền Mật Nhi ăn hết sạch sẽ, thấy vậy Triệu Phương Nghị cảm giác rất có thành tựu, thấy cô ăn ngon lành như vậy cảm giác đúng là khá tốt. .
Triệu Phương Nghị cũng không có nhiều thời gian, buổi sáng còn phải đến trường học tìm chủ nhiệm khoa của cô, Điền Mật Nhi cũng không có đi theo, ở phòng tự học chờ anh. Hơn nửa canh giờ sau, Triệu Phương Nghị đến tìm cô, một thân quân trang phẳng phiu, tôn lên dáng người cao lớn cùng gương mặt cương nghị, vừa cường tráng lại đẹp trai. Triệu Phương Nghị một tay cầm mũ, đứng ở cửa phòng tự học ra hiệu với Điền Mật Nhi, không ít bạn học cũng không biết chuyện gì đang xảy ra, mặc dù hoa khôi Điền giai nhân của khoa ngoại ngữ scandal không ít, nhưng đây là lần đầu tiên có đàn ông tìm đến tận cửa.
Điền Mật Nhi vội vàng đeo túi lên, cầm trên tay quyển sách chưa đọc được mấy chữ, chạy ra khỏi phòng học. Triệu Phương Nghị cầm túi sách cho cô, Điền Mật Nhi thấy thật đáng yêu, rồi lại đi đến phòng của cô giúp cô thu thập đồ đạc mang đi.
Xôn xao! Thì ra là Điền hoa khôi đã có bạn trai, còn là một quân nhân nữa!
Tống Kha nghe Điền Mật Nhi nói muốn trả phòng đưa vẻ mặt ai oán nhìn cô: "Chúng ta là chị em, cái người này đem bản thân mình ném vào dầu sôi lửa bỏng rồi. Chỉ là cái người này giữ bí mật cũng không tệ, đúng là tuổi trẻ tài cao! Không trách được Dư Thiếu theo đuổi như thế mà cậu cũng không để vào mắt, thì ra là thích loại hình như thế này!"
Điền Mật Nhi trừng mắt nhìn cô, nói bậy bạ gì thế, ngộ nhỡ bị Triệu Phương Nghị nghe rồi hiểu lầm thì làm thế nào. Nhưng xuất thân của Triệu thiếu tá chúng ta là làm cái gì, chính là lính trinh sát đấy! Mặc dù cách bọn họ xa một chút, nhưng so với người bình thường thính giác và sự quan sát rất nhanh nhạy đã kịp đem đối thoại của hai người tất cả