Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Ánh Trăng Không Hiểu Lòng Tôi

Ánh Trăng Không Hiểu Lòng Tôi

Tác giả: Tân Di Ổ

Ngày cập nhật: 04:47 22/12/2015

Lượt xem: 1343252

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 10.00/10/3252 lượt.

g trưởng thành rồi, cậu đã có thể hiểu rõ một số chuyện nhưng việc mình yêu Diệp Khiên Trạch, ai lại không biết?
“Em muốn nói gì?”, cô nhướn cao mày hỏi.
Diệp Quân từng nghĩ cô sẽ phủ nhận hoặc thừa nhận, nhưng lại không ngờ bị cô hỏi ngược thế này nên mặc cậu đột ngột đỏ bừng lên, lắp ba lắp bắp: “Em… anh trai em… không phải… ý em là… nếu là em, em có liều mạng cũng… cũng sẽ bảo vệ chị. Chị Hướng Viễn, chị… chị có tin không? Em nói thật đó… thật mà!”
Cậu cuống đến nỗi vò nhàu tấm ga trải giường bệnh của Hướng Viễn mà không hay biết.
Hướng Viễn chỉ nói hai chữ: “Chị tin.”
Cô tin, tin thật sự. Con người đối xử với nhau như thế nào, trong khoảnh khắc quan trọng nhất sẽ bộc lộ ra. Đó là phản xạ theo bản năng, không có đúng sai, cũng khong thể giả tạo. Giống như lúc cô chưa tỉnh dậy, tất cả mọi người đểu ở bên Diệp Linh nhưng Diệp Quân lại ở cạnh cô. Điều này hoàn toàn không phải do cậu chẳng quan tâm gì đến Diệp Linh, chỉ có điều trong lòng mỗi người đều có một chiếc cân, nặng hay nhẹ đều chỉ ra rất rõ [Typer: Sofia32 TVE'>. Dưới sự đo lường của chiếc cân này, tất cả mọi lựa chọn đều tự nhiên mà đến. Hướng Viễn hiểu rõ địa vị của mình trong lòng Diệp Quân. Đối với cậu bé đáng thương này mà nói, Hướng Viễn vừa là mẹ, là chị, là người thân, là bạn bè và cũng là nơi ký gửi mọi tâm tư tình cảm thời thanh xuân của cậu. Cô luôn tin rằng, trong lúc xảy ra nguy nan, Diệp Quân sẽ không do dự mà lao đến bảo vệ cho cô. Cô cũng tin rằng, nếu xảy ra nguy hiểm, Diệp Khiên Trạch vẫn sẽ che chắn cho Diệp Linh theo bản năng.
Nghĩ đến đây, trong lòng Hướng Viễn như có một nỗi chới với của kẻ rơi xuống tận cùng vực thẳm. Người anh yêu là Diệp Linh. Hướng Viễn từng ngỡ rằng thứ chia cách cô và Khiên Trạch là khoảng cách, là thời gian, là những quanh co trắc trở của cuộc đời mà cô không thể khống chế được… nhưng cô đã sai. Họ mới là những con người đồng điệu về tâm hồn, họ mới là cực âm và cực dương hút lẫn nhau, gặp nhau rồi thì sẽ hấp hẫn lẫn nhau. Thế nên cho dù có là xa cách, cho dù Diệp Khiên Trạch cố ý xa lánh Diệp Linh, cố ý lạnh nhạt với cô nhưng lúc nguy hiểm nhất, anh vẫn không tiếc thân mình bảo vệ cô, như khi anh chịu sự quở trách của bố, Diệp Linh đã không nghĩ ngợi gì mà lao đến bên anh.
