Disneyland 1972 Love the old s

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Ánh Trăng Không Hiểu Lòng Tôi

Ánh Trăng Không Hiểu Lòng Tôi

Tác giả: Tân Di Ổ

Ngày cập nhật: 04:47 22/12/2015

Lượt xem: 1343300

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/3300 lượt.

bảng biểu danh sách cho cậu, cậu thay tôi đến trung tâm thương vụ photo một bản đưa đến cho tổ tiếp khách được không?”.
“Nếu được thì tôi còn đến gọi cậu làm quái gì, bên tôi còn có một đống đồ lưu niệm hội nghị phải gói nữa kìa, giờ phải đi rồi cậu cũng đi nhanh đi.”
“Phòng làm việc của tổ tiếp khách tận lầu mười tám, tôi không kịp chạy lên chạy xuống đâu. Cậu gọi hộ tôi một cú điện thoại, tôi photo rồi sẽ để lại ở phòng thương vụ, bảo bọn họ tự đến mà lấy”.
“Ừ, cậu đi mau đi, nếu không lại chậm mất bây giờ.”
Hướng Viễn nhìn cô gái tên Tiểu Trương trề môi làu bàu vẻ bất mãn, sau đó rút một bản tư liệu trong túi ra, cuống cuồng như bị bỏng chạy ra ngoài phòng hội nghị. Ý nghĩ thoáng lướt qua trong đầu Hướng Viễn, tay chân cũng nhanh nhẹn theo, mấy giây sau cô đã tóm lấy túi xách của mình, chạy theo ra ngoài một cách thản nhiên.
Hướng Viễn ra khỏi phòng hội nghị rồi thong thả vào nhà vệ sinh, lúc ra ngoài vừa kịp thấy Tiểu Trương từ trung tâm thương vụ ở lầu bốn chạy về phòng hội nghị. Đến khi xác định là cánh cửa dày nặng của phòng hội nghị đã khép lại, Hướng Viễn mới tăng tốc, đi như chạy đến trung tâm thương vụ, vừa bước vào đã lên tiếng với vẻ căng thẳng: “Chị ơi, tài liệu photo của Tiểu Trương của tổ phục vụ hội nghị chúng tôi đã xong chưa?”.
Nhân viên của trung tâm thương vụ không hề nghi ngờ, rút từ ngăn bàn ra một tập văn kiện dày cộp: “Đã đóng lại cho cô rồi đây”.
Hướng Viễn đếm lại giấy tờ rất chuyên nghiệp: “Chẳng phải bảo cô ấy photo sáu bản sao, sao chỉ đưa tôi có năm bản thế này? Chị ơi, tôi đang bận lắm, lấy một bản trước đi vậy. Phiền chị in thêm một bản nữa, số còn lại lát nữa đồng nghiệp tôi sẽ đến lấy sau”.
Cô nhét một bản vào túi xách của mình, nhấc chân lên định bỏ đi, cô nhân viên của trung tâm thương vụ hỏi với theo một câu: “Chị ơi, tiền photo vẫn tính vào cho tổ phục vụ hội nghị à?”.
Hướng Viễn bắt đầu chạy như bay: “Vẫn như cũ, vẫn như cũ”.
Cô không trở về phòng hội nghị mà đi thẳng ra khỏi khách sạn. Quay lại căn phòng trong khách sạn nhỏ của mình, vừa đóng cửa lại là cô vội vã rút bảng biểu đăng ký ra xem một cách tỉ mỉ, càng xem thì khoé môi càng nhếch lên, cô thực sự rất muốn cảm ơn cô gái Tiểu Trương bận rộn nhưng cẩu thả kia. Trên bảng biểu đăng ký này, không chỉ viết lại rất rõ rang, Âu Dương Khải Minh tập đoàn Trung Kiến, phòng số 1918, số di động 136xxxxxxxx, hơn nữa cách thức liên lạc của các lãnh đạo cấp cao đến từ những tập đoàn xây dựng lớn đều có đủ. Trời giúp mình rồi, cô nghĩ, cho dù lần đi Vân Nam này không thu hoạch được gì nhưng có được thứ quý giá này thì cô cũng không đến nỗi bị xem là phí công vô ích, huống hồ là ngay trước mặt cô đây, nếu may mắn thì cô đã có được một cơ hội.
Tảng đá nặng trong tim cất được xuống một ít, Hướng Viễn ra quân lần đầu toàn thắng cảm thấy tâm trạng rất tốt. Cô kéo rèm cửa, thấy ánh nắng rực rỡ đến kỳ lạ, thậm chí cô còn có cơ dạo quanh Thuý Hồ một vòng. Lúc đi ngang cửa hàng lưu niệm bên hồ, cô còn đích thân móc hầu bao ra mua cho Diệp Quân một chiếc mặt dây chuyền hình bánh xe, cũng chọn thêm cho Hướng Dao một chiếc vòng đeo tay. Trong trí nhớ hình như đây là lần đầu cô mua quà cho hai người đó. Cô có linh cảm rằng, không chừng Vân Nam thật sự sẽ trở thành miền đất phúc của cô.
Vỗn cũng là nghĩ hay là mua chút gì cho Khiên Trạch, nhưng băn khoăn mãi cũng không biết nên mua gì cho anh, nếu đã khó quyết định thì chi bằng không làm là xong.
Buổi tối, Bộ xây dựng mở tiệc mời lãnh đạo các đơn vị tham gia. Hướng Viễn biết chẳng liên quan gì tới mình nên cũng không làm gì cho tốn công vô ích, thà trốn trong phòng ăn mỳ gói, đã lâu quá rồi cô không được xem tivi, nên giờ xem quảng cáo cũng thấy rất thú vị.
Buổi sáng hôm thứ ba là các tổ nhỏ thảo luận với nhau, hội nghị kết thúc sớm, chưa tới mười một giờ đã xong, giờ ăn trưa vẫn chưa đến, thế là sau khi tan cuộc họp mọi người tự về phòng mình nghỉ ngơi một chút. Đúng mười một giờ năm mươi phút Hướng Viễn đến ngay trước cửa phòng số 1918 của Âu Dương, Âu Dương và phu nhân cùng ở trong một căn phòng hào hoa lộng lấy, hai nhân viên tháp tùng ở phòng 1917, Hướng Viễn vừa đến đã nhìn thấy Phó tổng giám đốc của Trung Kiến bước ra khỏi phòng. Khi hội nghị buổi sáng đang tiến hành, cô có đến đây một chuyến nên địa hình và đường đi cô đều nắm rõ trong lòng bàn tay.
Trên cửa phòng 1918 treo bảng “Xin đừng làm phiền”, Hướng Viễn biết mình vẫn chưa bỏ lỡ cơ hội, nếu không có trục trặc gì thì Âu Dương phu nhân chắc vẫn còn ở trong phòng. Suốt thời gian hội nghị diễn ra chỉ có buổi ăn trưa này là được tổ chức theo dạng tự chọn, khá thoải mái, cho là dù đại biểu, nhân viên tháp tùng, hay chỉ là nhân viên của các công ty, đều có thể dùng bữa cùng nhau, và sau khi bữa ăn kết thúc, những nhân viên phải trở về thì rời đi, những người không vội về thì đi thăm thú đây đó dưới sự sắp xếp của tổ phục vụ, thế nên, cô chỉ có một cơ hội và mấy phút, thành hay bại đều phụ thuộc vào lúc này.
Đầu tiên Hướng Viễn dùng di động gọi vào điện thoại phòng Âu Dương, còn vì sa