Tác giả: Tân Di Ổ
Ngày cập nhật: 04:45 22/12/2015
Lượt xem: 1342559
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2559 lượt.
ng nói”. Nhưng chẳng hiểu sao, chuyện gì Đàm Thiếu Thành cũng xen vào khiến cô cứ phải bưng mắt bịt tai xem như không thấy .
Đàm Thiếu Thành ngửa cổ định uống, chợt bị Diêu Khởi Vân kiên quyết ngăn lại:
- Đừng…Chuyện này chẳng liên quan gì đến em cả.
- Thực ra, em cũng muốn mượn cốc này để cảm ơn Tư Đồ.
Đàm Thiếu Thành khẽ nói với cô:
- Mình luôn muốn cảm ơn cậu: vì món tiền đó.
Lớp bọt bia trắng xóa trong cốc hết như một vầng sáng mờ mờ. Tư Đồ Quyết lạnh lùng nói:
- Cốc bia này chẳng cần uống nữa, cậu cũng khỏi phải cảm ơn vì giờ đây tôi rất hối hận, số tiền đó dùng làm gì không làm, lại đem đi mua lấy một bài giáo huấn.
- Em nói vậy là ý gì thế!
Diêu Khởi Vân hạ giọng nói với cô.
Đàm Thiếu Thành nhất thời cứ cầm cốc bia sững người ra, hồi lâu mới lên tiếng:
- Cậu nói vậy là có ý gì?
- Trong lòng cậu tự biết ấy!
Xung quanh đã có mấy người bạn thấy khác thường, bèn nhìn sang bên này. Tư Đồ Quyết bèn đứng dậy ra hiệu cho Đàm Thiếu Thành:
- Có gì ta ra ngoài nói, đừng làm mọi người mất vui.
Đàm Thiếu Thành đặt cốc bia xuống, theo cô ra ngoài. Phòng “ Góc khuất thời gian” nằm ở góc quán, chẳng có phục vụ quấy rầy, cánh cửa phòng chứa đồ ở cuối hành lang càng vắng tanh vắng ngắt.
- Giờ cậu có thể nói cho mình biết những lời vừa nãy của cậu có ý gì không?
Đàm Thiếu Thành đã nhẫn nhịn cúi đầu rất nhiều lần, nhưng lúc này cô nhìn thẳng vào Tư Đồ Quyết, gương mặt vốn xanh xao thanh tú dưới ánh đèn xanh lét trông hệt như một chiếc mặt nạ ma quái trong suốt, khóe miệng mím chặt như cố giữ chút danh dự còn sót lại.
- Mình thật không hiểu sao cậu lại ghét mình đến thế?
Tư Đồ Quyết đáp:
- Vì tôi ghét nhất là những kẻ miệng nam mô bụng bồ dao găm! Có gì cậu nói rõ ra đi, việc gì phải lén làm mấy chuyện bỉ ổi như thế.
- Mình vẫn không hiểu ý cậu. Phải, mình từng xin cậu chuyện học bổng, nhưng cái đáng được thì cậu đã được rồi, còn số tiền đó, mình nhất định sẽ trả lại cậu.
Lúc này Diêu Khởi Vân và Ngô Giang không yên tâm nên đã ra tìm, theo sau còn có Tam Bì và Tiểu Căn.
- Cậu chỉ đóng kịch!
Cô chỉ Diêu Khởi Vân đang lại gần rồi giận dữ nói với Đàm Thiếu Thành :
- Cậu có dám nói mình không ở sau lưng đâm bị thóc chọc bị gạo, cố ý nhắc tới chuyện tôi tìm Trâu Tấn trước mặt anh ấy không?
- Được rồi mà A Quyết, anh đã nói không liên quan gì tới cô ấy mà. Em về nhà với anh đi.
Diêu Khởi Vân kéo cô định đi.
