Pair of Vintage Old School Fru

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Anh Sẽ Phải Yêu Em

Anh Sẽ Phải Yêu Em

Tác giả: Hân Hân Hướng Vinh

Ngày cập nhật: 04:27 22/12/2015

Lượt xem: 1341401

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1401 lượt.

đây thuần túy là thoát quần thúi lắm, làm chuyện thừa, đừng nói Sài Tử Hiên so ra kém Phùng đầu gỗ, cho dù hơn Phùng đầu gỗ gấp vạn lần, không lọt được vào mắt tiểu nha đầu cũng vô dụng, trong chuyện nam nữ, phải là em tình anh nguyện, miễn cưỡng không được, hiển nhiên, đầu óc Sài Tử Hinh rõ ràng thông suốt trong sự nghiệp, rơi vào chuyện của em trai, nguyên tắc liền bắt đầu suy giảm mạnh.
Kỳ thật cũng có thể lý giải, tình thân vĩnh viễn là nhược điểm của con người, anh cũng không thoát được, nếu đổi lại là anh, tiểu nha đầu coi trọng chàng trai nào, sống chết cũng quấn lấy anh ta, anh cũng phải tìm cơ hội thành toàn cho cô, ai bảo cô là em gái của anh, hơn nữa, chỉ ăn bữa cơm mà thôi, coi như là bữa ăn bình thường, cùng lắm thì không ăn nữa.
"Manh Manh, đây là chỗ nào? Cảnh tối lửa tắt đèn, nhìn như thế nào, cũng không giống tiệm ăn bình thường?" Trần Hiểu Kỳ vừa hỏi xong, Vệ Hiểu Phong không khỏi nhíu mày, quay đầu nhìn cô một cái, cười tủm tỉm trêu ghẹo: "Đúng là không phải tiệm ăn, nơi này là nơi thương gia làm ăn, Manh Manh là em gái của anh khẳng định không thể bán, em thì... Thật có thể bán với giá rất tốt."
Manh Manh có chút ngoài ý muốn nhìn anh của cô, anh Hiểu Phong như vậy thực sự có chút cổ quái, Manh Manh chưa từng thấy anh đùa với bạn bè hoặc bạn học của cô, luôn rất nghiêm túc, đối với Hiểu Kỳ lại có điểm bất đồng.
Manh Manh nghi hoặc nhìn Trần Hiểu Kỳ liếc mắt một cái, không khỏi mỉm cười, nha đầu kia thực sự có chút sợ hãi, bộ dáng sợ hãi lại cố gắng tỏ ra can đảm thực rất đáng yêu, nhưng mà, cô không biết là anh Hiểu Phong lại coi trọng Hiểu Kỳ, hai người này như cách cả một con sông, không thể nói bậy, hơn nữa, còn có Sài Tử Hinh.
Hôm trước cô còn vụng trộm nghe thấy cô của cô nói với bà nội: "Nha đầu Sài gia kia rất xứng với Hiểu Phong..." Cho thấy, tộc trưởng hai bên đều vui mừng nếu hai người thành đôi ...
Vệ Hiểu Phong phất phất tay trước mắt Manh Manh: "Nghĩ cái gì vậy, nghĩ đến thất thần, không sợ đụng vào tường sao..." "Đến đây!" Manh Manh ngẩng đầu, tận sâu trong ngõ nhỏ ở đối diện là cửa của tứ hợp viện, cũng treo đèn đỏ, từ bên trong truyền đến từng đợt mùi thịt cá, hấp dẫn mọi người chảy nước miếng.
Manh Manh lôi kéo Trần Hiểu Kỳ cùng Vệ Hiểu Phong vào cái sân bên trái, nhân viên phục vụ giống như người đánh cá, rất có thú vui nơi hoang dã, chỗ ngồi sạch sẽ, không có mái che, đều là từng vách ngăn tạo thành từng phòng.
