XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Ánh Trăng Không Hiểu Lòng Tôi

Ánh Trăng Không Hiểu Lòng Tôi

Tác giả: Tân Di Ổ

Ngày cập nhật: 04:47 22/12/2015

Lượt xem: 1343378

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/3378 lượt.

đâu”.
Hướng Viễn vẫn nhìn với ánh mắt thích thú nhưng lại thấy trong nụ cười của Chương Việt có những ý vị sâu xa khác: “Hướng Viễn, tớ sắp về lại Pháp rồi”.
Cô nói là “tớ” chứ không phải là “bọn tớ”, là “về lại” chứ không phải “đi”.
Hướng Viễn ngẩn ngơ, Chương Việt lại là người chuyện nhỏ thì giả hồ đồ để cho qua, còn chuyện lớn lại tỉnh táo hơn ai hết. Lúc này, cô không giống đang nói đùa.
“Cậu muốn đi? Thẩm Cư An thì sao? Chương Việt, cậu phải nghĩ thật kỹ. Cô không muốn hỏi giữa vợ chồng bạn mình rốt cục đã xảy ra vấn đề gì, nhưng đã bao lần cô dìu Chươn Việt say ngất ngư về nhà, trong lòng há chẳng đã rõ mọi việc. Thế nhưng với tình cảm Chương Việt dành cho Thẩm Cư An, nếu muốn đi thì đâu cần chờ tới bây giờ. Huống hồ mới đây thôi hai vợ chồng họ còn xuất hiện cùng nhau trong hôn lễ của cô, ríu rít như chim, ân ái vô cùng. Chẳng lẽ lại là giả?
Chương Việt không đáp lại câu hỏi của Hướng Viễn, hỏi ngược lại một câu: “Hướng Viễn, nếu như người cậu yêu không yêu cậu, cậu sẽ làm gì?”
Hướng Viễn cảm thấy câu này quen tai một cách lạ lùng, cô nhớ lại năm ấy khi còn ở Vụ Nguyên,lần đầu cô gặp Diệp Linh, cô ấy cũng từng hỏi một câu giống như thế. Cô thở dài, bất lực đáp: “Tại sao không ai hỏi tới, nếu người tớ yêu rất yêu tớ, thì tớ phải làm sao?”
Chương Việt nói: “Bởi vì cái “nếu như” của cậu quá khó. Thế giới rộng lớn như vậy, chúng sinh ở khắp nơi, tình yêu lại là thứ kỳ diệu khó nắm giữ, cậu gặp được người khiến mình rung động đã là điều không dễ dàng, mà anh ấy lại cũng có ý với cậu, điều đó còn khó hơn cả trúng xổ số.. Đại đa số không phải cầu mà chẳng được nên tâm sự trùng trùng sao?”
“Vậy còn cậu? Cậu sẽ làm gì?”
“Tớ tin anh ấy yêu tớ”
“Cái gì? Tớ hỏi là “nếu” mà. Nếu anh ấy không yêu cậu, cậu sẽ làm sao?”
“Điều tớ trả lời chính là “nếu”. Nếu anh ấy không yêu tớ, thì tớ sẽ tự thuyết phục rằng anh ấy yêu mình”.
“Thế chẳng phải tự lừa bản thân à?”
“Nhưng như thế sẽ khiến tớ vui hơn. Đương nhiên con người không giống nhau, nếu người mà mình yêu không yêu mình, có người sẽ trốn tránh vờ như mình cũng không yêu người đó, có người sẽ chuyển tình yêu đó sang cho người khác, có người sẽ cố chấp chờ đợi khiến mình phát điên; có người sẽ kết hôn với người khác, nhung nhớ cả một đời, có người như âm hồn không tan, tự hại mình hại người; có người sẽ dứt khoác biến mình thành một người khác, là người mà anh ấy yêu…”
“Sao mà rườm rà rắc rối thế?”
Hướng Viễn, cậu là người phụ nữ tỉnh táo nhất mà tớ từng gặp, cậu nói xem cậu là dạng nào?”, Chương Việt hỏi.
Hướng Viễn do dự một lát rồi trả lời: “Tớ? Tớ cũng không biết. Trong nhiều tình huống thì sẽ có rất nhiều chọn lựa. Nhưng chỉ cần không đến lúc tuyệt vọng thì tớ nghĩ sẽ luôn chừa cho mình một đường lui để bảo vệ bản thân”.
“Nếu dồn cậu đến đường cùng thì sao?”, Chương Việt như không chịu buông tha nếu chưa có được đáp án mình cần.
Bàn tay Hướng Viễn giữ lấy ly nước, vô thức khép chặt lại rồi chầm chậm buông tay: “Tớ không tin sẽ bị dồn vào đường cùng”. Cô cười tươi, tiếp tục hỏi Chương Việt: “Cậu nói cậu tin tưởng, tại sao còn phải đi?”
Chương Việt uống cạn phần rượu trong cốc, nói: “Vì xa nhau một chút, tớ mới có thể tiếp tục tin tưởng”.
Do Hướng Viễn thông thuộc mọi thứ, đã chẩn bị trên dưới chu đáo nên phê chuẩn các hạng mục khi xây dựng khu nghỉ mát suối nước nóng đã được làm thủ tục rất thuận lợi. Ở Giang Nguyên, tuy Hướng Viễn luôn đề xuất giảm vốn bỏ ra càng thấp càng tốt, song cô biết rõ trong hoàn cảnh thương trường ác liệt hiện nay, muốn thành công thì số tiền phải bỏ ra không được tiết kiệm dù chỉ một xu.
Diệp Bỉnh Lâm cực kỳ xam trọng việc thi công xây dựng khu nghỉ mát này. Tuần nào cũng phải tự đi tìm hiểu tiến độ công việc, nếu không vì cơn bệnh hạn chế khả năng của mình thì ông muốn đến công trường thi công hằng ngày. Điều này cũng là đương nhiên vì Giang Nguyên đã phải đổ cạn vốn lưu động vào ngành nghề mà mình chưa từng chen chân vào. Nhà máy, tòa nhà văn phòng, thiết bị, tất cả tài sản cố định, ngoài căn nhà cũ của Diệp gia ra, tất cả phải thế chấp cho ngân hàng. Có thể nói rằng, thành bại của việc xây dựng khủ nghỉ mát này quan hệ trực tiếp đến tương lai sau này của Giang Nguyên và Diệp gia.
Hướng Viễn trở thành con dâu của nhà họ Diệp là một trong những việc khiến Diệp Bỉnh Lâm thấy an ủi nhất trong nửa đời còn lại. Hai đứa con trai ông ấy lại chẳng ai hứng thú với việc kinh doanh, một đứa miễn cưỡng chấp nhận nhưng cũng thờ ơ qua loa, cũng may lúc chọn bạn đời thì không mơ hồ. Mỗi lần Diệp Bỉnh Lâm uống trà Phổ Nhĩ thơm ngon trong bệnh viện, an nhàn trò truyện với những bệnh nhân trong đó, ông hiểu nếu không có cô con dâu ấy thì ông không thể thoải mái như vậy được.
Mấy năm nay nhờ có Hướng Viễn mà Giang Nguyên dường như đã “xế chiều” lại tiến vào quỹ đạo phát triển, tiếp tục đi lên. Chủ trương của Hướng Viễn là phát triển nghề phụ nhưng nghề chính không thể bỏ. Sau khi Trương Thiên Nhiên dần rút lui khỏi lĩnh vực cung ứng vật liệu xây dựng , Giang Nguyên đã lấy lại vị trí q