Tác giả: Độc Mộc Châu
Ngày cập nhật: 03:15 22/12/2015
Lượt xem: 1341585
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1585 lượt.
c đây không mua được, vì thế sau này kiếm được tiền rồi thì ra sức mua cho mình ăn.
Chúng tôi chỉ coi câu nói ấy là lời nói đùa, mỉm cười rồi thôi, không ai tin đó là sự thật.
Ngồi trên tuyến xe bus về trường học, tôi nói với Quân Lương:
- Chị Thẩm Ngôn thật sự rất có khí chất, sao chị ấy vẫn còn độc thân nhỉ?
Mọi chú ý của Quân Lương đều dồn về đôi giày màu bạc ấy:
- À…ừ…
Đúng lúc ấy, Lê Lãng bước vào cuộc đời của Thẩm Ngôn với dáng vẻ nho nhã, điềm đạm.
Nhân viên ở cửa hàng bánh ngọt đều biết Thẩm Ngôn, miếng bánh kem cuối cùng là họ đặc biệt để lại cho chị ấy. Sau khi chiếc bánh được bọc rất đẹp đẽ, Thẩm Ngôn mở ví thì mới phát hiện không đủ tiền mặt, đành ra cây ATM bên đường để rút tiền.
Chị ấy ngượng ngùng nói với nhân viên bán hàng:
- Nhất định phải để cho tôi đấy, không có nó là buổi tối tôi không ngủ được.
Câu nói này không phải là nói đùa. Mỗi người đều có một chút quái gở. Một số người nhổ răng khôn để làm đồ trang trí. Một số người thì thích khắc tên của người mình thích lên người. Còn có người thích bấm rất nhiều lỗ trên người… Còn Thẩm Ngôn, cái quái gở của chị là buổi tối trước khi đi ngủ nhất định phải ăn đồ ngọt.
Sau khi rút tiền, chị thở phào rồi vui vẻ chạy qua đường vào cửa hàng bánh thanh toán, xách chiếc hộp chuẩn bị ra về… Đột nhiên vẻ mặt chị ấy biến đổi như gặp ma. Nhân viên cửa hàng đều bị dáng vẻ của chị ấy làm cho sợ hãi, sau đó chị ấy hét lên một tiếng rồi lao ra khỏi cửa:
- A, tôi quên lấy lại thẻ rồi.
Một phút ngắn ngủi chạy qua đường khiến Thẩm Ngôn như ngồi trên bàn chông. Khó khăn lắm mới chờ được đèn xanh, chị ấy đi giày cao gót lao nhanh như một tên bắn, phi qua gờ giảm tốc, ôm lấy chiếc máy ATM kiểm tra đi kiểm tra lại “n” lần, cuối cùng buồn rầu chấp nhận sự thật tàn khốc là “thẻ đã bị người ta lấy đi”.
Sau khi lấy lại bình tĩnh, chị ấy rút điện thoại chuẩn bị gọi điện thoại báo mất thẻ. Bỗng nhiên một giọng nói ấm áp vang lên bên tai:
- Thưa cô, chiếc thẻ này là của cô phải không?
Chị ấy quên cả ấn nút tắt, giật mình ngoảnh đầu lại, nhìn đôi mắt sâu thẳm ấy.
Đôi mắt ấy thật sự rất dễ khiến người ta nghĩ đến cái gì đó vĩnh hằng.
Tôi nóng lòng hỏi:
- Sau đó thì sao?
- Sau đó à, để bày tỏ niềm cảm ơn chân thành của chị, chị mời anh ấy đến một quán cà phê nhỏ uống một cốc Mocha, ba mươi lăm tệ, ha ha, có phải là rất biết tính toán không?
Sau khi nói xong quá trình quen biết với Lê Lãng, Thẩm Ngôn tự cười mình:
- Tình tiết rất cũ rồi phải không? Không chấn động lòng người chút nào, làm em thất vọng rồi?
- Không phải… - Tôi chân thành nói - Không thất vọng chút nào, mọi người đều là phàm phu tục tử, đâu phải ngày nào cũng gặp những tình tiết trong phim.
Thẩm Ngôn cười và nói:
- Sơ Vi, lần đầu tiên gặp em, nghĩ rằng em là một cô bé, không chín chắn như Quân Lương. Xem ra chị nhầm rồi, thực ra cái gì trong lòng em cũng hiểu.
Tôi cũng cười, đúng vậy, mỗi bông hoa đều có cách bảo vệ mình. Có lẽ cách của tôi là vờ ra vẻ ngốc nghếch.
Mặc dù Thẩm Ngôn và Lê Lãng kiên quyết đòi đưa tôi về trường nhưng vẫn bị thái độ kiên quyết hơn của tôi từ chối. Tôi cảm thấy rất bất mãn vì sự hoài nghi của họ về IQ và khả năng nhận biết phương hướng của tôi:
- Em không phải là con ngốc, tự em có thể quay về được!
Thực ra sau khi họ đi, tôi không lập tức quay về trường mà đi lang thang trên con đường đèn màu rực rỡ.
Nghĩ đi nghĩ lại, cuối cùng tôi gọi điện cho Cố Từ Viễn nhưng anh lại tắt máy.
Tôi không thể tin được khi nhìn màn hình điện thoại. Tôi nghi ngờ mình bị ảo giác thính giác!
Tắt máy? Cố Từ Viễn… Anh ta tắt máy!
Không hiểu vì sao tôi không có dũng khí gọi điện thoại cho Lâm Mộ Sắc. Trong tiềm thức, dường như tôi đang trốn tránh những thứ có thể rất khó xử. Tôi cầm điện thoại ngồi xuống bên đường, chỉ thấy đầu óc quay cuồng.
Tôi không hề ý thức được rằng thực ra mình đang run rẩy.
Giống như ma xui quỷ khiến, bỗng nhiên tôi ra sức ném điện thoại ra xa, dường như như vậy mới có thể ném đi nỗi sợ hãi mơ hồ trong lòng tôi.
Khoảnh khắc ấy điện thoại rơi vào một bàn chân, sau đó tôi nghe thấy một anh chàng gầm lên với mình:
- Này, cô bị làm sao đấy, ném vào người khác rồi có biết không?
Tôi hầm hầm ngẩng đầu lên nhìn anh chàng “gà mái” trước mặt. Đôi mắt anh ta cũng như hồ nước sâu thẳm nhưng không hề khiến tôi liên tưởng đến điều gì đó vĩnh hằng, chỉ có thể khiến tôi liên tưởng đến “giết cả nhà anh!”.
Có lẽ kiếp trước là oan gia, nếu không vì sao mỗi lần tôi gặp Viên Tổ Vực, nhất định cứ phải không vui như thế.
Anh ta nhặt chiếc điện thoại bị ném long cả pin, nhìn một lúc rồi nói:
- Trời ơi, có dán logo của cửa hàng chúng tôi, không ngờ là khách hàng của cửa hàng chúng tôi.
Tôi nhìn anh ta, không nói một lời. Có lẽ vẻ lạnh lùng của tôi đã nhắc nhở anh ta điều gì đó. Anh ta ngỡ ngàng đập tay lên trán:
- À, là cô à, tôi nhớ ra rồi. Bạn trai cô rất giàu đúng không? Thế thì ném đi, ném vỡ rồi lại mua, nhân tiện giúp tôi tăng thêm chút thu nhập.
Tôi thề là nếu trong tay