Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Anh Sẽ Phải Yêu Em

Anh Sẽ Phải Yêu Em

Tác giả: Hân Hân Hướng Vinh

Ngày cập nhật: 04:27 22/12/2015

Lượt xem: 1341331

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1331 lượt.

hấy, Thiệu Cương đứng ở bên kia, chống nạng tựa vào một bên, anh đứng rất thẳng, một thân quân trang nhìn qua thực anh tuấn, Manh Manh phát hiện anh không lùn, cùng Ki ca ca không sai biệt lắm, người có chút gầy, đứng ở nơi đó, hình dáng thanh tú, trong nháy mắt, Manh Manh giống như nhìn thấy Thiệu Tình, hai chị em từ một khuôn mà ra.
Manh Manh nhếch lên ý cười mở miệng: "Ki ca ca của tôi có phương pháp thông qua rồi?" Thiệu Cương mặt có chút hồng, cứng cổ nói một câu: "Tôi, tôi không đi cửa sau." Manh Manh đứng lên: "Không đi thì không đi, gấp cái gì, trừ phi chột dạ."
Manh Manh đi qua bên người Thiệu Cương, Thiệu Cương đột nhiên đưa tay bắt lấy cô: "Tôi thực không đi cửa sau." Ánh mắt Manh Manh dừng ở bàn tay to nắm lấy cánh tay của mình, cánh tay nhẹ nhàng vừa chuyển liền đem Thiệu Cương đẩy đến trên tường, cô tới gần anh thấp giọng nói: "Động thủ động cước với tôi, anh còn chưa đủ tư cách, trở về luyện vài năm nữa đi." Bỏ anh ra, nhanh chóng rời đi.
Thiệu Cương sờ sờ cánh tay bị đau, nhìn bóng dáng của cô biến mất, đáy lòng dấy lên một cỗ cảm giác khác thường, cô gái này đối anh có loại chán ghét khó hiểu, loại chán ghét này làm Thiệu Cương rất nản lòng, lớn như vậy, còn chưa từng có cô gái nào tỏ vẻ phản cảm rõ ràng với anh như vậy.
Manh Manh mặc kệ Thiệu Cương nghĩ như thế nào, trong thế giới này người duy nhất có thể làm cho cô để ý chỉ có Phùng Ki, Manh Manh đẩy cửa tiến vào, y tá đang ở bên trong tiêm thuốc, cô y tá thực trẻ tuổi, bộ dáng ước chừng hai mươi ba, hai mươi bốn, không thể nói là xinh đẹp, nhưng làn da trắng, đôi mắt to, bên trong áo dài trắng là một thân quân trang, khiến cho cô y tá nhìn qua có chút hiên ngang quyến rũ, hơn nữa hiện tại, ánh mắt cô lóng lánh, bộ dáng có chút ngượng ngùng cùng Ki ca ca nói chuyện...
Manh Manh trừng mắt nhìn, cô vừa tiến đến, cô y tá liền khách khí gật gật đầu với cô, thu dọn vài thứ rồi đi ra ngoài, Phùng Ki nghiêng đầu, phát hiện tròng mắt của tiểu nha đầu một chút cũng không thôi nhìn chằm chằm thân ảnh y tá người ta, đáy mắt lóe ra ánh sáng, nhìn qua có chút cổ quái, cái miệng nhỏ nhắn cắn môi dưới, không biết suy nghĩ cái gì đây?
Phùng Ki đưa tay xoa bóp mặt của cô: "Tiểu nha đầu, còn tức giận sao?" Manh Manh xoay đầu nhìn anh: "Ki ca ca, anh cảm thấy cô ấy đẹp mắt không?" "Cái gì?" Phùng Ki bị cô hỏi sửng sốt, nhất thời không hiểu được, Manh Manh hướng về phía cửa bĩu môi: "Chính là cô y tá mới đi ra, đẹp mắt không?"
Trước kia tiểu nha đầu cũng thích hỏi anh mấy vấn đề này, hơn nữa còn hỏi đến cùng, ban đầu anh nói cho có lệ là đẹp, tiểu nha đầu sẽ hỏi không dứt: đẹp chỗ nào? Là ánh mắt, cái mũi, hay miệng... Có phải so với cô đẹp hơn hay không... Manh Manh là nha đầu rất thích hư vinh, từ nhỏ đã thích mặc đẹp lại còn trang điểm, vài năm nay đại khái đã trưởng thành, rất ít hỏi anh vấn đề như vậy, hôm nay đột nhiên lại hỏi, Phùng Ki cũng rất hoài niệm.
Tâm Phùng Ki bỗng nhiên nổi lên một tia ranh mãnh, gật gật đầu: "Cũng không tệ lắm, rất thanh tú!" Manh Manh bất mãn quyệt miệng: "So với em đẹp hơn sao?" Phùng Ki ra vẻ nghiêm túc nhìn cô vài lần, gật gật đầu: "So với em lúc này đẹp hơn, em soi gương xem, em bây giờ giống như cọp mẹ."
Manh Manh đứng lên nhảy đến toilet, Phùng Ki không khỏi buồn cười, chỉ chốc lát sau tiểu nha đầu đi ra, tay chống thắt lưng: "Ki ca ca, anh từng nhìn thấy cọp mẹ xinh đẹp như vậy sao?"
Phùng Ki liếc nhìn đồng hồ: "Mười giờ rồi, mau ngủ đi!" Ánh mắt Manh Manh sáng lên, nhanh chóng xông đến, dùng cả hai tay hai chân trèo lên giường bệnh, chui vào trong lòng Phùng Ki, thật nhanh nhắm mắt lại, lông mi cong dài lại nghịch ngợm rung động, mí mắt lại di chuyển, vừa nhìn là biết giả bộ ngủ.
Phùng Ki nhẹ nhàng chọt chọt hai má của cô: "Đánh răng chưa?" Tiểu nha đầu mở mắt ra, cái miệng nhỏ nhắn đột nhiên chu lên: "Ki ca ca kiểm tra đi..." Môi phấn nộn như có như không xẹt qua chóp mũi Phùng Ki, thiếu chút nữa chạm vào miệng Phùng Ki, xông vào mũi là hương chanh nhàn nhạt cùng cảm giác mềm mại, giống như một chiếc lông chim nhỏ, nhẹ nhàng phớt qua trái tim của Phùng Ki, có chút ngứa ngáy ...






