XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Anh Lính Là Người Chồng Tốt

Anh Lính Là Người Chồng Tốt

Tác giả: Túy Tiểu Tiên

Ngày cập nhật: 03:06 22/12/2015

Lượt xem: 1341722

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1722 lượt.

liệt hơn nhiều. Là một người đàn ông, tôn nghiêm thường thường sẽ vượt lên trên bất luận cái gì chi phối.
Mọi chuyện vẫn tiến hành đâu vào đấy, Điền Dã đã tạm nghỉ học, bà Phương Di thì rất coi trọng việc học tập của Điền Mật Nhi chỉ sợ cũng chỉ muốn kiếm tiền mà bước theo gót anh của mình, ngày ngày gọi điện thoại đến nhắc cô phải lấy việc học làm trọng. Điền Mật Nhi cũng không gấp như Điền Dã muốn nhanh chóng thành công, mục tiêu của cô chính vun đắp tình cảm gia đình giữa vợ chồng và con cái, còn chuyện kia phát triển đến đâu có thể phô trương bao nhiêu xác định phải dựa vào chính bản lãnh của anh ấy rồi. Cô đã có ông xã nuôi, không thiếu tiền xài, cũng không còn nuôi ý tưởng trở thành nữ cường nhân, đối với đề nghị của bà Phương Di vô cùng sảng khoái mà đáp ứng.
Điền Mật Nhi mặc áo thủy thủ bên dưới mặc quần bò lửng đến gối đi giày Cavans màu trắng trông đầy nét thanh xuân, duyên dáng yêu kiều. Vương Văn Tĩnh cũng là một tự phụ nhưng lúc này không thể không thừa nhận, tuổi trẻ quả nhiên là vũ khí lợi hại nhất của phụ nữa. Lập tức thu hồi sự xem thường trong lòng xuống, nhiệt tình lại không nịnh hót, không có xung đột gay gắt, ấn tượng đầu tiên về nhau cũng không tệ.
"Thật xin lỗi, ngày đầu tiên đã đến muộn! Trước khi đi Triệu Phương Nghị gọi điện thoại cho tôi, bảo hôm nay các chiến sĩ trong đội muốn tới nhà để liên hoan, nên vừa phải đi ra ngoài mua chút đồ."
Trong đội có hai vị quân tẩu nên các chiến sĩ mượn cơ hội này muốn náo nhiệt một phen, vì vợ mình có thể tới đây nên Triệu Phương Nghị cũng rất vui mừng, vung tay lên đặc biệt phê chuẩn. Dương Dực muốn cho Vương Văn Tĩnh thuận tiện mua chút đồ đi lên đây nên muốn mời hai người bọn họ cùng đến đây, Triệu Phương Nghị lại nói cô ấy vừa tới cũng chưa quen thuộc, về sau có cơ hội sẽ mời. Chiến hữu tình như huynh đệ, cho tới bây giờ cũng sẽ không giả vờ khách khí, nên nói lần này liền phiền toái chị dâu rồi !
Điền Mật Nhi biết bọn họ là một đám sói đều là không thịt không vui, sức ăn của một người tham ăn cũng phải bằng sức ăn của một con trâu. Buổi sáng nhận được điện thoại, Điền Mật Nhi liền chạy tới chợ mua thức ăn, mua một nửa con dê, nửa mảng thịt heo, một số chân trâu cùng các loại rau cải.
Vật dụng nấu ăn ở nhà mới đều theo ý kiến của Triệu Phương Nghị mà mua, bát đĩa nồi xoong đều thuộc cỡ lớn, lúc trước anh cũng đã nghĩ đến khu nhà này ở gần đơn vị như vậy khẳng định đám tiểu tử này thi thoảng sẽ tới xin một bữa cơm.
Khi tới nơi đã thấy hai chiến sĩ nhỏ đã đứng chờ sẵn, nhìn thấy Điền Mật Nhi xuống xe, liền đi tới chào theo quân lễ, sau đó nói: "Xin chào hai chị dâu! Đội trưởng để cho hai chúng tôi tới đây để giúp một tay, sợ hai vị phải bận rộn lại quá sức!"
Điền Mật Nhi dù sao cũng đã đến đây cùng với các chiến sĩ đã sớm lăn lộn quen mặt, Diêu Lực và Trần Tân là hai cái loa nhỏ của đại đội này, Điền Mật Nhi đều bị hai người một xướng một họa trêu chọc cười ngặt nghẽo. Điền Mật Nhi vừa hiền hòa lại xinh đẹp hơn, mỗi khi trở lại còn mang cho bọn họ những đồ ăn ngon, các chiến sĩ trong đội không có ai mà không thích cô, mỗi khi đến ngày nghỉ của cô cũng đều rướn cổ lên mong đợi.
Điền Mật Nhi làm việc lưu loát, chỉ huy Diêu Lực và Trần Tân đem đồ trong cốp xe ra ngoài, sườn lợn rán cắt thành từng đoạn, thịt heo cắt thành quân cờ. Thịt bò chia thành mấy khối lớn, thịt dê cắt lát mỏng. Đúng là một mùa thu hoạch lớn: sườn khoai tây, đậu cô-ve, ngô, bí đỏ, thịt kho tàu, thịt bò sốt tương, thịt dê trộn rau cải chua cay, rau trộn, thêm hai món xào đơn giản nữa.
Bọn họ có năng lực sinh tồn khi dã ngoại tương đối mạnh, vì để tiết kiệm thời gian, Diêu Lực và Trần Tân đắp tạm thời hai bếp lò trên trên bãi đất trống. Mượn hai cái nồi lớn ở bếp ăn của đơn vị, sau khi Điền Mật Nhi nêm nếm đầy đủ gia vị thì hai người bọn họ phụ trách điều chỉnh lửa. Vương Văn Tĩnh thì lại hoàn toàn không giúp được gì, cô ta từ nhỏ ở nhà đã ăn sung mặc sướng, cũng có thể làm hai ba món ăn đơn giản, nhưng nấu cơm cho tập thể thì thật không biết nên xuống tay từ đâu.
Điền Mật Nhi cười cười, trận chiến này người lớn lên ở thành phố quả thật chưa từng thấy qua, nên để cho co ấy lên trên trước, sắp xếp bàn ăn đặt ở phòng trống trên lầu, cũng chỉ là đem bát đũa bày biện ra mà thôi.
Ý tốt rõ ràng như vậy nhưng Vương Văn Tĩnh lại cảm thấy không hài lòng, nhìn Điền Mật Nhi gương mặt đỏ bừng nóng chảy mồ hôi trông rất nhếch nhác mà cô thì lại trốn lên trên lầu kia làm sao được.
Điều này cũng bị Diêu Lực và Trần Tân nhìn thấu, hai người ở đó kề tai nhau thầm thầm thì thì.
"Đều là chị dâu, vừa so sánh liền nhìn ra được chênh lệch rồi, đừng nhìn tuổi của vợ đại đội trưởng chúng ta còn nhỏ, nhưng đối với những người lính như chúng ta quan tâm nhiệt tình so với các quan tẩu có tuổi khác càng làm cho lòng người ấm áp hơn. Còn vợ của Dương Chính ủy thì…, hừ hừ, lạnh hay ấm tự cậu cảm nhận được!" Diêu Lực nói.
"Ai khiến cậu phải quan tâm, người có phúc khí như đội trưởng của chúng ta có được mấy người! Đến lúc cậu cưới vợ nhất định phải mở to hai mắt