Tác giả: Dị Thanh Trần
Ngày cập nhật: 03:49 22/12/2015
Lượt xem: 1341462
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1462 lượt.
chóng phát hiện, khi nói Chân Manni rất thích xen tiếng Anh, ngay lập tức khiến cô liên tưởng đến các nàng Tây rởm mới đi du học vài năm trở về đã tưởng mình là Tây, giống hệt như con rùa lông xanh mà thầy giáo kể.
Là loại rùa nước ngọt, trên lưng mọc một loài tảo trông như cái mai rùa.
Lúc này, Giang Tử Khâm quá muốn nhìn thấy cô ta bẽ mặt.
Chân Manni mặc chiếc áo đầm dài màu trắng cổ thuyền, cơ thể với những đường cong cực ấn tượng, một barbie mà người ta khó lòng không thích. Vừa nhìn thấy Giang Tử Khâm thấp hơn mình nửa cái đầu, cô ta ngạc nhiên đến mức tay ôm ngực, mắt mở to một cách hơi quá đà, “God, she is prsctically a lady! Max, cô ấy không phải là đứa trẻ như anh nói, đây thực sự là một 18- year- old lady!”
Không dám nhìn nữa.
Kha Ngạn Tịch đi vào phòng, để chiếc hộp trang sức bằng nhung màu bạc lên tấm chăn màu xanh nhạt. Cô thiều nữ đứng trước cửa sổ, để mặc gió thổi tung mái tóc dài buông xõa, bên kia là đôi giày bệt vừa cởi ra, phía trên hai gót chân trắng muốt, có hai vết xước hồng.
Dời ánh mắt khỏi nơi đó, anh cất giọng khàn khàn, “Tiểu Man, chúc sinh nhật vui vẻ!”
Ngày 7 tháng 7, dưới giàn nho, là những lời thì thầm của ngưu Lang, Chức Nữ hội ngộ. Giang Tử Khâm quay người lại, không biết có phải chàng ngưu Lang họ Kha vừa thì thầm vói Chức Nữ của chàng.
Cô dựa lưng vào bàn viết, tay bấu chặt mặt bàn, không nhìn chiếc hộp trang sức một lần nào, “Ngạn Tịch, anh có thể tặng em một đôi giày cao gót không?”
Kha Ngạn Tịch bất giác cúi đầu nhìn bàn chân trần trắng muốt của cô, những cái móng xinh xinh nôi sơn móng phớt hồng, thời xa xưa, người ta chỉ nhìn gót chân cô gái là muốn cưới làm vợ.
Suy nghĩ vẫn vơ rồi.
“Em mới mười tám tuổi, dù anh bằng lòng mua cho em, thì các thầy cô giáo cũng không thích học sinh của mình đi giày cao gót.” Anh cười dịu dàng, giống hệt lúc cười với Chân Manni, “Các cô bé gái đều thích sỏ chân vào giày cao gót của người lớn, em nhất định có cơ hội sỏ giày cao gót của Chân Manni.”
Anh đang khẳng định vai trò chủ nhân của Chân Manni sao? Giang Tử Khâm lập tức tái mặt, gào lên:”Em mười tám tuổi rồi, không phải là đứa trẻ nữa!”
Kha Ngạn Tịch vẫn cười, “Người say có bao giờ nhận mình say, trẻ con luôn thích khoe mình là người lớn. Anh vốn tưởng em thì khác, em muốn làm trẻ con...”
“Vâng, đúng thế!” Cô ngắt lời anh, “Em không muốn lớn.” Nhưng chỉ là để anh cảm thấy cô không lớn lên mà thôi!
Kha Ngạn Tịch bước tới nhẹ nhàng xoa tóc của cô, “Ngốc ạ, em đâu phải Cluadia.”
Giang Tử Khâm run run. Lòng bàn tay anh lúc này cơ hồ mọc ra ngàn vạn mũi kim, đâm chi chít vào đầu cô.
Cô né người, chui khỏi cánh tay anh, ngồi xuống cạnh giường. Đố là bàn tay từng vuốt ve cô gái khác.
Cô nghiến răng.
Claudia tóc đỏ là một con ma cà rồng hút máu trong phim “Ban đêm đi thăm ma cà rồng”, cô ta có khuôn mặt không bao giờ già, nhưng cùng với nó lại có nỗi đâu là vĩnh viễn là không bao giờ được lớn.
Claudia với khao khát muốn có một cơ thể trưởng thành, cuối cùng đến một ngày, điên cuồng trả thù Leicester, người tạo ra cô, rồi cùng với người tình Loui, người “cha” mà cô yêu sâu sắc, dấn thân vào cuộc hành trình không bao giờ có thể quay trở lại.
Giang Tử Khâm có thể cảm nhận nỗi đau khổ của Claudia khao khác được lớn lên, khao khát tình yêu của Loui dành cho cô như một cô gái bình thường. Hộ đều đang thù hận người đã tạo ra mình, muốn thoát khỏi thân phận bất hạnh của một đứa trẻ, nhanh chóng phát triển thành một phụ nữ trưởng thành đầy đặn, ngẩng đầu, kiêu hãnh tuyên bố: Em hoàn toàn xứng với anh.
- Khác biệt duy nhất ở chỗ, người tạo ra Giang Tử Khâm cũng chính là người Giang Tử Khâm yêu, mà trong một thời gian ngắn, cô không muốn người đó phát giác ra trái tim đã già của cô.
Kha Ngạn Tịch bất ngờ trước cử chỉ né tránh cảu cô, cũng nhận ra cô đang rất mệt. anh khụy xuống một chân trước mặt cô, để có thể nhìn vào mắt nhau: “Mệt rồi hả?”
“Một chút.” Giang Tử Khâm nhìn đi chỗ khác, “Anh rất thích cô ấy, đúng không?”
“Ai? Ồ, em nói Manni.” Anh hơi dừng lại, rồi nói tiếp có vẻ rất thoải mái, “Cõ lẽ em không biết, cô ấy là mối tình đầu của anh. Lúc anh học đại học ở Oslo, Manni là bạn gái anh. Cô ấy đến từ nước Anh, trên người có hương cỏ xanh của sương mù ngoại ô London. Cô ấy không thạo tiếng Nauy, bọn anh dành giao tiếp bằng tiếng Anh, Manni nói đặc giọng London, nhưng khi anh nói tiếng Anh cô ấy thường chê mấy am gió của anh.”
Hiếm khi thấy Kha Ngạn Tịch nói dài, anh không thừa nhận thích cô ta, nhưng anh đã dùng hành động chứng minh điều đó. Giang Tử Khâm lặng lẽ nghe, không hề ngắt lời anh, cho đến khi chính anh thấy mệt, cười ha hả, tự giễu mình già trở nên lắm điều, cô mới nói uể oải lên tiếng: “Ngạn Tịch, em buồn ngủ rồi.”
Rõ ràng cô tỏ ra chán ngán chủ đề này, nhưng Kha Ngạn Tịch lại vờ như không biết, anh cầm hộp đò trang sức, đặt trước mặt cô, “Không muốn xem món quà gì hả?”
Lúc này Giang Tử Khâm mới nhìn thẳng vào mắt anh, trong đoi đồng tử trong vắt có khuôn mặt cô, lầm lì, không cười.
“Ngạn tịch, em