Tư Đồ Quyết vùng ra khỏi tay anh:
- Anh còn bênh cô ta à? Chuyện đó trừ tôi và Ngô Giang và Tiểu Căn biết. Thôi được, dù sao mọi người cũng đều có mặt cả, anh nói hết ra đi, nếu chẳng phải cô ta moi chuyện từ Tiểu Căn rồi ton hót với anh, vậy là ai chứ ? Là anh ấy, hay là cậu ta?
Cô lần lượt chỉ vào Ngô Giang và Tiểu Căn để tìm bằng chứng.
- Em đã nhận nó làm sự thật, còn truy cứu là ai nói ra làm gì? Anh không muốn làm ầm chuyện này lên nữa đâu?
Diêu Khởi Vân đáp.
- Đương nhiên phải truy cứu, nếu bọn họ mach với anh thì tôi chẳng còn gì để nói, chỉ biết trách mình có mắt như mù. Nếu là Đàm Thiếu Thành, tôi sẽ cho cô ta biết như vậy là đê tiện đến mức nào!
Đàm Thiếu Thành rơm rớm nước mắt, phải nói chậm rãi từng tiếng một mới khỏi nghẹn ngào:
- Mình biết cậu muốn nói tới chuyện cậu tới gặp giáo sư Trâu để xin cho Tiểu Căn. Đúng là Tiểu Căn kể với mình, nhưng chỉ như thế cậu đã có thể chắc chắn rằng mình là người mách lẻo à? Cậu có chứng cứ gì không? Tư Đồ Quyết, cậu có thể khinh mình, nhưng không thể giẫm đạp lên người khác được! Lẽ nào chỉ mình cậu là ngọc ngà, còn người khác đều là ngói vỡ trên nóc nhà cả sao?
Đàm Thiếu Thành đứng đối diện với Tư Đồ Quyết, nước mắt hoen mi, vẻ mặt đầy cay đắng và phẫn nộ, trông vô cùng ai oán khiến ai cũng mủi lòng. Tư Đồ Quyết nghĩ: mỗi khi bực bội, bộ mặt đáng thương này lại xuất hiện trước mặt cô. Bằng dáng vẻ hiền lành xinh xắn, ấn giấu sau đó là tầng tầng lớp lớp tâm cơ cùng bao lời dối trá nhỏ to, cô ta có thể nói dối mà chẳng vì mục đích gì cả; có thể dùng khổ nhục kế cầu xin đối thủ của mình chỉ vì một suất học bổng; có thể vừa ngọt ngào với Ngô Giang lại vừa tàn nhẫn được với Tiểu Căn ngày; còn có thể vừa đem thiện cảm của Diêu Khởi Vân dành cho mình đàm phán với Tư Đồ Quyết, lại vừa nửa cố tình nửa vô ý tới với Diêu Khởi Vân, dù biết rõ hôm nay cô cũng có mặt. Cô ta quả thật rất nghèo khổ, rất đáng thương, Tư Đồ Quyết cũng chẳng rõ, nếu đổi lại là mình, có phải sẽ quá đáng hơn cô ta chăng? Cô chỉ có thể cảm ơn mọi điều cha mẹ đã dành cho mình, chính nhờ đó mà cô không bị bất hạnh bào mòn đến mức vứt bỏ cả lương tri như Đàm Thiếu Thành. Lẽ nào ngọc hay ngói chỉ quyết định ở chất liệu ban đầu thôi sao?
Nghĩ tới ngọc và ngói, Tư Đồ Quyết chợt giật nảy mình. Cô chưa từng coi mình là “ngọc”, nhưng cũng chẳng lạ gì cách ví von đó của Đàm Thiếu Thành … Cô sực nhớ ra đã có người từng nói như vậy, sự thật sờ sờ trước mắt khiến cô cũng không dám tin rằng lại trùng hợp như thế nữa.
- Cậu có dám khẳng định rằng bản thân cậu chưa từng tới tìm Trâu Tấn không?
Cô đột ngột hỏi Đà