pacman, rainbows, and roller s

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Anh Sẽ Đợi Em Trong Hồi Ức

Anh Sẽ Đợi Em Trong Hồi Ức

Tác giả: Tân Di Ổ

Ngày cập nhật: 04:45 22/12/2015

Lượt xem: 1342562

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2562 lượt.

hế quay ngược không, nếu có thể, tôi sẽ trở về quá khứ làm gì. Tôi đều đã nhét vào mỗi chiếc hộp ghi năm một tờ giấy, để tôi trong quá khứ biết rằng, thế nào cũng có một ngày, có một gã ngốc nói với tôi một câu ngớ ngẩn khiến tôi cứng họng không đáp được. Dù ở trong vũng bùn tôi cũng thấy vui, vì gã ngốc đó đang đợi tôi trong tương lai.
Cô ta vẫn cười vô tư như vậy, khiến Tư Đồ Quyết phải vờ không thấy anh nước lấp loáng trong mắt cô.
Gã ngốc kia dẫn theo cả mấy người bạn thân vào, trên tay còn bưng một bình Thiết Quan Âm vừa pha. Khúc Tiểu Uyển nhắp được vài ngụm đã đòi về, Ngô Giang hỏi sao không nán lại thêm lát nữa, cô ta bèn đáp rằng đông người quá, chẳng khác nào phiên chợ quê. Mọi người nghe vậy chỉ biết đưa mắt nhìn nhau, không ai nói được lời nào.
Ngô Giang ngượng ngập cười với mọi người, nói phải đưa Tiểu Uyển về nhưng cô ta lại nhã nhặn chối từ để anh ở lại tiếp bạn.
- Tư Đồ à, cô ngồi đây từ nãy rồi, hay là đi ra cửa gọi xe với tôi được không?
Khúc Tiểu Uyển quay sang nói với cô
Ngô Giang chợt đớ người ra, không hiểu sao Khúc Tiểu Uyển đột nhiên lại nhìn Tư Đồ Quyết bằng con mắt khác. Tư Đồ Quyết cũng nể mặt đứng dậy theo cô ta ra ngoài khiến anh kinh ngạc.
Thật ra bọn họ cũng chẳng nói với nhau mấy, chỉ lặng lẽ sánh vai đi ra cửa quán, đúng lúc một chiếc taxi đỗ xịch ngay bên cạnh.
Khúc Tiểu Uyển ngoảnh mặt, mái tóc ngược chiều gió thổi bay tung lên phơ phất, che hết gương mặt.
- Tư Đồ Quyết, cô cũng phải cẩn thận một chút.
- Sao cơ?
Tư Đồ Quyết không hiểu câu nói đột ngột của cô ta.
- Tôi cũng chẳng biết nên cẩn thận chuyện gì, có điều cô cứ tránh xa Trâu Tấn ra, tránh càng xa càng tốt. Chút bùn nhơ chẳng đáng kể gì, chỉ e đằng sau là cả đầm nước thối, ngay cả ông ta cũng….
Đoạn sau Khúc Tiểu Uyển nói gì Tư Đồ Quyết nghe không rõ. Dù cô ta nói đằng sau lưng cô là vực sâu vạn trượng thì lúc này cô cũng chẳng để tâm. Tư Đồ Quyết đã trông thấy hai người một trước, một sau bước xuống khỏi chiếc taxi vừa dừng lại.
Đương nhiên hai người đó cũng nhìn thấy cô.






