Tác giả: Tân Di Ổ
Ngày cập nhật: 04:47 22/12/2015
Lượt xem: 1343292
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/3292 lượt.
g khiếp đảm, mồ hôi mẹ mồ hôi con thi nhau tuôn chảy. Ông ta lờ mờ biết được quan hệ giữa Hướng Viễn và Diệp gia rất tốt nhưng cụ thể thế nào thì lại không rõ. Bình thường luôn khách sáo với nhau nên lúc này cũng không tiện lên tiếng, chỉ có nước trợn tròn hai mắt.
Chưa đến nửa ngày, Hướng Viễn đã được « triệu tập » lên văn phòng của Giám đốc Tài chính. Cách một chiếc bàn to nặng, Diệp Bỉnh Văn ngồi ở một góc tối cười lạnh lẽo với cô.
« Tôi tưởng cô không nói năng gì thật, thì ra chỉ thế mà thôi. »
Hướng Viễn cười khách sáo đáp lại : « Đâu có, tôi chẳng qua chỉ nhìn việc nói việc thôi. » Cô nghĩ thầm, tốc độ lan truyền thông tin trong Giang Nguyên còn nhanh hơn cô tưởng tượng nhiều.
Đôi môi Diệp Bỉnh Văn lại nhếch lên thành một đường cong : « Người đáng sợ nhất là người tự đánh giá mình quá cao. Cô không tán đồng hành động của tôi thì làm được gì ? Đảo ngược tình thế ? Cứu vớt Giang Nguyên ra khỏi nguy hiểm bằng việc làm chính nghĩa như nữ siêu nhân ? »
« Không, tôi chỉ đứng trên lập trường của kẻ sinh sau đẻ muộn thật lòng muốn học hỏi giám đốc Diệp. Nghe nói lễ giao lưu trong ngành kiến trúc cuối tháng này sẽ tổ chức ở Côn Minh, trong tay ngài chẳng phải có một tấm vé mời vào cửa đó sao ? Lần này định đánh bạc bao nhiêu đây ? Biết đâu lại có thể thắng được đơn đặt hàng cho nửa năm sau cũng không biết chừng. »
Diệp Bỉnh Văn không cười nữa. Ông ta là một người đàn ông rất đẹp trai nhưng trái tim đã phủ đầy rêu xanh ưa mát ghét nắng. Cảnh hỗn loạn trong đêm sinh nhật thoáng lướt qua mắt nhưng ông ta vẫn cố kiềm chế.
« Tốt thôi, chi bằng tôi đưa cô tấm vé đó. Để xem cô có thể mang về cho ông anh đáng thương đang nằm trên giường bệnh của tôi những gì ? »
Hướng Viễn vui vẻ nhận lấy : « Nếu Giám đốc Diệp đã sắp xếp như thế thì tôi cung kính chi bằng tuân mệnh. »
Diệp Bỉnh Văn trầm tư quan sát cô rất lâu rồi từ tốn mở ngăn kéo hộc bàn, lấy ra tấm vé tham gia, chậm rãi đẩy đến trước mặt cô.
« Tóm lại cô muốn gì ? » Lần đầu tiên ông ta lộ vẻ ngờ vực với cô gái trẻ tuổi này.
Hướng Viễn cẩn thận lật xem tờ vé ấy, thuận miệng hỏi lại một câu : « Giám đốc Diệp nghĩ sao ? »
Diệp Bỉnh Văn nhìn theo cô, khẽ bổ sung thêm : « Đi Vân Nam, có thể. Có điều tôi phải nhắc nhở cô rằng, trước khi người tiền nhiệm của cô từ chức, phí công tác năm nay của khu Tây Nam chỉ còn bốn nghìn tệ. Chúc hành trình đi về phía Nam của cô vui vẻ. »
Hôm ấy, sau khi rời khỏi văn phòng của Diệp Bỉnh Văn, Hướng Viễn đi thẳng tới Phòng Tài vụ lấy không sót một xu phí công tác của cô. Nghe nói phải đi công tác, cô bé tiếp tân đã quen việc hỏi cô có cần đặt vé máy bay không khiến cô như thể nghe được một câu chuyện tiếu lâm tuyệt diệu. Cuối cùng vé đã được đặt, tàu nhanh giá vé rẻ nhất, cũng may vẫn còn ghế cứng.
Từ thành phố G đến Côn Minh, buổi trưa xuất phát thì hôm sau sẽ tới, còn cách ngày báo cáo hội nghị hai ngày, không thể đi quá sớm nhưng cũng không thể về quá muộn. Hướng Viễn về đến nhà vào buổi tối, hành lý đơn giản gọn nhẹ đến mức không cần sắp xếp. Cô nhớ đến người tiền nhiệm của mình, chế độ cho nhân viên kinh doanh đi thực tế thị trường, phí công tác một năm cho khu Tay Nam tổng cộng một vạn tám, tám tháng trước người tiền nhiệm của cô đã tiêu sạch một vạn tư. Số tiền thu lại của các thị trường Vân Nam, Quý Châu, Tứ Xuyên và Trùng Khánh cả năm chỉ có chín nghìn tệ, nếu đó là sự thật thì quản lý kinh doanh khu Tây Nam, người tiền nhiệm mà cô chưa hân hạnh được biết mặt, cũng xem như là « có tài ». Cô ngồi nhìn từng tờ tiền vừa lấy từ tay của phòng Tài vụ chiều nay dưới ánh đèn điện, đã qua máy đếm tiền nhưng qua tay mình mới là thật.
Đếm đến tờ thứ ba mươi bảy, di động của cô báo có cuộc gọi của Diệp Khiên Trạch. Cuộc đối thoại về cốc nước ngoài phòng bệnh chú Diệp hôm ấy, có lẽ đã bày tỏ quá rõ ràng, khiến hai người đã quen nhau cả đời bỗng thấy ý nguội tâm lạnh với sự lựa chọn của đối phương. Bởi vậy khi Hướng Viễn nhận lời Diệp Bỉnh Lâm vào Giang Nguyên, tình bạn ngày cũ đã trở thành tình dộng nghiệp, sớm chiều gặp mặt nhưng thái độ lại không quá nhiệt tình. Nghĩ lại cũng đúng, năm người nhà trong nhà Diệp Khiên Trạch, ngoài Diệp Quân ra, những người còn lại đều bệnh tật, đau yếu, công ty cả một đống việc, anh như bị ép phải chịu một gánh nặng đi trên con đường mình không tình nguyện, cô lại lần đầu thay đổi hoàn cảnh, phải e dè từng ly từng tí, hôm nào cũng có việc chưa làm hết nên việc liên lạc riêng tư mỗi lúc một thưa là chuyện khó tránh khỏi.
Nhưng đêm nay anh lại nói đầu dây bên kia : « Tôi đang đứng ngoài của, Hướng Viễn. »
Hướng Viễn đặt tiền xuống ra mở cửa. Anh không ngờ nơi cô ở lại đơn giản quá mức như vậy, chỉ một chiếc ghế một chiếc giường. Thấy Hướng Viễn ở nhà một mình nên anh có vẻ e dè nhưng cô chỉ cười nói : « Dì chủ nhà đi nước ngoài cũng được một thời gian rồi, vả lại, bây giờ rất ít người cho rằng tất cả cô nam quả nữ đều như lửa gần rơm lắm. »
Diệp Khiên Trạch cười điềm tĩnh : « Tôi thì không sao. Cậu là con gái, ở bên ngoài phải cẩn thận chút là tốt nhất. »