Tác giả: Túy Tiểu Tiên
Ngày cập nhật: 03:06 22/12/2015
Lượt xem: 1341719
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1719 lượt.
. . . . . .
Vương Văn Tĩnh chợt an tĩnh lại, Điền Mật Nhi thấy cô ngây người, không biết là đang nghĩ cái gì. Cô cũng không có rảnh rỗi đi làm chị gái tri tâm, lại cúi đầu ra sức chà xát quần áo, cái đồ dùng để huấn luyện đáng chết này, để giặt sạch nó thật là vất vả. Triệu Phương Nghị đúng là một tên đàn ông xấu xa, mỗi sáng sớm cho anh ăn mặc sạch sẽ chỉnh tề đi ra ngoài, buổi tối trở về lại chẳng khác gì con khỉ chui từ dưới bùn lên cả. Lúc cô ở trường học, anh sẽ phải tự mình giặt quần áo nhưng vết bẩn căn bản chà không sạch, cái mới chồng chất lên cái cũ, làm cô giặt càng thêm vất vả.
Đoán chừng ngây người cũng đã đủ rồi, Vương Văn Tĩnh sửng sốt một lát, liền đứng lên cáo từ, trước khi đi còn mời Điền Mật Nhi buổi trưa sang ăn cơm. Nói là ngày hôm qua cô đã bận rộn một ngày, hôm nay nên nghỉ ngơi một chút. Điền Mật Nhi liền từ chối, buổi sáng hấp bánh bao vẫn còn mấy cái. Lại giả vờ lấy cho cô ta mấy cái mang về nếm thử một chút, buổi trưa không muốn nấu cơm cũng có thể đối phó được, Vương Văn Tĩnh liền cầm bánh bao đi về. Muốn tới đây mời người ăn cơm, ngược lại lại còn mang cả cơm trưa trở về. . . . . .
Buổi tối Triệu Phương Nghị trở lại, Điền Mật Nhi kể cho anh nghe chuyện ngày hôm nay, nghe xong mày của anh liền nhíu lại, cảm thấy người anh em của mình cưới một người không hợp với mình. Vương Văn Tĩnh có như thế nào anh tuyệt cũng không muốn quản, chỉ sợ Dương Dực về sau sẽ đau lòng. Nhưng đây là chuyện của vợ chồng người ta cũng không tiện mở mồm đi hỏi, chỉ đành phải để sau này khi có cơ hội sẽ nhắc nhở cậu ta.
Thứ hai, Điền Mật Nhi dậy thật sớm, tuy sáng nay cô không có lớp nhưng Vương Văn Tĩnh có thể phải đi làm, nên đành phải dậy. Nằm ở trong chăn buồn bã một lúc lâu, Triệu Phương Nghị biết cô thích ngủ nướng, chau chau mày hỏi: "Nếu không thì để cho cô ta tự đi đi, chúng ta thừa dịp còn chút thời gian bùng nổ một chút?"
Điền Mật Nhi dùng mắt hung hăng khoét anh, thật muốn cho anh một quả pháo điện, người này những lúc không có người thật sự là quá thô tục, quá hạ lưu, toàn nghĩ đến những chuyện đen tối.
Hô một tiếng, liền lật người đến phòng tắm rửa mặt, đã rất lâu không dậy sớm như vậy rồi! Chỉ là trong núi không khí thật mát mẻ, có ánh mặt trời cây cỏ, suối chảy róc rách, cùng mùi của bùn đất trong veo!
"Trong tủ lạnh em gói cho anh ít sủi cảo, mì sợi đặt ở trong tủ, khi đói bụng tự mình nấu mà ăn, thịt kho để ở trong tủ lạnh ăn bao nhiêu thì lấy tưng đó nếu không sẽ dễ dàng bị hư." Mỗi khi cô trở về cũng đều phải dặn dò anh bình thường không biết tự chăm sóc mình, mọi chuyện đều đối phó qua loa. Hiện tại thức ăn trong quân đội cũng không quá tốt, aiz, làm quân tẩu, hiện tại cô luôn hi vọng phúc lợi đối với quân nhân sẽ sớm được đề cao.
‘ Ừhm. ’ nghe nói nhiều cũng thấy không thích lắm nhưng thấy dáng vẻ khi lảm nhảm của vợ mình thật đáng yêu, cái miệng nhỏ hồng nhuận khi đóng khi mở, làm cho người ta muốn nuốt luôn vào trong bụng.
"Ưhm, cám ơn chị dâu, mỗi khi chị trở về đều chuẩn bị cho cho đội trưởng không ít tiện nghi ! Ha ha." Bọn họ sau khi huấn luyện thể lực tiêu hao lớn, nếu ăn ít thịt thì cả người không có tí sức lực nào .
"Bác sĩ nói anh bị thừa mỡ đấy, em đã nói anh biết bao nhiêu lần rồi, không cho anh mua xem ra vẫn có chỗ để ăn, sau này đừng có kêu khó chịu này khó chịu kia với em!" Vương Văn Tĩnh quay đầu sang nói móc.
Điền Mật Nhi nhìn Triệu Phương Nghị một cái, Triệu Phương Nghị liền đặt đũa xuống, nói: "Hôm nay tôi phải đi tuần doanh, cậu theo tôi cùng đi xem sao!"
Dương Dực đang rất lúng túng, đã ăn chực của người ta lại còn bị vợ mình nói là thành hại anh, Triệu Phương Nghị nói vậy đúng lúc giải vây cho anh, cầm cái mũ lên đuổi theo đi ra ngoài.
Điền Mật Nhi đơn giản dọn dẹp phòng ăn xong, nhìn Vương Văn Tĩnh đang xem đồng hồ, cũng không muốn làm trễ nãi liền ra cửa. Vốn định nói trước nửa giờ là đủ rồi, đến trường học ước chừng hai mươi phút, hiện tại vẫn còn một giờ nữa đã phải ra cửa rồi.
Vương Văn Tĩnh xin lỗi nói: "Mấu chốt là bọn nhỏ thường đến sớm để tự học, hiện tại những lại không có ai quản lý, thầy giáo mà không có ở đấy thì cũng chỉ chơi chứ không chịu học. Làm chủ nhiệm lớp thì phải có trách nhiệm đối với học sinh cùng với phụ huynh học sinh."
Điền Mật Nhi cười cười tỏ vẻ mình đã hiểu, tận lực lái xe nhanh hơn một chút. Trường của Vương Văn Tĩnh cũng nằm trên trục đường đến trường của Điền Mật Nhi, nếu là để cô ta ở ven đường thì cô đi khoảng hơn hai trăm thước là đến rồi. Nhưng lại đưa cô ta đến cửa trường học, con đường kia thì hẹp, học sinh còn đặc biệt nhiều, xe không thể rẽ được đành phải lái đến đầu đường trước mặt lượn quanh một vòng mới có thể lại trở lại chỗ đó.
Đến đầu đường Vương Văn Tĩnh cũng không lên tiếng, Điền Mật Nhi liền trực tiếp đem xe quẹo vào rồi dừng ở cửa trường học. Lúc xuống xe Vương Văn Tĩnh còn nói: "Cám ơn chị dâu, thứ bảy này học sinh cuộc thi, phải chấm bài thi nên có thể sẽ ra muộn nếu chị có chuyện gì thì cũng đ