XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Áo Ai Xanh Cho Lòng Ai Vương Vấn

Áo Ai Xanh Cho Lòng Ai Vương Vấn

Tác giả: Dị Thanh Trần

Ngày cập nhật: 03:49 22/12/2015

Lượt xem: 1341475

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1475 lượt.

buồn ngủ rồi.” Cô vẫn lặp lại câu đó.
Kha Ngạn Tịch tự tay mở chiếc hộp, một đôi hoa tai đình kim cương vô cùng xinh xắn, giống hệt đôi hoa tai Chân Manni đang đeo.
Anh ta chăm sóc mình, dùng thủ đoạn cũ rích sau khi đã dùng với Chân Manni. Giang Tử Khâm thầm nói với mình như vậy.
“Đẹp không? Em xem, kim cương cắt rất khéo, anh chủ ý mua hai đôi, một đôi cho Manni, đôi này cho em.”
Giang Tử Khâm vẫn ngây ngây nhìn anh, lúc sau, đẩy tay anh ra, “Không phải đồ thừa người ta chọn chán chê, chắc cũng không cho em.” Khẩu khí này nghe quen quen, hình như Lâm Đại Ngọc rưng nói. Giang Tử Khâm thầm than thở, cô mà châm biếm, tuyệt đối không thua Lâm Đại Ngọc.
Sắc mặt Kha Ngạn Tịch quả nhiên thay đổi rất nhanh, dường như bị dội gáo nước lạnh, có lẽ đang nghĩ, rõ ràng mình làm điều tốt, tại sao cô không hiểu?
Giang Tử Khâm cuối cùng cũng mềm lòng, nhận hộp nưa trang, bỏ vào ngăn kéo cạnh giường ngủ, ở đó có một đống những món quà anh tặng, bất cứ một món nào cũng có giá khủng. Cô chui vào chăn, giọng mũi rất nặng: “Xin lỗi, Ngạn Tịch, em rất buồn ngủ.”
Kha Ngạn Tịch hình như thở dài một tiếng, đứng dậy, bước đến bên cô. Giọng nói vẫn ân cần như bậc phụ huynh, “Đừng trùm chăn ngủ, khi thức dậy sẽ bị đau đầu.”
Giang Tử Khâm đã nhắm mắt. Cô nghe thấy tiếng bước chân của anh, trước khi tiếng đóng cửa vang lên, còn có tiếng tắt đèn.
Bây giờ họ lại quen đóng cửa khi ngủ. Mỗi người một tầng, cô muốn tìm anh, phải qua một hành lang dài, xuống cầu thang, rồi lại qua một hàng lang dài nữa. Đã từ lâu cô không còn làm phiền anh vào nửa đêm nữa, nhưng họ vẫn quen đóng của khi ngủ.
Sau khi tiếng chân anh biếm mất, Giang Tử Khâm mở mắt, lôi dưới gối ra cuốn nhật kí. Trong bóng tối không nhìn rõ trang bìa in đầy hoa hướng dương, nhưng dùng đầu ngón tay lần trên đó có thể nhận ra lưu vết của thời gian. Giấy bóng gói kẹo sặc sỡ, những trang giấy nhỏ có mép hình răng cưa, những bộ quần áo búp bê đã cũ, những cánh hoa ép khô, loài oa Erika cô đơn.
Đều là những thứ anh tặng, còn vương mồ hôi thoảng mùi bạc hà của anh. Đối với cô, chúng quý giá hơn nhiều những đồ trang sức đắt tiền.
Đêm đó, Giang Tử Khâm không hề chợp mắt. Có một ngọn lửa cháy trong lồng ngực, khiến cả lớp vỏ bị đốt nóng rực. Yêu hay hận, cô không thể phân biệt, hai cái đó hòa vào nhau, có phải chính cảm giác của cô.
Cô bắt đầu diên cuồng ghen tuông nói cô gái lai, mang tên Manni- Ôi, đàn bà.
Một tuần sau, Giang Tử Khâm tìm được người đàn ông tình nguyện mua giày cao gót cho cô, có lẽ người này chưa được gọi là đàn ông, vẫn bị gọi là -cậu bé.
Giang Tử Khâm ngoan ngoãn vâng lời suốt mười tám năm, sau sinh nhật, cuối cùng đã có một hành đọng nổi loạn của thời nông nổi. