XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Ánh Trăng Nói Đã Lãng Quên

Ánh Trăng Nói Đã Lãng Quên

Tác giả: Độc Mộc Châu

Ngày cập nhật: 03:15 22/12/2015

Lượt xem: 1341589

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1589 lượt.

ua tay, nói năng không gãy gọn, may mà chị ấy không bận tâm, xoa đầu tôi và nói:
- Ăn xong sang chỗ chị nhé!
Sau đó chị quay đi. Tôi đứng ở cửa nhà vệ sinh dõi theo hình bóng của chị, phải là người như thế nào mới xứng với một người tốt như chị Thẩm Ngôn.
Khi quay lại bàn ăn tôi mới thấy mặt Lâm Mộ Sắc đỏ bừng, ngã xiêu ngã vẹo nhưng miệng vẫn không ngừng nói:
- Uống tiếp…
Tôi nhìn Cố Từ Viễn với ánh mắt nghi ngờ. Anh tỏ vẻ như muốn nói, “không liên quan đến anh”, vội vàng rủ bỏ trách nhiệm với sự việc đang xảy ra. Cảnh tượng trước mắt khiến tôi chóng mặt:
- Anh thanh toán, sau đó đưa cô ấy về nhà.
Cố Từ Viễn trợn tròn mắt nhưng vì uy lực của tôi, anh vẫn rút ví ra thanh toán dù không muốn. Chúng tôi dùng dìu Lâm Mộ Sắc ra đường chờ taxi, tôi nói với Cố Từ Viễn:
- Lát nữa sau khi đưa cô ta về, anh nhớ gọi điện cho em. Em đi tìm chị Thẩm Ngôn, nhân tiện xem bạn trai chị ấy thế nào, OK?
Mặc dù tôi dùng giọng điệu thương lượng nhưng Cố Từ Viễn hiểu rất rõ đây là một câu trần thuật. Anh lườm tôi một cái rồi không muốn nói gì nữa.
Vì hồi học cấp ba anh ta từng bắt nạt tôi, luôn thấy hổ thẹn với tôi nên sau khi chúng tôi ở bên nhau, lúc nào tôi cũng tác oai tác quái trước mặt anh. Tôi biết không phải anh không than phiền, nhưng anh cũng không biết làm thế nào với tôi.
Lúc đóng cửa xe cho họ tôi còn tươi cười bảo Cố Từ Viễn cẩn thận đừng để Lâm Mộ Sắc nôn lên người anh.
Một kẻ ngu ngốc không còn gì để nói như tôi không thể ngờ rằng sau khi tôi quay người đi, Lâm Mộ Sắc đang say mềm bỗng nhiên mở mắt mỉm cười với Cố Từ Viễn.
Sau đó cô ta áp lại gần, hôn lên mặt anh.
Bạn trai của Thẩm Ngôn tên là Lê Lãng đeo cặp kính gọng đen, có thể thấy không còn là thiếu niên trẻ trung, nhưng người đàn ông đẹp trai cho dù đến lứa tuổi nào cũng đẹp trai. Một người tuấn tú như anh đứng cùng với Thẩm Ngôn, tôi không khỏi thốt lên trong lòng, thật là đẹp đôi.
Quân Lương và Đỗ Tầm cũng rất đẹp đôi.
Tôi và Cố Từ Viễn thì khác, trông tôi vĩnh viễn giống nha hoàn của anh!
Thẩm Ngôn tỏ ra ngạc nhiên khi thấy tôi đến một mình:
- Sao chỉ có mình em, bạn trai em đâu?
Sau khi tôi giải thích cho chị mọi chuyện, chị tỏ ra không thể tưởng tượng được:
- Sơ Vi, em bị làm sao vậy, sao em có thể yên tâm để họ ở riêng với nhau được?
Tôi tròn mắt nhìn Thẩm Ngôn đang tức đến phát điên lên. Lê Lãng đang đứng bên cạnh vội vàng đứng ra xoa dịu tình hình:
- Sơ Vi, rất vui được quen em. Nếu như em vẫn chưa ăn no thì anh mới em ăn kem nhé!
Lời khiển trách của Thẩm Ngôn khiến tôi sững sờ một lúc rất lâu. Nhìn thấy dáng vẻ mất hết hồn vía của tôi, chị ấy cũng không nhẫn tâm:
- Được rồi, được rồi, coi như chị chưa nói gì. Đi thôi.
Có lẽ câu nói vô tình ấy của Thẩm Ngôn đã bóc trần những thứ mơ hồ nhét đầy trong trái tim tôi trước đây. Suốt cả buổi tối tôi cứ chần chừ không yên, mấy lần thò tay vào túi cầm điện thoại nhưng lại sĩ diện không chủ động gọi điện thoại cho Cố Từ Viễn.
Chỉ có thể dùng câu nói để an ủi bản thân: “Cái gì là của bạn thì người khác không cướp đi được. Cái gì không phải của bạn có cố gắng thế nào cũng vô ích”.
Có lẽ Thẩm Ngôn và Lê Lãng nhìn thấy điều gì đó từ vẻ mặt của tôi nên thay nhau kể chuyện cười dỗ dành tôi. Cho dù tôi không hiểu biết đến thế nào thì cũng phải hiểu tấm lòng của họ, thế nên tôi cũng gượng cười đáp lại.
Chiếc thìa inox trên tay Thẩm Ngôn rơi xuống đất. Có lẽ chị ấy đã biết được điều gì đó.
Chị ấy nhìn tôi, chần chừ một lúc rồi mới nói:
- Đi xem đi!
Dĩ nhiên tôi hiểu chị ấy đang nói gì nhưng tôi vờ ra vẻ không hiểu:
- Xem cái gì ạ?
Thẩm Ngôn thở dài:
- Sơ Vi, em sĩ diện như thế, sớm muộn sẽ phải chịu thiệt.
Lời nói quá thẳng thắn khiến người ta khó xử. Tôi sống chết không chịu thừa nhận, còn đòi chuyển chủ đề:
- Lần trước chúng ta ăn lẩu, chị vẫn còn độc thân. Mau nói cho em biết, hai người quen nhau thế nào đi.
Thẩm Ngôn lườm tôi, lấy hộp Sobranie trong túi, châm một điếu rồi chậm rãi nói trong khói thuốc mịt mờ.
- Đúng là quen anh ấy sau lần ăn lẩu ấy.
Lê Lãng ngồi bên cạnh chỉ mỉm cười. Nụ cười ẩn chứa chút phóng túng và yêu chiều.
Có lẽ vì sợ Thẩm Ngôn ngại nên Lê Lãng lấy cớ đi vào nhà vệ sinh rồi đứng dậy. Thẩm Ngôn ngoảnh đầu dõi theo hình bóng của anh ấy rồi quay sang nói với tôi:
- Sơ Vi, chị khác bọn em. Chị đã qua cái tuổi yêu đương say đắm rồi. Bây giờ đối với chị mà nói, tình yêu chính là lúc chị cảm thấy khó chịu, có một người có thể rót cho chị một cốc nước ấm. Lê Lãng chính là người ấy.
Lần ấy sau khi ăn lẩu xong, bốn người chúng tôi, mỗi người một hướng. Tôi và Quân Lương về trường, Lâm Mộ Sắc đi tìm “bạn trai cũ” đã cho cô ấy leo cây để nói chuyện. Còn Thẩm Ngôn quyết định đến một cửa hàng bánh ngọt mà mình vẫn thường mua để mua bánh ga tô kem xoài.
Đôi khi thật sự không thể không cảm thán, có một số người đúng là sinh ra đã khác người. Thật khó nhận ra một người mảnh mai như Thẩm Ngôn lại là tín đồ cuồng nhiệt của đồ ngọt.
Chị ấy nháy mắt với chúng tôi:
- Bởi vì trướ