Tàn tro của phẫn nộ
Thấy Tư Đồ Quyết quay về như người mất hồn, Ngô Giang đang oẳn tù tì uống rượu với Tam Bì cũng kinh ngạc hỏi:
- Em sao thế, Tiểu Uyển đã về chưa?
Vừa dứt lời anh đã thấy hai người đằng sau cô bước lại.
Có lẽ Ngô Giang cũng chẳng ngờ hai người này lại xuất hiện đồng thời nên giật thót mình rồi liếc Tư Đồ Quyết. Tiểu Căn đang ngồi một góc ăn lấy ăn để cũng ngơ ngác bỏ đồ ăn trong tay xuống.
Tư Đồ Quyết bực bội gạt tay anh ra.
Ngô Giang cũng chẳng tránh né, cười ha ha nói:
- Nhà anh ghen sao bằng nhà em.
Nghe thấy tên Khúc Tiểu Uyển, ánh mắt Đàm Thiếu Thành hơi sững lại trên người Ngô Giang nhưng vẻ mặt vẫn thản nhiên, sau đó lại tươi cười chào hỏi những người quen biết.
Ngô Giang liếc thấy Diêu Khởi Vân vẫn đứng ngây tại chỗ, như đang chăm chú đọc lời bài hát trên màn hình. Anh vội giơ chân đá Tam Bì ngồi cạnh Tư Đồ Quyết. Tam Bì biết ý bèn đứng bật dậy.
- Tam Bì, cậu đi tới đi lui làm gì thế? Khởi Vân, đây vẫn còn chỗ này, cậu qua ngồi nhé?
Ngô Giang nói.
Diêu Khởi Vân do dự một hồi, thấy Tam Bì hậm hực đi vào toilet anh cũng không khách sáo nữa, chậm chạp ngồi xuống cạnh Tư Đồ Quyết.
Bọn họ đã mấy ngày không nói chuyện nghiêm chỉnh với nhau, trước đây dù hay cãi cọ nhưng hai người hiếm khi giận dỗi nhau quá một ngày.
Tư Đồ Quyết đang chơi trò Rắn tham ăn trong di động, Diêu Khởi Vân không hòa nhập được với mọi người xung quanh, cũng chẳng biết nói gì với Ngô Giang, cứ ngồi cúi đầu một lúc lâu, uống hết quá nửa cốc nước mới quay sang khẽ hỏi người bên cạnh:
- Sao em không đợi anh cùng đi với?
Thoạt đầu Tư Đồ Quyết vờ không nghe thấy khiến Diêu Khởi Vân lúng túng, may sao lát sau cô cũng lên tiếng, dù chẳng ngẩng đầu lên:
- Anh có bảo sẽ đi đâu?
- Anh cũng đâu bảo là không đi,
- Anh thích tới thì tới. Dù sao em cũng biết đường, chẳng cần anh.
Cô bực bội gập điện thoại lại. Không chơi nữa, con rắn ngốc đó toàn cắn phải đuôi mình.
Ngô Giang theo Tam Bì đi WC về, thấy Tư Đồ Quyết đang ngán ngẩm hết nhìn bên này tới bên kia, lại không them nhìn người bên cạnh, còn Diêu Khởi Vân mặt lạnh tanh, chẳng nói chẳng rằng.
Hai người này hễ cáu lên là ngang ngạnh vô cùng, Ngô Giang cũng hết cách, đành ngồi xuống uống bia. Chợt trông thấy bộ bài bên cạnh, anh nối máu đỏ đen, bèn bóc ra nói với Tư Đồ Quyết:
- Em ngồi ngẩn ra đó làm gì, mình chơi bài đi, ai thua thì uống nhé!
Tư Đồ Quyết vui vẻ gật đầu nhưng vừa tráo bài một lượt đã bị Diêu Khởi Vân giội cho một gáo nước lạnh:
- Ngô Giang, cậu còn chưa biết tửu lượng của cô ấy à? Cô ấy làm sao uống được, hễ thua là lại ăn gian thôi.
Diêu Khởi Vân cười cười ra vẻ hiểu biết.
Ngô Giang thấy vậy bèn tiện thể kéo luôn anh vào:
- Chơi thôi mà, hay là cậu cũng chơi luôn đi? Hai người một phe, tôi với Tam Bì một phe cùng chơi, ai thua thì uống một chén. Cô ấy không uống được thì còn có cậu cơ mà. Hơn n