Hướng Viễn hiểu rõ rằng trong ngày hôm nay mình đã hai lần thua cặp “anh em” này. Cô không phải là người trong lòng Diệp Khiên Trạch, cũng không làm được như Diệp Linh. Anh không yêu cô. Ánh trăng miền sơn cước trong ký ức chỉ lặng lẽ tỏa sáng trong lòng cô, còn đối với anh, đó chỉ là một cái bóng hễ gặp gió là vỡ vụn… có lẽ dưới ánh trăng năm nào, Khiên Trạch vẫn ở bên cô nhưng trong lòng họ nghĩ đến những chuyện khác nhau, cô đã xem câu nói “Chúng ta mãi mãi không bao giờ xa nhau!” như một lời ước hẹn nhưng anh chỉ nghĩ đó là một lời cảm thán nhất thời giữa bạn bè với nhau.
Trong bao năm qua, sự chờ đợi được gặp lại Khiên Trạch và có được sự tin tưởng cảu anh là ánh sáng duy nhất trong lòng Hướng Viễn mỗi khi cô thấy vô vọng, là sắc xanh còn sót lại trên cánh đồng hoang trong trái tim cô, nhưng giờ đây, cô chỉ thấy lòng mình trống rỗng [Typer: Sofia32 TVE'>. Cô không thể khóc, cô chỉ cảm thấy trống trải. Sở dĩ cô luôn nhớ về kỷ niệm cũ cũng để chứng tỏ ký ức của mình không là hư ảo, cũng chỉ mong có một ngày có thể sắp xếp lại gọn gàng. Nhưng nếu hồi ức và quá khứ chỉ là của một mình cô, vậy thì cứ cố níu giữ chẳng phải là rất đau khổ hay sao?
“Chị Hướng Viễn, có phải chị thấy rất buồn không?”, Diệp Quân khẽ hỏi.
Hướng Viễn lắc đầu, cô phải buồn ư? Cô chỉ đột nghiên tỉnh ngộ ra rằng, thứ mình mất đi là thứ mà trước nay mình chưa từng có được.
“Sau này em sẽ làm cảnh sát”, Diệp Quân đột ngột nói.
“Tại sao?”
“Làm cảnh sát thì có thể bảo vệ chị, không để chị bị kẻ khác làm tổn thương.”
Hướng Viễn không ngờ rằng mình còn có thể cười được. Diệp Quân vẫn chưa hiểu, có hai loại người dễ làm tổn thương người khác nhất: một là chính mình, hai là người hiền lành lương thiện.
“Hôm nay, nhà em đã có một người muốn làm nhà giáo nhân dân quang vinh, em lại nói muốn cảnh sát, không làm bố em tức chết mới lạ.”
“Không đâu! Bố sẽ không đánh em, bố sẽ chiều theo ý của em thôi. Em không phải anh cả, bố chẳng kỳ vọng gì ở em cả. chị Hướng Viễn, nếu muốn thì chị cứ ngủ đi, em ngồi đây với chị.”
Cuối cùng Hướng Viễn không ngủ nhưng Diệp Quân lại bò mọp bên thành giường lim dim. Cô vén tóc cậu sang bên, theo sự lưu chuyển của thời gian, gương mặt này càng lúc càng giống anh trai cậu, chỉ là đẹp hơn, ít dịu dàng hơn nhưng lại ngây thơ hơn [Typer: Sofia32 TVE'>. Cô nhớ lúc Diệp Quân còn bé, trong một đêm mùa đông lạnh lẽo cậu bị nhiễm phong hàn, run cầm cập cả đêm, đắp ba tấm chăn mà vẫn run lẩy bẩy không ngừng, thím Trâu sợ đến suýt khóc. Nghe nói thịt chó có thể trừ hàn, Hướng Viễn đã nén đau giết chú chó vàng già sắp chết trong nhà mình cho Diệp Quân ăn. Hôm sau tỉnh dậy nghe kể lại chuyện này cậu nôn khan mãi, nôn xong mà nước mắt vẫn không ngừng rơi.
Cậu luôn là một đứa trẻ tình cảm, một lòng một dạ đố


Disneyland 1972 Love the old s