Pair of Vintage Old School Fru

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Ánh Trăng Không Hiểu Lòng Tôi

Ánh Trăng Không Hiểu Lòng Tôi

Tác giả: Tân Di Ổ

Ngày cập nhật: 04:47 22/12/2015

Lượt xem: 1343382

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 10.00/10/3382 lượt.

của cô.
Đánh máy : nhocnit TVE
Hôm ấy, Đằng Tuấn trực ca sáng. Thời gian vào làm đã qua được một lúc, những người bước qua cổng công ty cũng thưa thớt hẳn, cậu thấy không còn việc gì làm nên lấy chổi để vun đám lá rụng quanh đó lại một chỗ.
Cổng công ty thuộc phạm vi quản lý của bảo vệ, song công ty có người chuyên dọn vệ sinh, một anh bảo vệ tuần tra trực cùng ca đi ngang qua, nói một câu: “Cậu dọn dẹp làm gì thế, cấp trên phát lương gấp đôi cho à?”.
Trái tim Đằng Tuấn như ngừng đập, như thang máy mất điện đang rơi xuống thật nhanh. Cậu đến Giang Nguyên đã hơn hai năm, chỉ đến phòng nhân sự một lần duy nhất, đó là ngày đầu tiên đến trình diện, Đằng Vân đưa cậu đến làm thủ tục. Không chỉ cậu mà tất cả những công nhân và bảo vệ quèn đều hiếm có cơ hội đến phòng đó, có chuyện gì cần thì cấp trên sẽ trao đổi với đội trưởng các ca trực. Một tên tiểu tốt như cậu, vô duyên vô cớ “được” mời đến phòng nhân sự thì thường chỉ có một lý do – bị đuổi việc.
“Đi mau đi, còn đứng đó làm gì?”, đội trưởng giục giã.
Đằng Tuấn vừa hoảng hốt vừa rầu rĩ, cậu đã nhớ ra, lần làm việc duy nhất cậu vi phạm nội quy, đó là khi Hướng Dao muốn xem cậu tạo hình bằng tay. Cậu nghĩ khi ấy chẳng mấy ai nhìn thấy, lại muốn Hướng Dao vui vẻ nên cậu cũng chẳng bận tâm khi ấy vẫn đang giờ làm việc. Kết quả là Hướng Dao thì cười vui, còn mình lại bị Hướng Viễn nhìn thấy.
Đằng Tuấn sợ Hướng Viễn, rất sợ. Kỳ thực đa số nhân viên đều tỏ ra kính nể e sợ trước một nữ chủ quản nụ cười thường trực nở trên môi, hiếm khi nổi giận như Hướng Viễn. Hướng Viễn rất dễ tạo cho người ta một cảm giác rằng cô không dễ bị chọc tức, ít khi làm khó người khác, không phải vì không dám hoặc khó bắt nạt người ta mà vì cô không muốn. Trong lòng mọi người như đều có một công thức: nếu Hướng Viễn đã nổi cơn, hậu quả chắc chắn còn kinh khủng hơn bị Diệp Bỉnh Văn quát mắng nhiều.
Khoé môi cười cười và vẻ mặt lạnh lùng quan sát của Hướng Viễn, đến nay Đằng Tuấn vẫn nhớ rõ như in, mỗi lần nhớ đến đều có cảm giác hoảng sợ không chỗ nào dung thân. Nhất định là Hướng Viễn không hài lòng với cậu, cô không thích cậu và Hướng Dao ở bên nhau nên muốn đuổi việc cậu, chắc chắn là thế!
Cậu không muốn rời khỏi đây. Cậu đã quen cuộc sống nơi này, sợ phải di chuyển sang chỗ khác nhưng quan trọng nhất là Hướng Dao duy lúc lạnh lúc nóng với cậu nhưng khi gác cổng chí ít cậu cũng nhìn thấy cô, mỉn cười với cô. Đằng Tuấn muốn chạy về phòng gọi điện cho anh họ, ai cũng biết Đằng Vân là trợ thủ đắc lực của Hướng Viễn, anh họ sẽ nói giúp cậu.
