Tác giả: Hân Hân Hướng Vinh
Ngày cập nhật: 04:27 22/12/2015
Lượt xem: 1341387
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1387 lượt.
i cô, Manh Manh cùng anh cũng không thể, nhưng mà ít nhất trong lòng có cảm kích.
"Đàn anh, cám ơn ân cứu mạng của anh." Ánh mắt Sài Tử Hiên hơi tối: "Cảm tạ cái gì, tình huống lúc ấy anh căn bản còn không kịp phản ứng, đã xông đến, hoàn toàn là hành động theo bản năng, được rồi, lên xe đi!"
Thấy thần sắc Manh Manh chần chờ, Sài Tử Hiên nói: "Anh không bảo em lấy thân báo đáp, không lẽ ngay cả xe của anh cũng không dám ngồi sao!" Manh Manh cười thoải mái: "Làm sao có thể, có xe tiện lợi không thể không đi." Kéo chốt mở cửa xe phía ghế lái, ngồi xuống, xòe bàn tay nhỏ bé ra, nháy mắt mấy cái: "Chìa khóa..."
"Manh Manh, đêm qua làm gì, nhìn bạn kìa, bạn trương khuôn mặt nhỏ nhắn, có hồng hào có trắng nõn, khá tốt, hôm kia đến bệnh viện thăm bạn, còn một bộ dáng bất mãn, thế mà mới một ngày... Nói thật, thấy anh lính cường tráng của bạn, mình cũng lo lắng thay bạn, thân thể bạn nhỏ nhắn thế này..." Nói xong, còn khinh bỉ xem xét cao thấp một vòng: "Đưa cho anh lính của bạn cũng không đủ để nhét kẽ răng đi, cánh tay nhỏ, bắp chân nhỏ, căn bản cũng không cùng một cấp bậc tuyển thủ, Manh Manh, là chị em, mình khuyên bạn, tình yêu không có lỗi, nhưng đừng đem chính mình đẩy vào."
Nha đầu Hiểu Kỳ kia, đừng nhìn cả ngày là một bộ chị gái không tim không phổi ngốc nghếch, nhìn lại mới nói, so với ai khác còn đen tối hơn, cả ngày ôm tiểu thuyết ** mà xem, cử chỉ cũng điên rồ, ánh mắt Manh Manh lóe lóe, ghé sát vào bên tai cô thấp giọng nói: "Hiểu Kỳ, vừa nhìn bạn là biết không có kinh nghiệm, ai đem ai đẩy vào, còn không nhất định đâu, bạn có thời gian quan tâm như thế, không bằng chính mình tìm một anh chàng nào đó mà thử xem."
Hiểu Kỳ một phen đẩy cô ra: "Mình không cần tìm anh chàng nào cả, chẳng tốt lành gì." Manh Manh lắc đầu, nha đầu kia còn chưa thoát ra khỏi ám ảnh của thất tình đâu, bỗng nhiên nhớ tới một sự kiện, nghiêm mặt nói: "Hiểu Kỳ, nghỉ đông bạn làm gì, mình nghe anh họ nói, bạn đến công ty của anh họ."
Trước mắt Hiểu Kỳ xẹt qua hình ảnh Vệ Hiểu Phong tươi cười, mặt có chút nóng, ngược lại Manh Manh lại yên tâm, nha đầu kia tuy rằng thất tình, ít nhất còn biết nhớ thương soái ca, nhưng mà anh Hiểu Phong rất đẹp trai, lực sát thương so với Phan Thiệu lớn hơn rất nhiều, tuy rằng Manh Manh cảm thấy không có khả năng, nhưng vẫn dự phòng trước: "Hiểu Kỳ, mình đã nói với bạn, anh họ mình là người thế nào, không xa không gần gặp gỡ thì có thể, trăm ngàn lần đừng tới gần, có nguy hiểm, biết không."
Hiểu Kỳ nhìn biểu tình ngưng trọng của cô, xì một tiếng vui vẻ: "Mình thực hoài nghi, anh ấy có phải là anh của bạn không, bạn nói anh ấy còn đáng sợ hơn ma quỷ." "Ma quỷ?" Manh Manh méo mó: "Làm anh trai thì rất tuyệt, nhưng phương diện phụ nữ, nói anh ấy là ma quỷ cũng rất chuẩn xác, tóm lại, bạn cách anh ấy xa một chút, kỳ thật, bạn cũng không phải là thức ăn của anh họ mình, anh ấy thích phụ nữ diêm dúa, còn bạn, giống như món đậu viên, tuy trổ mã xinh đẹp nhưng lại quá đơn giản, không giống khẩu vị của anh ấy, được rồi, đi, hôm nay lạnh, chúng ta ăn lẩu..."
Manh Manh cùng Hiểu Kỳ bị Trương Hạo kéo đến bàn của bọn họ, ngồi giữa Sài Tử Hiên cùng Trương Hạo, người cái gì cũng biết, có chuyên môn nấu rượu trên đồ gốm sứ, thả mai, đường phèn, gừng vào trên lò than trên bàn, không bao lâu sau, mùi rượu phiêu tán bốc lên, đầy phòng đều là mùi rượu.
Manh Manh gật gật đầu, thật sự là thứ tốt, suốt mười năm, ông ngoại Manh Manh mất sớm, mẹ dù sao cũng là người miền nam, sau khi ông qua đời, bên kia còn có thông gia và chú họ, cũng là một gia đình lớn, không giống với bên này, đều là người bình thường nhất, có đôi khi, Manh Manh suy nghĩ, với gia thế của mẹ xinh đẹp, lúc trước gả cho cha cô khẳng định không dễ dàng, cô của cô nói trước kia bà nội rất phản đối.
Hoàn toàn có thể lý giải, tuy rằng mẹ rất xinh đẹp, nhưng trừ gia thế, còn từng có một đoạn hôn nhân thất bại, Phương gia hiển hách có thể nhận con dâu như vậy, đúng quyết định đầu tiên, nhưng cô của cô nói rất đúng, ai cản được ba cô, ba cô thà chết không sống muốn cưới vợ, bá đạo quả thực giống như thổ phỉ chiếm núi xưng vương.
Manh Manh khi đó cười không ngừng, thà chết không sống, thực không thể tưởng tượng bộ dáng thà chết không sống của cha cô, trong ấn tượng của cô, cha cô vĩnh viễn hé ra vẻ mặt, còn nghiêm túc hơn Ki ca ca, có đôi khi Ki ca ca còn có thể cười, cười một cái, bên má phải liền có một lúm đồng tiền nho nhỏ, thực đáng yêu...
"Nghĩ cái gì vậy, cười giống đồ ngốc, mau nếm thử rượu này, so với rượu ba mình ủ còn ngon hơn." Trần Hiểu Kỳ nâng cốc đưa qua, Manh Manh tiếp nhận nếm một ngụm.
Trương Hạo mặc kệ : "Hôm nay không dễ mới mời được khách, cho dù thế nào đàn em cũng phải nể tình, chén này phải uống đến một mức độ nào đó." Một chén rượu mới lại đến, mặt Trương Hạo liền hồng như Quan công, giọng cũng lớn không ít.
Manh Manh còn chưa nói gì, Sài Tử Hiên đứng lên đưa tay ngăn trở: "Mình uống giùm em ấy..." Trương Hạo chụp tay anh: "Sài lão