Đáy lòng Phùng Ki chợt có một đợt xao động khó hiểu dâng lên, Phùng Ki đưa tay đẩy Manh Manh ra, muốn bảo cô ngủ ở sô pha bên cạnh, lại sợ tiểu nha đầu ngủ trên sô pha không thoải mái, nha đầu kia từ nhỏ yếu ớt.
Phùng Ki do dự, Manh Manh đã giơ cánh tay ôm thắt lưng của anh, nhắm hai mắt lại, Phùng Ki âm thầm hít vào một hơi, cũng nhắm mắt lại, nhưng mà thân thể lại không tự chủ được cứng ngắc, hơn nữa cảm giác vô cùng sâu sắc, tay của tiểu nha đầu, chân của tiểu nha đầu, đầu của tiểu nha đầu, cùng với hơi thở ấm áp của cô, đều thành nhân tố anh phải đối kháng.
Phùng Ki cũng không biết loại biến hóa này phát sinh như thế nào, tâm tư rối loạn, giống như lần trước cô chủ động hôn mình, tuy rằng anh đẩy cô ra, nhưng cảm xúc mềm mại cùng lưỡi nhỏ trắng mịn, giống như chui vào trong lòng Phùng Ki, tiểu nha đầu vừa đến gần, anh không tự ch


The Soda Pop