Tác giả: Tân Di Ổ
Ngày cập nhật: 04:47 22/12/2015
Lượt xem: 1343323
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/3323 lượt.
ra giọng nói đó. Diệp Linh mặc bộ quần áo ngủ khá cũ đang đứng trước cửa, trên gương mặt là nụ cười ngây thơ như trẻ con vừa được xem kịch vui của bạn bè diễn vậy.
"Đang nói chuyện em và Mạc Hằng à? Lâu quá rồi em cũng không gặp cậu ta, không biết bây giờ cậu ta thế nào rồi? Em thật sự đáng cho bố cậu ta ra điều kiện tốt đến thế à?", Diệp Linh hơi ngước lên, hỏi với vẻ nghiêm túc.
"Ai nói những chuyện này với em?", Diệp Khiên Trạch cảm thấy ngờ vực. Anh tự nhận mình che giấu rất giỏi, Diệp Linh tuy biết ít nhiều về chuyện công ty nhưng không thể biết những chuyện xảy ra về sau có liên quan đến cô. Nhưng với dáng vẻ vừa rồi thì không phải cô biết chuyện này từ sau cuộc đối thoại của họ.
Hướng Viễn lờ đi như không thấy ánh mắt Diệp Khiên Trạch đang nhìn mình. Diệp Quân lặng thinh hồi lâu đã hạ giọng nói khiến mọi người đều bất ngờ: "Anh, không liên quan đến Hướng Viễn, là do em nói".
"Em... sao có thể làm thế được?" Diệp Khiên Trạch cười với vẻ không tin, Diệp Linh lại không phản bác vì cô là người không biết nói dối.
"A Quân, em làm như vậy... là tại sao?"
Diệp Linh cướp lời Diệp Quân: "Do em hỏi nên nó mới nói".
Diệp Khiên Trạch vẫn nhìn cậu em vốn trước nay không nhiều chuyện của mình.
"Thực ra Mạc Kiến Quốc cũng có liên lạc với em... Em cũng nghĩ Diệp Linh nên biết chuyện đó."
"Em điên rồi hả?", gương mặt vốn điềm tĩnh, hòa nhã của Diệp Khiên Trạch đỏ bừng lên. Diệp Quân chưa bao giờ nhìn thấy người anh luôn dịu dàng, bảo vệ mình lại nghiêm khắc như bây giờ nhưng cậu tỏ ra rất cứng rắn, không hề có ý hối hận.
Hướng Viễn kéo Diệp Quân ra sau lưng mình, nói: "Sao anh lại cáu với nó? Anh một lòng một dạ giấu Diệp Linh vào chiếc bình niêm phong kín mít thì không có nghĩa là ai cũng phải giống anh".
"Em..."
"Mọi người ồn ào quá, không ai chịu nghe tôi nói gì à?" Diệp Linh càu mày, cô nói tiếp: "Em muốn cưới."
Lúc thốt ra ba chữ đó, cô tỏ ra nhẹ nhàng, thoải mái như thể "em muốn mua một chiếc áo mới" vậy.
Quả nhiên không còn ai lên tiếng.
"A Linh, chuyện này em không hiểu đâu. Đừng làm loạn được không?", Diệp Khiên Trạch cảm thấy lòng mình đã rối bời.
"Thực ra em hiểu hết, anh có tin không?", Diệp Linh cười nhẹ.
"Em hiểu thì đã không lấy cả đời mình ra làm trò đùa thế này. Mạc Hằng là một người khiếm khuyết, nếu không Mạc Kiến Quốc hà tất phải đưa ra điều kiện tốt đến thế chỉ để tìm một cô con dâu?" Diệp Khiên Trạch vừa nói vừa đặt tay lên vai Diệp Linh, khẽ lay người cô như thể làm thế sẽ khiến cô tỉnh táo hơn một chút.
"Chú Mạc bây giờ giàu như thế, cho dù Mạc Hằng là một thằng đần thì cũng chả lo không cưới được ai. Em còn nhớ, lúc nhỏ Mạc Hằng vừa thích chọc ghẹo vừa sợ em không chơi với cậu ta. Em không nên đẩy chiếc thang đó, cậu ấy thích em mà." Diệp Linh nói xong ngừng lại một lúc lâu như đang nhớ lại những chuyện lúc còn nhỏ.
Diệp Khiên Trạch hít một hơi thật sâu, nói: "Không được, anh không đồng ý"
Diệp Linh lại nở một nụ cười nhưng Diệp Khiên Trạch không dám nhìn thẳng vào nụ cười đó của cô. Giọng nói của cô nhẹ như mơ: "Anh không đồng ý? Chẳng phải anh cũng kết hôn rồi đó sao, chẳng lẽ em phải ở một mình cả đời? Diệp Khiên Trạch, sớm muộn gì em cũng phải gả cho người khác, gả cho một người mình thích chẳng phải tốt hơn sao? Cậu ta ngốc, thế chẳng lẽ em hoàn mỹ vô khuyết?".
Diệp Khiên Trạch bỗng cảm thấy dù mình nói gì đi nữa cũng sẽ vô ích, anh quay lưng lại với Diệp Linh, cũng quay lưng với Hướng Viễn và Diệp Quân, anh không muốn để họ nhìn thấy nước mắt mình đang rơi xuống. Hướng Viễn nói đúng, anh không muốn làm tổn thương ai nhưng kết quả lại làm tổn thương tất cả những người anh yêu thương.
vừa về phòng, Diệp Quân đã nghe thấy tiếng gõ cửa.
"Cửa không khóa", cậu vùi đầu vào chăn ậm ừ đáp.
Cách một lớp chăn mỏng, cậu như nghe thấy Hướng Viễn đang thở dài: "Diệp Quân, tại sao em lại làm thế?"
Một bàn tay Diệp Quân dần dần vò nhàu lớp chăn. Cậu khẽ nói: "Em không muốn thấy chị mệt mỏi như vậy".
Cô không nói gì, bước chân mỗi lúc một xa.
Diệp Quân bỗng ngồi dậy, nói: "Hướng Viễn, em có một câu hỏi về chuyện chiếc bình quý kia. Nếu con quái vật trong bình chưa thực hiện cho người nhặt được nó ba điều ước thì con quái vật cũng thêm một ngày không thể thoát ra được... chẳng lẽ nó không thấy đau lòng sao?".
"Đau lòng thì sao? Nó không thể chọn lựa người nhặt được bình nên nó bắt đầu sợ hãi vì không biết một khi thoát ra khỏi đó, nó sẽ trở nên như thế nào?"
"Em muốn biết đoạn cuối câu chuyện." "Chẳng ai biết được kết cục của nó."
Diệp Linh đích thân gọi điện thoại trả lời Mạc gia khiến Mạc Kiến Quốc rất vui mừng. Mấy hôm sau, ông tự sắp xếp cho Diệp Linh và Mạc Hằng gặp nhau.
Lúc trở về Diệp Linh khe khẽ hát. Lúc ngồi ở bàn ăn còn vui vẻ nói với những người trong nhà: "Mọi người biết không? Bây giờ, Mạc Hằng trở nên đáng yêu hơn trước nhiều".
Ngoài cô ra, mọi người đều ăn cơm với vẻ yên tĩnh lạ thường, không ai đáp lại. Vì họ đều đã gặp Mạc Hằng, cậu nhóc gầy gò nhanh nhẹn năm nào vì não bị tàn phế và do tác