Tác giả: Tân Di Ổ
Ngày cập nhật: 04:47 22/12/2015
Lượt xem: 1343386
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/3386 lượt.
nhất trong các dạng công việc cùng loại ở Giang Nguyên, đãi ngộ cũng cao nhất. Thợ hàn điện phải có giấy chứng nhận, công ty bỏ tiền ra đưa công nhân đi học bồi dưỡng nhưng khi lấy được giấy chứng nhận lại bị công ty khác cướp đi mất, công ty trước đó cử đi học xem như phí công tặng của hồi môn cho người khác.
Trước kia Diệp Khiên Trạch quản lý nhân sự, tính tình anh nhân hậu nên đối diện với tình trạng thất thoát thợ hàn thì chỉ biết nâng cao đãi ngộ, tăng lương để giữ người, cuối cùng lại dẫn đến hiện tượng những công nhân có giấy chứng nhận bắt đầu kiêu ngạo phách lối, lĩnh tiền lương cao song hơi bất mãn tý là bỏ đi ngay, dù gì nơi này không giữ người thì khắc có chỗ khác. Nếu không bị ép buộc thì bất đắc dĩ lắm Diệp Khiên Trạch mới mượn đến luật pháp, dù gì anh cũng cảm thấy không thể giữ người ta ở lại là do văn hoá công ty có vấn đề.
Sau khi Hướng Viễn tiếp tay, cô lặng lẽ bảo phòng nhân sự tuyển dụng một loạt thợ hàn mới với thu nhập cao, khi những người này đã vào vị trí, cô liền cắt gọt hết tất cả những thợ hàn cũ suốt ngày đòi tăng giá cao tận trời xanh. Nói theo cách của cô, cô thà dùng cùng một số tiền như thế để mời người ngoài, chứ không thể nuôi sống đám người không biết phải trái kia. Cùng lúc với việc “thay máu”, Hướng Viễn cũng đã đánh tiếng trước với những người cùng ngành mà mình quen trong và ngoài tỉnh rằng, những người này không thể dùng được. Trong nghề, cô là người tiếng nói có trọng lượng, một khi đã lên tiếng thì đám thợ hàn được Giang Nguyên vỗ béo ấy muốn tìm nơi khác trú thân thì e rằng khó như lên trời.
Chuyện này vừa lan truyền ra, không những chỉ thợ hàn mà tất cả các công nhân các ngành kỹ thuật khác tự nâng giá cao cũng co vòi lại rất nhiều. Một câu nói mà Hướng Viễn bảo Diệp Khiên Trạch cũng được truyền đi, cô nói, khi cơ nghiệp bị “đau bụng”, văn hoá là giấy vệ sinh trong toilet chứ không phải thuốc chống tiêu chảy, công thức bí mật hữu hiệu thực sự là lợi ích, mãi mãi là lợi ích.
Về sau Hướng Viễn dặn dò phòng nhân sự nếu muốn đưa nhân viên đi học bồi dưỡng, bắt buộc phải ký hợp đồng nghiêm ngặt, hễ xuất hiện người qua cầu rút ván thì phải bắt anh ta đền lại cái giá không chỉ là gấp hai lần, đồng thời lúc chọn người đi học bồi dưỡng phải hết sức cân nhắc. Vì thế, về sau những người được chọn đi học lớp bồi dưỡng thợ hàn miễn phí chỉ có hai loại: một là những người vô cùng xuất sắc, hai là người có lý lịch đặc biệt hơn người. Đằng Tuấn rất hoang mang, không thể hiểu nổi tại sao chuyện này lại rơi vào tay một kẻ chẳng chút nổi bật như cậu, hiển nhiên là cậu chẳng thuộc hai loại trên rồi.
“Ngày mai đi học? Ngày mai cháu còn phải trực ngày, hôm sau trực đêm… Hơn nữa trên đây còn ghi bồi dưỡng một tháng, đội trưởng của cháu sẽ không đồng ý cho cháu nghỉ phép dài thế đâu”, cậu lắc đầu, vẻ mặt khổ sở.
Bà cô phòng nhân sự bỗng cười không dừng lại được: “cậu bé này thú vị thật, cậu bồi dưỡng xong rồi lấy được chứng chỉ, chẳng lẽ còn bảo cậu gác cổng được à?”
Khoá bồi dưỡng một tháng kết thúc, sự cần mẫn cố gắng của Đằng Tuấn đã được báo đáp, không chỉ lĩnh được chứng chỉ thợ hàn như ý muốn mà còn đạt được giải nhất trong kỳ thi kỹ thuật dành cho người mới được tổ chức lúc kết thúc khoá học. Những thầy dạy bồi dưỡng đều khen cậu khá giỏi, bẩm sinh là thuộc về ngành này, còn nói nếu có cơ hội gặp người phụ trách bên Giang Nguyên thì nhất định sẽ tán dương cậu thật nhiều.
Đằng Tuấn khi ấy đã đỏ bừng mặt xin thầy đừng bao giờ nhắc đến điều này với lãnh đạo. Ông thầy tỏ ra rất hoang mang, đương nhiên không thể hiểu được tâm tư của chàng trai này. Đằng Tuấn chỉ cần nghĩ đến nụ cười lạ lùng của Hướng Viễn là đã thấy trong tim lạnh run từng đợt, tuy cậu lờ mờ đoán được vận may của mình có lẽ có liên quan đến Hướng Viễn.
Về lại Giang Nguyên, Đằng Tuấn đường hoàng được sắp xếp vào xưởng sản xuất khung sắt thép, chính thức trở thành một người thợ hàn, hoàn toàn thoát khỏi cuộc sống của anh bảo vệ gác cổng. Trong hoàn cảnh mới, những bạn công nhân khác đều vỗ vai cậu, gương mặt lúc nào cũng nở nụ cười mờ ám nhưng ý tứ ngầm chứa chung quy cũng là: cậu nhóc này được đấy, anh em cọc chèo với Diệp thiếu gia, em rể của Giám đốc Hướng, một cô gái xinh đẹp như Hướng Dao cũng bị cậu vớt vào tay rồi.
Đằng Tuấn luôn đỏ bừng mặt, cậu không biết phải giải thích thế nào vì chính cậu cũng không nói được nguyên nhân vì sao.
Hướng Dao giờ đây là thống kê viên của xưởng cậu. Bình thường tiếp xúc với nhau cũng nhiều hơn xưa, đối với sự may mắn và thay đổi của cậu, Hướng Dao cũng có dạo hồ nghi, song vẫn vui mừng thay cậu. Hai người khi cùng ra ngoài dạo chơi, gặp trường hợp cần phải giới thiệu, Hướng Dao luôn hớn hở vui vẻ chỉ vào Đằng Tuấn, nói với người ta: “Đây là một cao thủ hàn điện trong công ty chúng tôi đó”. Vậy nhưng trước kia cô chỉ ậm ừ nói cậu là đồng nghiệp, chỉ khi bị người ta nhắc đến cậu là bảo vệ thì cô mới phản ứng gay gắt rằng: Bảo vệ thì sao? Bảo vệ không phải là người à? Lúc nhớ đến điều này, trong lòng Đằng Tuấn mới ngẫm ra, tuy Hướng Dao là người khôn