Duck hunt

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Ánh Trăng Không Hiểu Lòng Tôi

Ánh Trăng Không Hiểu Lòng Tôi

Tác giả: Tân Di Ổ

Ngày cập nhật: 04:47 22/12/2015

Lượt xem: 1343262

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/3262 lượt.

ày tháng sau đó, cô lờ mờ nhận ra những thay đổi hết sức nhỏ nhặt của cậu bé này nhưng đa phần nó khiến cô vừa cảm thấy kinh ngạc vừa buồn cười. Hôm ấy cô đưa cậu về nhà, vết thương trên mặt cậu khiến bà Diệp hoảng đến độ tay chân luống cuống. Dù vết thương đã được sát trùng ở phòng y tế trường nhưng Diệp Bỉnh Lâm đang đi công tác vẫn gọi điện về bảo vợ đưa Diệp Quân đến bệnh viện khám tổng quát, xác định cậu chỉ bị thương ngoài da mới thở phào nhẹ nhõm. Cậu nhóc vẫn như ở trường, đánh chết cũng không khai vì sao lại đánh nhau, bắt dùng cồn sát trùng hay bôi thuốc, vẫn cắn chặt răng không kêu đau. Đêm hôm ấy, dì Dương túc trực bên cạnh cậu đến khuya đã nói, chỉ nghe thấy cậu lầm bầm lặp đi lặp lại một câu : em không khóc, em không khóc.
Sau khi vết thương đã lành, Diệp Quân bắt đầu đam mê thể thao một cách khó hiểu, đặc biệt là bóng rổ. Cậu lại còn thích chọn lúc mặt trời gay gắt nhất để vật lộn ngoài sân bóng nhưng bẩm sinh da dẻ cậu đã trắng trẻo, khó khăn lắm mới phơi đen được một chút, chớp mắt đã trắng trở lại. Cậu làm một bảng thước đo trong phòng, sớm tối đều đo chiều cao, cứ ước ao trong một đêm sẽ cao vống lên.
Mùa hè năm cậu chuẩn bị lên cấp ba, Diệp Quân đến trường Đại học G đưa đồ cho Hướng Viễn. Cậu đi thẳng lên tòa nhà ký túc xá nữ sinh suôn sẻ một cách bất ngờ nhưng lại đụng phải mấy cô sinh viên đại học chỉ mặc sơ sài đồ lót ở nhà tắm gần đó. Mấy cô gái giật mình một phen, Diệp Quân càng đỏ mặt tía tai, chỉ mong đào lỗ chui xuống trốn cho đỡ xấu hổ. Khó khăn lắm cậu mới tìm thấy Hướng Viễn, vừa gặp mặt đã than thở tại sao người trong này cứ trần trụi đi qua đi lại như thế. Hướng Viễn cười khì khì giải thích, ở đây vốn trước giờ cấm không cho nam sinh ra vào nên họ mới hông ngờ lại có vị khách không mời mà đến như thế. Diệp Quân không phục, bảo nếu ở đây cấm cho nam sinh lui tới thì tại sao bà dì canh cửa ký túc xá lại cho cậu vào như vậy. Hướng Viễn lúc ấy vừa đếm tiền vừa hờ hững trả lời cậu : “Chắc là dì thấy em vẫn còn nhỏ, còn là cậu bé thì không nằm trong phạm vi bị cấm chăng ». Diệp Quân kháng nghị luôn mồm, “Sao lại còn nhỏ ? Em sắp lên cấp ba rồi mà”. Hướng Viễn lặng thinh, đếm tiền lại một lượt thật kỹ lưỡng mới đứng dậy làm động tác đo trên đỉnh đầu cậu rồi nói : “Nhìn này, em còn thấp hơn chị nửa cái đầu, không phải là cậu bé thì là gì nào.”
Diệp Quân bị sốc nặng, Hướng Viễn được xem là khá cao ráo trong đám con gái miền Nam, khoảng một mét sáu mươi sáu. Nếu con gái càng mảnh mai thì nhìn lại càng cao hơn vóc dáng thực tế. Diệp Quân ưỡn thẳng lứng đứng trước mặt Hướng Viễn, đỉnh đầu cũng chỉ ngang với lông mày của cô. Sự thực này như sét đánh giữa trời quang đãng khiến cậu choáng váng mặt mày, thậm chí quên mất mình đã chào tạm biệt Hướng Viễn để về như thế nào. Trong một khoảng thời gian dài sau đó, buổi tối cứ nghĩ đến chuyện đó là cậu lại thấy bất an không ngủ nổi. Mấy lần gặp ác mộng, cậu mơ thấy mình chẳng những thấp bé mà còn trở thành người lùn, sau đó cậu kinh hoàng tỉnh giấc, toát mồ hôi lạnh đầy người. Cậu không thể tưởng tượng nổi một người lùn thì làm sao có thể trở thành chỗ dựa cho Hướng Viễn được.
Đến cả vợ chồng Diệp Bỉnh Lâm cũng phát hiện ra nỗi ưu tư của cậu : số lần đo chiều cao mỗi ngày của cậu còn nhiều hơn ăn cơm. Cậu vốn chưa bao giờ chủ động đề nghị mua đồ đạc, thế mà bây giờ cứ bám theo bố và dì xin xỏ lòng vòng mua đủ thứ vitamin tăng trưởng chiều cao, chơi bóng rổ như điên như dại. Ngay đến Diệp Khiên Trạch ở nước ngoài cũng nhận được điện thoại của cậu em lén lút hỏi dò xem lúc anh trai mười sáu tuổi cao đến đâu, còn hỏi hai con hươu cao cổ cùng được một con hươu cao cổ mẹ sinh ra thì có khi nào một con cao một con thấp không. Diệp Khiên Trạch vô cùng hoang mang đem chuyện này kể cho Hướng Viễn nghe, cô mới phát hiện ra những lời nói vô tâm của mình đã khiến cậu bé vốn mang tâm sự này càng thêm ám ảnh tâm lý. Và cho dù không hiểu tại sao Diệp Quân lại quan tâm đến vấn đề này như vậy song Hướng Viễn vẫn nghĩ ra cách để khuyên giải cậu, cô nói với Diệp Quân : “Bố em có vóc dáng cao, mẹ em cũng không thấp, cứ nhìn anh trai em là biết sau này em chẳng thấp được đâu. Nhóc này, sao rảnh rỗi nghĩ những chuyện vớ vẩn làm gì thế ?”. Nhưng Diệp Quân làm sao nghe được những lời nói này ? Sau lần đến trường Hướng Viễn đưa đồ, cậu không chịu sánh vai đi ngang với cô nữa. Hướng Viễn nghĩ, nếu không phải năm lớp mười, cậu bé này bỗng nhiên cao bổng lên như một cây non mùa xuân, chỉ trong nửa năm mà từ vị trí ngồi hàng hai bị đổi xuống hàng số ba đếm ngược từ dưới lên thì không biết cậu có còn sầu não buồn khổ vì chuyện này không nữa ?






Trùng phùng tức là ly biệt
Nếu dưới chân là bùn đất thì cô cũng cam lòng để anh đi. Giống như con diều, chỉ cần dây còn nằm trong tay, cho dù bay cao bao nhiêu đi rồi sẽ có ngày quay trở lại.
Trưa hôm sau, Diệp Bỉnh Lâm đi công tác về sớm hơn dự định. Lúc ăn trưa, xem như cả nhà họ Diệp đều tề tựu đông đủ. Diệp Bỉnh Lâm luôn yêu quý Hướng Viễn