Nhưng đội trưởng đã nóng nảy mắng: “Có cần tôi khiêng kiệu đến mời cậu đi không? Đám nhân công ngoại tỉnh các người đừng làm phiền tôi thêm”.
Đội trưởng là nhân công cũ người bản địa, cũng là gác cổng, chỉ có điều thêm được chức vụ nho nhỏ. Vì ông ta là nhân viên cố định, hưởng thụ được những đãi ngộ tốt nhất trong các cập nhân viên ở Giang Nguyên, không cần chăm chỉ làm việc, cũng không cần trực đêm, thậm chí có lúc chỉ cần ở công ty một chút rồi có thể đường hoàng về nhà ngủ thẳng giấc, chỉ cần đợi đến tuổi là nghỉ hưu. Thu nhập của đội trưởng thì Đằng Tuấn không biết nhưng có lần trò chuyện với mấy bảo vệ khác, họ bắt cậu đoán, cậu e dè hỏi: “Chẳng lẽ gấp đôi chúng ta?”. Kết quả là những người ở đó đều cười to, nhạo cấu không biết sự đời.
Cùng là người ngoại tỉnh, những tầng lớp cao như Hướng Viễn và Đằng Vân thì chẳng ai dám làm gì, nhưng nhân viên quèn bị la mắng lại là chuyện bình thường, Đằng Tuấn cũng đã quen với việc đội trưởng thỉnh thoảng mắng mỏ vô cớ và sai vặt cậu rồi. Lúc đầu, ông ta còn kiêng nể vì cậu là em trai của Đằng Vân, về sau ý thức được rằng, Đằng Vân vốn là người không thích dụng chạm, Đằng Tuấn lại không ưa mách lẻo nên càng làm quá hơn, có lúc còn nói ra những lời đồn đại khó nghe về Đằng Vân. Trong lòng Đằng Tuấn rất tức giận nhưng không muốn gây sự, cũng sợ làm phiền đến anh mình nên đành ngậm đắng nuốt cay.
Những lời đại loại như “đám nhân công ngoại tỉnh” nghe cũng đã nhiều, lâu dần cũng tê liệt, song không biết vì sao mà lần này nghe đội trưởng nói thế, Đằng Tuấn cảm thấy một nỗi phiền muộn chưa từng có. Cậu khẽ co nắm tay lại rồi lại buông ra, cúi đầu vội vã đi lướt qua người đội trưởng ấy.
Người của phòng nhân sự tìm Đằng Tuấn là một bà cô trung niên, cũng khá hoà nhã. Đằng Tuấn thấp thỏm chờ đợi lĩnh phí nghỉ việc nhưng bà cô kia lại quan sát cậu một lúc rồi đẩy một tờ đơn cử đi học bồi dưỡng đến trước mặt cậu.
“Đằng Tuấn phải không? Ngày mai bắt đầu đến học ở trung tâm bồi dưỡng chức năng lao động nhé. Thời gian, địa điểm trên đơn đã có, tự xem cho kỹ đi.”
Đằng Tuấn ngơ ngẩn, băn khoăn cầm lấy tờ đơn, trên đó viết rõ tên cậu bằng giấy trắng mực đen, và cả dấu mộc đỏ tươi nữa.
“Thưa cô, bồi dưỡng? Bồi… bồi dưỡng gì ạ?”
“Hàn điện! Sao, cậu không biết à? Thằng bé này, đến Giang Nguyên cũng khá lâu rồi, học bồi dưỡng không phải ai cũng được đi đâu.”
Không cần bà cô ấy nói thì tự Đằng Tuấn cũng đã nghe nói, công việc hàn điện là loại công việc kỹ thuật khan hiếm người