Ring ring

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Ánh Trăng Không Hiểu Lòng Tôi

Ánh Trăng Không Hiểu Lòng Tôi

Tác giả: Tân Di Ổ

Ngày cập nhật: 04:47 22/12/2015

Lượt xem: 1343251

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/3251 lượt.

ại giơ cao tay định ném nữa. Hướng Viễn kinh hoàng, chưa kiph phản ứng thì Diệp Linh vốn ngồi đối diện Diệp Khiên Trạch đã bất chấp tất cả lao đến. Diệp Bỉnh Lâm phát hiện ra điều kỳ lạ này nhưng không kịp tránh nữa, đũa đâm mạnh vào sống lưng Diệp Linh.
“Các người muốn làm trò gì đây ? A Linh, tránh ra.” Diệp Bỉnh Lâm muốn giằng con gái ra nhưng cô không hề kêu đau, quyết tâm đứng che chắn trước mặt Diệp Khiên Trạch.
« A Linh, về chỗ ngồi đi !”
“Bố, nếu bố đánh con bố thấy hả giận thì cứ đánh nữa đi.”
“Các người… các người…”, Diệp Bỉnh Lâm càng tức giận hơn.
“Chú Diệp, đừng như vậy. Chuyện đã đến nước này rồi, chú đánh cậu ấy, ngoài khiến cậu ấy đau, chú cũng thấy đau lòng thì có ích gì?”, Hướng Viễn đứng dậy khuyên giải. Thừa dịp Diệp Bỉnh Lâm thở dài, cô khẽ rút chiếc đũa ra khỏi tay ông. Diệp Quân nhanh tay đón lấy, sau đó gom tất cả đũa trong tầm mắt mình lại, giấu sau lưng.
Hướng Viễn và bà Diệp cùng đỡ Diệp Bỉnh Lâm ngồi xuống. “Chú có gì cứ từ từ nói. Có lẽ mọi việc không tồi tệ như tưởng tượng đâu.”
“Chú còn biết nói gì nữa chứ? Còn gì tồi tệ hơn chuyện này đây? Con trai chú lại kém cỏi như thế. Hướng Viễn ơi Hướng Viễn, sao cháu không phải là con gái chú?”
“Chú Diệp ơi, muốn là con gái chú thì cũng phải có phúc phận. Chắc kiếp trước cháu tu chưa đủ”, Hướng Viễn cười nói. Thấy Diệp Bỉnh Lâm cười khổ sở, lửa giận hình như đã tan biến ít nhiều, cô thở phào nhẹ nhõm thì nghe thấy Diệp Linh cười gằn.
Diệp Linh đứng cạnh Diệp Khiên Trạch, cúi đầu nhìn vào vết thương trên mặt anh rồi ngẩng đầu lên nhìn thẳng vào Diệp Bỉnh Lâm, nói: “Bố, bố dựa vào đâu mà đánh anh? Anh làm gì sai chứ? Đầu tiên anh là người có quyền tự chủ, sau đó mới là con trai bố.”
Diệp Bỉnh Lâm vừa nguôi giận, nghe thấy thế lại nổi cơn, mặt đỏ phừng phừng. Hướng Viễn khẽ nói: “Diệp Linh, bây giờ nói ít một chút đi!”
Diệp Linh lại cười gằn: “Chị là ai? Đây là chuyện nhà họ Diệp chúng tôi, đến lượt chị nói không hả ?”
“A Linh !”
“Câm miệng lại !”
« A Linh, con đang nói gì thế hả ?”
Diệp Khiên Trạch và vợ chồng ông Diệp Bỉnh Lâm cùng lên tiếng một lúc nhưng Diệp Linh lại làm như không nghe thấy, chỉ nhìn Hướng Viễn đầy vẻ khiêu khích như thể cô mới chính là kẻ thù duy nhất của mình.
Ngay cả Diệp Quân cũng trừng mắt với Diệp Linh, hạ giọng nói: “Chị Hướng Viễn, mặc kệ chị ấy đi”.






