Tác giả: Hân Hân Hướng Vinh
Ngày cập nhật: 04:27 22/12/2015
Lượt xem: 1341399
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1399 lượt.
ên ảo não, còn có chút khẩn trương không biết tên, Manh Manh rút cổ tay ra khỏi tay anh, ngồi lại: "Đàn anh à, nếu anh nguyện ý, chúng ta vĩnh viễn là bạn bè." Nói như vậy thực khách sáo, không phải bất đắc dĩ, Manh Manh không muốn nói ra, cảm thấy rất dối trá.
Sài Tử Hiên không hề chớp mắt nhìn cô, ánh sáng màu hồng ngoài cửa sổ nhuộm bên cạnh cô, vì cô mà rọi lên một vầng sáng sặc sỡ, gương mặt tinh xảo xinh đẹp như bay bổng trong vầng sáng, giống như ánh mặt trời chiếu xuống mặt nước, ánh sáng xinh đẹp mà trong suốt như ngọc, nếu không gặp gỡ cô, hay nói là, nếu không biết cô tốt thế nào, có lẽ có thể dễ dàng buông tha một chút, nhưng hiện tại, Sài Tử Hiên cảm thấy, đời này anh cũng sẽ không gặp được Phương Manh Manh thứ hai, anh không muốn như vậy, vì muốn giữ lại sinh mệnh của chính mình, nên anh muốn tranh thủ.
"Manh Manh, anh tham gia quân ngũ, em cảm thấy thế nào?"
Manh Manh run sợ một chút, tham gia quân ngũ? Sài Tử Hiên học Luật lại đi làm lính, nhìn sao cũng không bình thường, cô còn nhớ rõ, trong lễ đón sinh viên mới, Sài Tử Hiên từng nói qua, anh nói lý tưởng của anh là làm một luật sư bảo vệ chính nghĩa, có thể sử dụng năng lực của chính mình để bảo vệ pháp luật, công bằng, công chính, khi đó, cô cảm thấy đàn anh này thực đặc biệt, là chàng trai có lý tưởng có mục tiêu, nhưng hiện tại anh lại muốn tham gia quân ngũ, nếu mục tiêu lý tưởng của anh thay đổi, cô thấy không sao cả, nhưng, nếu là vì cô, việc này có chút phức tạp.
Cô không muốn để cho bất luận kẻ nào tham gia vào tình cảm cùng cuộc sống của cô và Ki ca ca, nói cô ích kỷ cũng tốt, nói cô bá đạo cũng thế, Ki ca ca là của cô, cô cũng là của Ki ca ca, giữa hai người chỉ đủ chứa lẫn nhau, không thể để cho người nào khác chen vào.
Nghĩ đến đây, Manh Manh vô cùng còn thật sự trịnh trọng mở miệng: "Đàn anh à, tham gia quân ngũ rất tốt lắm rất lịch lãm, hơn nữa đối với nam nhân, trải qua binh nghiệp, cả đời sẽ thu được lợi ích, nhưng, điều kiện tiên quyết là anh phải thích tham gia quân ngũ, đối với cuộc sống quân lữ phải hướng tới từ nội tâm, tham gia quân ngũ không phải một lựa chọn nghề nghiệp, mà là một loại tín ngưỡng, đây là điều em học được từ trên người cha và vị hôn phu của em, hy vọng anh có thể thận trọng suy nghĩ..."
"Vị hôn phu..." Sài Tử Hiên cúi đầu lặp lại một câu..."Đúng, vị hôn phu." Manh Manh kiên định nói, trong con ngươi của cô nhuộm ánh sáng trong suốt, trong ánh hoàng hôn lòe lòe nhấp nháy, không khí hạnh phúc từ bên trong ánh mắt cô, cơ hồ tràn đầy mà tỏa ra.
Sài Tử Hiên thấy Manh Manh như vậy, bỗng nhiên phát hiện, hiểu rõ, anh càng không có cơ hội, nhưng mà với chuyện này, vẫn muốn biết cho rõ: "Là quan quân lần trước cứu chúng ta ở trên núi sao? Là vị hôn phu của em?" Manh Manh gật đầu: "Đúng, em vào nhà đây, cám ơn anh đã đưa em về."
Sài Tử Hiên nhìn hình bóng cô biến mất, mở cửa xuống xe đứng tựa vào trên cửa hồi lâu, cho đến khi bóng đêm mờ tối, mới lái xe quay lại, về nhà, liền nhìn thấy Sài Tử Hinh bên cạnh quầy bar, tay cầm chén rượu, sắc mặt có chút không đúng, bộ dáng giống như mang đầy tâm sự.
Sài Tử Hiên ít khi trở về, bình thường phần lớn thời gian đều ở ký túc xá của trường học, nơi này tuy rằng đã sớm được đặt mua, nhưng vẫn không ai ở, cho đến khi chi nhánh công ty Hồng Cơ vươn đến Thành phố B, chị anh vào ở, mới có thêm hơi người.
Sài Tử Hiên cúi đầu nhìn đồng hồ, ngồi xuống bên người Sài Tử Hinh, kinh ngạc hỏi: "Chị, sao sớm như vậy đã trở về?" Sài Tử Hinh cũng buồn bực điểm này, sao sớm như vậy đã trở về.
"Chị, tình yêu không phải với ai cũng được, lại càng không vì thất tình mà tìm người tiếp theo, em và Lâm Thanh chỉ là bạn bè." "Bạn bè có thể phát triển lên!" Sài Tử Hiên lắc đầu: "Em rất rõ ràng, ngoài Manh Manh sẽ không yêu cô gái khác, em chỉ muốn cô ấy, chị cũng đừng nói thêm nữa, em lên ngủ trước."
Sài Tử Hinh nhìn bóng dáng em trai lên lầu, không khỏi thở dài trong lòng, em trai mắt cao hơn đầu gặp phải Phương Manh Manh, thực là kiếp nạn lớn nhất đời người, mà mình cũng có hơn gì.
Manh Manh vào nhà, Vệ Hiểu Phong liền cười tủm tỉm nói: "Đã về sao, thế nào?" Manh Manh tức giận liếc trắng mắt: "Anh Hiểu Phong, em không ngại chị gái của Sài gia là chị dâu, cho nên, anh cứ tự nhiên, chuyện của em anh cũng đừng làm gà mẹ, làm ơn." Vệ Hiểu Phong khẽ nhíu mày: "Anh và Tử Hinh chỉ là bạn bè, có chút lui tới vì chuyện làm ăn, quan hệ cá nhân cũng không có, làm sao có chuyện gió trăng, tiểu nha đầu, không được gán ghép lung tung."
"Gán ghép gì chứ?” Bà Phương nói tiếp: "Manh Manh nói có lý, nha đầu Sài gia bà đã gặp hai lần, là nha đầu rất cẩn thận, tính cách cũng rất được, con đã lớn thế này, vấn đề cá nhân cũng nên mau chóng giải quyết, sớm lấy vợ về nhà, chắt của bà và ông ngoại con cũng chưa thấy được cái bóng."
Vệ Hiểu Phong nhìn Manh Manh liếc mắt một cái, không có ý tốt nói: "Bà ngoại, bà trông cậy vào con, không bằng trông cậy vào Manh Manh sẽ nhanh hơn, con nhóc và Phùng đầu gỗ cố