Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Anh Sẽ Phải Yêu Em

Anh Sẽ Phải Yêu Em

Tác giả: Hân Hân Hướng Vinh

Ngày cập nhật: 04:27 22/12/2015

Lượt xem: 1341390

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1390 lượt.

ngừng, mãi mãi không dứt...
Tình triều bay bổng dần dần thối lui, như thủy triều vừa rút xuống khỏi bờ biển, cuốn đi dấu cát, lưu lại vỏ sò xinh đẹp tinh tế, khảm trên bãi biển, giống như những chấm nhỏ đầy trời ngoài cửa sổ...
Toàn thân Manh Manh ghé vào trên người Phùng Ki, thân thể mềm mại, tay chân vô lực, trong lòng lại phong phú vô cùng, sao lại có thể có một loại khoái hoạt, có thể điên cuồng như vậy, thân thể đã mỏi mệt không chịu nổi, nhưng tinh thần lại vẫn phấn khởi như trước.
Manh Manh nghỉ ngơi một lát, cái đầu hỏ dán ở bên lỗ tai Phùng Ki nhỏ giọng nói: "Ki ca ca, ba năm trước đây vì sao anh lại khổ sở như vậy?" Đây là nổi lo không dứt đã thành tâm bệnh của Manh Manh, hai người mấy năm nay loáng thoáng lại thủy chung như cách một lớp mây mù, nhưng Manh Manh lại ngu ngốc, hiện tại cũng thấy rõ, Ki ca ca cũng chẳng phải thích Thiệu Tình, ít nhất không thích như trước kia cô đã tưởng, như vậy, vì sao ba năm trước đây Ki ca ca lại như thế.
Đó là lần đầu tiên từ lúc chào đời tới nay cô thấy Ki ca ca uống rượu, hơn nữa còn uống say mèm, Manh Manh thủy chung cho rằng là vì Thiệu Tình rời đi, cô thậm chí không dám hỏi, cũng không dám nhắc đến, để cho chuyện này chìm vào đáy lòng, biến thành một khúc mắc không giải được, hiện tại nhớ đến, Manh Manh cảm thấy có lẽ có đáp án khác.
Phùng Ki hơi hơi nheo mắt lại, sau khi thoả mãn, anh thoạt nhìn có một loại thư giãn hiếm thấy, tứ chi giãn ra, khóe miệng hơi hơi vểnh vểnh lên: "Tiểu nha đầu, không phải em sẽ cảm thấy bởi vì Thiệu Tình chứ!" "Chẳng lẽ không đúng sao?" Manh Manh chu miệng: "Lúc ấy anh còn uống rượu, có thể kiến anh mượn rượu tiêu sầu ngoài cô ấy, em không nghĩ ra người khác..."






Phùng Ki mở mắt ra nhìn cô, vẻ mặt tiểu nha đầu ghen tuông rõ ràng, khiến anh thật ngoài ý muốn, chưa bao giờ biết, tiểu nha đầu sẽ đem chuyện với Thiệu Tình ba năm trước đây liên hệ cùng một chỗ.
Thời điểm Thiệu Tình chia tay với anh, chính là lúc một chiến hữu của anh xảy ra chuyện, bị cưỡng chế chuyển nghề, sự cố không lớn, theo lý thuyết, có thể lưu lại, dù sao bồi dưỡng một không quân đủ tư cách làm cơ trưởng (bản convert là điều khiển viên) cũng không dễ dàng, nhưng trong đó có can hệ đến một lãnh đạo cấp trên, sự tình mới trở thành như vậy.
Lúc đó tâm tình Phùng Ki cực kỳ xấu, Thiệu Tình lại đúng lúc này nói lời chia tay, không thể nói hoàn toàn không có nguyên nhân của Thiệu Tình, nhưng lại cực kỳ bé nhỏ, có thể nói, Thiệu Tình với anh, ngay cả khách qua đường cũng không hơn, không quan trọng bằng tiểu nha đầu.
Tình cảm của mình với Manh Manh sâu đậm, Phùng Ki đã tự mình lĩnh ngộ rành mạch, mất cô, cho dù tỷ lệ chỉ là một phần vạn, sinh mệnh của anh cũng không thể thừa nhận, một Thiệu Tình tính là gì, nhưng mà tiểu nha đầu thích để tâm vào chuyện vụn vặt, chuyện này vẫn nên giải thích rõ ràng mới tốt.
Phùng Ki nghịch nghịch mấy sợi tóc thưa thớt sau lưng cô: "Ba năm trước đây là vì chiến hữu gặp chuyện không may, không quan hệ gì với người khác, đừng suy nghĩ lung tung." Manh Manh nghĩ nghĩ, có chuyện như vậy, cho nên, chuyện ba năm nay tâm tâm niệm niệm cơ bản không tồn tại, Ki ca ca cùng Thiệu Tình căn bản không có cũ tình khó quên, dẫu lìa ngó ý còn vương tơ lòng gì.
Rút ra mạnh mẽ tiến vào thật nhanh, lực đạo hung ác dã man, Manh Manh từ rầm rì đến thổn thức, đến không thể khống chế thét to ra tiếng... Cô cảm thấy chính mình giống như có dòng điện mạnh mẽ, không tự chủ được mà sợ run, từ chỗ sâu trong đáy lòng dâng lên cảm giác khô nóng theo biên độ run rẩy, cứ thế tăng lên, cô cảm thấy chính mình sẽ nhanh chóng nổ mạnh.
Toàn thân giống như bị sốt, lúc lạnh lúc nóng, nóng bừng giống như bị đặt lên lò nướng đang rào rạt lửa, nháy mắt lại như chìm vào sông băng lạnh lẽo, không thể nói rõ khó chịu hay là thoải mái, giống như chìm nổi trong lửa và băng, cô dùng sức bắt lấy bả vai Phùng Ki, giống như bắt một khối gỗ di động, phập phồng lung lay trong sóng to gió lớn, chợt cao chợt thấp, khi xông lên đỉnh núi, cô chỉ kịp cao giọng thét chói tai, khi chìm vào đáy nước, cô lại nức nở nuốt vào...
Thời điểm Manh Manh phát hiện mình không thoải mái, hai người không biết đã làm bao lâu, cô cảm thấy thắt lưng đau như sắp bị chặt đứt, mở mắt ra, không khỏi hoảng sợ, cả người Ki ca ca giống như mới bước ra từ trong nước, từng giọt mồ hôi thật lớn từ trên người chảy ra, theo đường cong rối rắm của cơ bắp rơi xuống, nhanh chóng đọng lại thành từng vũng nhỏ.
Mà tư thái của anh, càng giống một tướng quân giết đỏ cả mắt trên chiến trường, ánh mắt gần như hung ác nhìn cô chằm chằm, hơi thở ồ ồ dọa người, hai bàn tay to giống như kìm sắt, gắt gao níu chặc vòng eo mảnh khảnh của cô, một mạch vọt mạnh kéo mạnh, căn bản đã quên vấn đề kỹ thuật.
Lúc đầu chưa có trở ngại, thời gian quá dài, khẳng định không thoải mái, dù sao Manh Manh cũng không phải cô bé mới lớn, cô rõ ràng là phụ nữ, có cảm giác của phụ nữ, hơn nữa là tiểu nữ nhân ham hưởng thụ, làm như vậy không thoải


Pair of Vintage Old School Fru