Hướng Viễn lại không quan tâm, chỉ cười cho qua chuyện. Đến lúc Diệp Bỉnh Lâm quở trách, bắt Diệp Linh xin lỗi, cô cũng chỉ cười, bảo không cần thiết. Diệp Khiên Trạch ngồi cạnh Diệp Linh, gương mặt đầy vẻ hối lỗi nhưng điều Hướng Viễn nghĩ là: cô ta thực sự bảo vệ anh. Rõ ràng người ngồi gần Diệp Khiên Trạch nhất không phải là Diệp Linh nhưng khoảnh nhắc Diệp Bỉnh Lâm giơ cao đũa để ném xuống, cô ta lại là người đầu tiên lao đến chắn cho anh. Trong lòng Hướng Viễn có phần hoang mang. Tại sao người chịu đòn thay cho Diệp Khiên Trạch lại không phải là cô? Cô cũng nguyện chịu đựng tất cả vì anh, chịu đau đớn thay cho anh nhưng lúc ấy cô ngồi ngay cạnh anh lại chậm hơn Diệp Linh một bước, tại sao lại như thế? Có lẽ tình cảm của cô không phải là một tình yêu mù quáng không phân rõ trắng đen, không cần biết đúng sai như Diệp Linh. Cho dù ban nãy cô có nghĩ đủ mọi cách để chú Diệp nguôi giận, để cứu Diệp Khiên Trạch, song cô cũng không thể phủ nhận rằng trong sâu thẳm tâm hồn cô luôn có thái độ bất đồng với những việc làm của Diệp Khiên Trạch. Cô cảm thấy rất hối tiếc vì sự chậm trễ đó của mình.
“Bố, bố đừng giận nữa”, Diệp Khiên Trạch đứng lên.
Diệp Bỉnh Lâm chỉ tay ra ngoài cửa nói: “Nếu muốn tao sống thêm vài năm nữa thì mày cút khỏi mắt tao ngay. Nhìn thấy mày là tao không thể nguôi giận được.”
“Cũng được”, Diệp Khiên Trạch cười cay đắng rồi đi ra cửa.
“Khoan đã”, Diệp Linh lập tức đuổi theo.
Hướng Viễn hít một hơi khí lạnh, linh cảm chẳng lành khi nghe thấy tiếng kêu của Diệp Linh dường như đã được chứng thưc. Cô muốn bay đến bên hỏi: “Khiên Trạch, cậu sao rồi?” nhưng chỉ có thể lặng lẽ thối lui một bước, lần mò tìm kiếm điện thoại trong túi áo.
Vừa bấm được một nửa dãy số, giọng nói hoảng sợ thổn thức như muốn khóc của Diệp Linh vọng đến: “Hướng Viễn, chị phải không? Có phải chị không, Hướng Viễn?”
Một giọng nói xa lạ vang lên ngay sau tiếng của của Diệp Linh: “Ai? Vứt điện thoại đi, nếu không tao đâm nó.”
Hướng Viễn thầm dùng tiếng địa phương nguyền rủa một hồi. Lúc này, cô đang suy xét trong bụng nếu mình chạy thật nhanh thì vẫn có thể tẩu thoát được. Bỗng cô nghe thấy tiếng hét cấp bách của Khiên Trạch: “Hướng Viễn, mau chạy đi!”
Cô có thể đi nhưng người đang bị kề dao vào cổ kia là anh, làm sao cô đi được? Cho dù cô thoát thân suôn sẻ, dùng tốc độ nhanh nhất của mình gọi viện binh đến nhưng nếu anh có bất trắc gì thì sao? Nếu như…
Hướng Viễn dè dặt đặt điện thoại xuống. Di động là do Diệp Quân cho, nếu như ném nó hỏng thì chắc chắn cậu ấy sẽ không vui. Cô chầm chậm đi về phía họ: “Các người muốn gì? Đừng có gây kh