Tác giả: Túy Tiểu Tiên
Ngày cập nhật: 03:06 22/12/2015
Lượt xem: 1341715
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1715 lượt.
mình rớt xuống lại vì người ngoài đem tình cảm mẹ con làm cho căng thẳng như thế." Ngụy Kim Linh, mẹ của Lý Như nói.
Lý Thành Thụy cũng nói chen vào: "Đứa nhỏ khó khăn mới về nhà một lần, có gì to tát đâu, đến mức như vậy sao! Tiểu Như mang tiểu Mỹ đến nhà chúng ta chơi một lát đi, chờ một lát mẹ cháu hết giận rồi về."
Sau khi Lý Như và Triệu Phương Nghị đính hôn, đối với người trong nhà cũng thân thiết hơn, chỉ là kể từ lúc xảy ra chuyện kia mấy năm này hai nhà vẫn không có liên lạc với nhau, ai ngờ được họ lại muốn nối lại quan hệ như vậy.
Lý Như vừa đi đến thì Triệu Phương Mỹ liền kéo cô ngồi xuống uất ức tố khổ, nghe Lý Thành Thụy nói như thế, hai người tự nhiên cũng muốn đi ra ngoài.
Mặt của Triệu Quốc Đống lúc này không biết có bao nhiêu mây đen, dù sao cũng cùng ở chốn quan trường, không muốn cùng với Lý Gia vạch mặt rõ ràng, một cỗ hỏa khí liền bay về phía con gái út: "Hôm nay nếu con dám đi, về sau không được bước vào cái nhà này nửa bước!"
Triệu Phương Mỹ liền sửng sốt, cho tới bây giờ vẫn còn giữ thói quen được nuông chiều vì là con út trong nhà, tuy cũng có lúc ông khiển trách nhưng chưa bao giờ ông nói câu nghiêm khắc tàn khốc như hôm nay.
"Cha!" Có uất ức cũng có chút khó chịu, nhưng một tiếng này cũng không chỉ có cô thốt ra, cả Triệu Phương Mỹ và Lý Như cùng nhau gọi một tiếng.
"Tôi chỉ có hai đứa con gái và một đứa con trai cùng vợ của mình! Lý ***** vẫn nên gọi tôi là bác hoặc là chú thì tốt hơn. Người trong nhà thì hiểu được nhưng người ngoài nghe được sẽ hiểu lầm không tốt."
Trên mặt của người Lý gia thoáng qua lúng túng, Triệu Phương Hà nhân cơ hội này kéo em gái đi lên lầu, đem cả chồng và em rể lên theo. Đây là chuyện xấu trong nhà, mặc dù bọn họ mơ hồ có thể biết chút ít, thế nhưng khi trước mặt nghe được rõ ràng thì lại là một chuyện khác.
Biết là không thể nào lừa dối vượt qua cửa ải này, mắt Lý Như hồng lên, từng giọt nước mắt lớn như hạt đậu rơi xuống một giọt lại một giọt, khóc đến hoa lê đái vũ đẹp mắt như vậy thật khiến cho người ta đau lòng.
"Ba mẹ, con biết rõ là con sai lầm rồi, niệm tình chúng ta đã thân thiết nhiều năm tha thứ cho con một lần đi! Con bảo đảm về sau hiếu kính cha mẹ thật tốt, cùng A Nghị sống qua ngày, sẽ không bao giờ nghĩ đông nghĩ tây nữa, về sau con thật sự cũng không dám nữa!"
Lý Thành Thụy và Ngụy Kim Linh cũng theo đó mà nói: "Đứa nhỏ đã thật tâm hối cải, đa nhận ra cái sai của mình rồi, cho nó thêm một cơ hội đi! Phương Nghị và tiểu Như từ nhỏ đã cùng nhau lớn lên, tựa như kim đồng ngọc nữ, hai nhà chúng ta thân thiết như vậy cũng nên nhượng bộ một bước mà thành toàn cho bọn nhỏ đi!"
Đã gặp qua người có da mặt dày nhưng lại chưa gặp qua người có da mặt dầy thành như vậy, làm bà Phương Di lại bốc hỏa lên, nhìn thấy thật chướng mắt, nói ra lời thiếu đạo đức như vậy liền tuôn ra một tràng: " Phương Nghị nhà chúng tôi trước khi kết hôn đúng là kim đồng, nhưng về phần Lý Như nhà ông bà vẫn chưa phải là ngọc nữ, không cần nói cũng nhìn ra được. Miệng lúc này nói đã biết sai rồi, sao ban đầu nhìn ở thấy hai vợ chồng già chúng tôi lại nói một câu đừng làm cản trở ngại hạnh phúc của cô! Vợ của nó tuy gia thế không có gì nhưng cũng là một cô gái trong sạch gả cho Phương Nghị nhà chúng tôi, nguyên nhân tại sao cô lại từ nước ngoài quay về tôi cũng không muốn hỏi, vậy nên các người cũng đừng tới đây can thiệp vào chuyện của nhà chúng tôi, bằng không tất cả mọi người đừng mong sống được dễ chịu!"
Lời này của bà Phương Di cũng đủ ngoan độc rồi, chỉ thiếu nước nói trắng ra mà thôi, Lý Thành Thụy lại liên tục suy tính, coi như không thể giảng hòa thì cũng không có ý định đắc tội với Triệu gia được. Nghe nói anh cả của Triệu giai ở thủ đô hiện tại trên quan trường rất thuận buồm xuôi gió, Triệu gia lại cùng hợp tác với Lý Vĩ, ở thành phố này mặc dù là khu vực của Lý gia nhưng trong gia tộc thì tiếng nói của ông ta cũng không có trọng lượng cho lắm, cho nên mới có lòng kết thân với Triệu gia. Vốn cho rằng con gái của mình xuất sắc, trở lại chỉ cần xuống nước nói vài câu thì sẽ khiến Triệu gia đem thứ con dâu nhà quê kia trả về, ai ngờ lại không được như mong muốn.
Không thể làm gì khác hơn là đem hi vọng đặt ở trên người của Triệu Phương Nghị, cậu ta và Lý Như từ nhỏ đã biết nhau tình cảm thanh mai trúc mã không thể nào mà không động lòng được.
"Phương Nghị! Con thật sự không thể tha thứ cho tiểu Như sao! Trong lòng nó vẫn luôn có con, chỉ là người trẻ tuổi luôn có ước mơ, lỗi ở đây là đem mơ ước xem trọng hơn tình cảm ! Hiện tại cũng đã trưởng thành, cũng đã hiểu cái gì đối với mình là quan trọng nhất rồi. Chú cho tới bây giờ vẫn xem con như con trai ruộ của mình, chú cũng chỉ có mình Tiểu Như, nỗ lực cả đời này không phải sau này tất cả đều dành cho vợ chồng hai đứa hay sao. Cũng chỉ muốn hai đứa hòa hảo như lúc ban đầu, hai đứa cũng đừng so đo đến quá khứ của đối phương nữa, vui vẻ ngọt ngào, những ngày tháng sau này không phải so với hiện tại tốt hơn nhiều sao!"
Trong lời nói kia liền ám chỉ tất cả mọi thứ của mình