XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Anh Lính Là Người Chồng Tốt

Anh Lính Là Người Chồng Tốt

Tác giả: Túy Tiểu Tiên

Ngày cập nhật: 03:06 22/12/2015

Lượt xem: 1341716

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1716 lượt.

Đừng có lên mặt, mau ngủ đi!"
"Có phải anh cũng không có biện pháp nào nên mới lấy em hay không!" Điền Mật Nhi nhất quyết không tha, vừa nghĩ tới có thể thật là như thế thì nước mắt liền chảy ra rồi, muốn ngừng mà không ngừng được.
Thấy cô như vậy, Triệu Phương Nghị không có biện pháp nào, Điền Mật Nhi chính là điểm uy hiếp trí mạng, chính là sự mềm mại trong lòng anh. Anh biết cô cũng có thể cảm nhận được nhưng sao hôm nay lại nhất quyết không tha như vậy chắc là nghe thấy Lý Như muốn tới đay nên trong lòng thấy không thoải mái.
Ôm cô dỗ một lát, dùng ngón tay đầy vết chai lau nước mắt cho cô, có vài phần bất đắc dĩ nói: "Sợ em rồi, tâm tư của anh như thế nào em còn không rõ sao! Anh chỉ nhận thức một mình em, mà em cũng chỉ có thể là của anh! Về sau không cho hỏi nữa, chỉ có lần này thôi, có nghe thấy không!"
Triệu thiếu tá có thể nói được trình độ này, so với việc không mặc quần áo ra bên ngoài đi bộ một vòng không khác nhau chút nào, huống chi hai vợ chồng sống với nhau, không nhất thiết cứ phải nói ra mồm, trong lòng có nhau là được rồi.






Sang ngày hôm sau Lý Kiều Dương cũng tới chơi, cùng với ba mẹ mình sang nhà cô chúc tết, vừa đến Triệu gia liền lủi lên trên lầu to nhỏ với Điền Mật Nhi.
"Anh cậu đâu ! ?"
"Ở nhà máy chứ ở đâu, cậu không đi tìm anh ấy à?"
Kể từ khi Điền Dã trở về đây xây nhà xưởng, Lý Kiều Dương cũng rất hay lui tới đó, hiện tại tất cả mọi người đều hiểu rõ tâm tư của cô, cũng chỉ có mình Điền Dã vẫn tưởng rằng Lý Kiều Dương sợ anh đem tiền đầu tư của cô làm cho thua lỗ nên phải đến giám sát. Lý Vĩ ban đầu cũng không đồng ý, cũng phản đối rất lâu, đơn giản vẫn là vì cảm thấy không môn đăng hộ đối. Nhưng nhìn thấy anh em Điền Gia xuất sắc như vậy, ông lại không bỏ được, hai cái luôn mâu thuẫn nên cũng không quá gò bó con gái mình, sau đó lại thành đồng ý cho Lý Kiều Dương rồi. Nhưng cho tới bây giờ, mỗi khi nhìn thấy Điền Dã, ông vẫn còn cảm thấy lăn tăn khó xử.
"Hai ngày nay phải đi cùng với ba mẹ mình đến nhiều nhà để biếu quà cáp, rồi uống rượu, ngày ngày về nhà nếu không phải mệt chết thì chính là say chết rồi. Đoán chừng mấy ngày nay anh của cậu sẽ rất mừng vì không có ai đến hành hạ mình cả."
"Làm sao! Lại muốn đuổi em đi à! Không cần phải đuổi buổi tối em sẽ đi! Hơn nữa anh cũng không có quyền đuổi em, đây là nhà của cha mẹ em, tại sao lại đuổi em đi!"
Aiz, cái tính tình này, ở trong tình thế này nói như vậy không phải là đổ dầu vào lửa hay sao. Thân là phụ nữ thì lúc nên mềm thì phải mềm lúc nên nhu thì phải nhu, bị đàn ông giáo huấn một chút mặc dù khó chịu nhưng cần phải nhịn lại, không nên tức giận mất khôn. Vừa mới bắt đầu Lưu Tử Hiên còn nhường cô ta mấy phần nhưng hiện tại đã biết rõ cưới phải người vợ như vậy nếu nhịn thì chỉ có bị cô ta cưỡi lên đầu lên cổ mà thôi.
"Mấy đứa này đúng là không để cho ta yên tĩnh chút nào! Đây là cái nghiệt gì không biết, sao lại sinh ra một đám không biết trên dưới phải trái như vậy. Lớn không ra lớn, nhỏ không ra nhỏ , muốn làm gì thì làm đi, muốn thấy ta chết mấy người mới vui lòng chắc." Phương Di lúc này đã rất tức giận rồi, vứt dáng vẻ điềm đạm sang một bên, quyết tâm phải dạy dỗ đứa con gái này của mình một trận.
"Mẹ! Mẹ cũng chỉ biết nói con, mẹ nhìn anh trai đi, cứ xem con như kẻ thù vậy, ngay cả nói cũng đều không cho nói!" Theo đúng chuẩn mực người sai bao giờ cũng cáo trạng trước.
"Nói cái rắm, câu cô nói được xem là tiếng người hay sao! Lễ phép cũng quăng cho chó ăn được rồi! Đó là vợ của anh trai cô, không phải đối tượng để cô chế nhạo. Cô và Lý Như tốt như vậy, thì đi gọi cô ta là mẹ đi. Cô ta cho cô tiền hay là vàng bạc gì, hay cô ta là người nuôi cô từ nhỏ tới lớn, làm sao lại tiêm vào đầu cô những thứ như vậy, ai xấu ai tốt cũng không phân biệt rõ rồi."
Vốn hai con rể vẫn còn ở đây nên bà Phương Di không muốn cho con gái mình phải mất ămtj, nhưng đứa con này càng ngày lại càng quá mức. Mạt lúc nào cũng phải tươi cười với con rể mà con gái thì chẳng khác gì con chó điên, truy ra ngọn ngành thì họ lại nghĩ là mình không có giáo dục tốt chúng nó vì vậy có nhiều chuyện bà đã nhắm mắt bỏ qua rồi.
Triệu Phương Mỹ luôn cậy mạnh không nói đạo lý làm rối loạn khuấy đảo như thế này Lưu Tử Hiên đã sớm quen rồi, xem ra định lực của mẹ vợ còn không bằng mẹ mình nữa, xem ra mọi người nói thật đúng cũng là do cậu ta nuông chiều vợ mình quá mức. Ánh mắt của Lưu Tử Hiên tối sầm lại, không thể làm gì khác hơn là để cho cô phải chịu chút dạy dỗ rồi.
Triệu Phương Hà cũng biết rõ tính tình của em gái mình, cũng bởi vì mấy năm nay không có con nên bình thường đối với mọi chuyện cô gây ra mọi người đều bao dung, nhưng cũng cảm thấy chuyện này em mình đã làm quá mức rồi.
Đúng lúc đó Lý Như và cha mẹ cô ta lại tới cửa, vừa nhìn thấy mọi người giương cung bạt kiếm liền mở miệng khuyên can tựa như trước kia chưa có chuyện gì xảy ra.
"Phương Di, bà xem, nổi giận như vậy với đứa nhỏ có đáng không! Đều là miếng thịt ở trên người