Nhân viên phục vụ dẫn bọn họ đến trước một cái trang trí hoa văn, trong cửa sổ ô vuông lộ ra hai thân ảnh quen thuộc, Manh Manh không khỏi mặt nhăn mày nhíu, quay đầu nhìn Vệ Hiểu Phong, cô không biết anh Hiểu Phong là người bao đồng như vậy, hơn nữa, chỉ sợ không ai biết rõ chuyện của cô hơn anh Hiểu Phong.
Vệ Hiểu Phong có chút gánh không được ánh mắt chất vấn của tiểu nha đầu, thấp giọng nói: "Ăn bữa cơm mà thôi, chủ nơi này là bạn của Tử Hinh, có cô ở đây, có thể ăn thức ăn ngon nhất."
Manh Manh chu miệng, liếc trắng mắt, đẩy cửa đi vào, cá là cá hoang dại nơi nước sâu, hương vị khá tốt, hơn nữa mới mẻ, giống như mới được câu lên từ dưới sông, Manh Manh cùng Trần Hiểu Kỳ ăn thực thích, Sài Tử Hiên lại ăn không thấy ngon.
Ánh mắt Sài Tử Hinh lại như có như không đặt ở trên người Trần Hiểu Kỳ, bởi vì cô mẫn cảm chú ý, vài lần, thời điểm ánh mắt Vệ Hiểu Phong xẹt qua cô bé, đều không tự giác mà mỉm cười.
Với đàn ông, Sài Tử Hinh luôn luôn thể hiện tính cách kiêu ngạo thái độ tiêu sái, nhưng với Vệ Hiểu Phong cô bắt đầu làm không được, gia thế, dung mạo, tính cách, năng lực, cho tới nay, Vệ Hiểu Phong là chàng trai duy nhất Sài Tử Hinh từng gặp khiến cô tâm phục khẩu phục, cô còn thật sự muốn cùng chàng trai này kết giao yêu đương, thậm chí lần đầu nghĩ tới hôn nhân.
Nhưng là quan hệ với Vệ Hiểu Phong lại bắt đầu trì trệ không tiến triển, giai đoạn có chút ái muội quá dài, cô có chút bối rối, Vệ Hiểu Phong vẫn như cũ không có động tác gì.
Sài Tử Hinh nghĩ lại xem kỹ tiến trình phát triển của hai người, không phát hiện sai lầm gì, cô có thể nhìn ra, Vệ Hiểu Phong đối cô thật hâm mộ, nhưng vẻn vẹn chỉ là thưởng thức mà thôi, phương diện nam nữ, ái muội lại dần dần trở nên nhạt nhẽo, hơn nữa càng lúc càng mờ nhạt, chàng trai này, làm cho cô có cảm giác không nắm bắt được.
Mà Sài Tử Hiên còn không bằng chị của anh, bất kể là ám chỉ hay thổ lộ, Manh Manh cũng không hồi đáp, hơn nữa, lúc gần đây, Manh Manh bắt đầu cố ý vô tình trốn anh, hoạt động của Câu lạc bộ Leo núi, vài lần cô đều xin phép nghỉ, cả khi đến đây, cũng thẳng một đường mà bước, anh có ở đây cũng như không có, một đêm cùng sống cùng chết trên núi, dường như trở thành giấc mộng chỉ mình anh vĩnh viễn lưu luyến.
Từ tứ hợp viện đi ra, Manh Manh cùng Trần Hiểu Kỳ lên xe của Sài Tử Hiên, Sài Tử Hiên chở Hiểu Kỳ về ký túc xá trước, cuối cùng đưa Manh Manh về nhà, dừng ở trước cửa lớn, Manh Manh vừa muốn xuống xe, đã bị Sài Tử Hiên một phen túm cổ tay cô: "Manh Manh, anh có lời muốn nói với em, có thể cho anh một ít thời gian không?"
Giọng nói của Sài Tử Hi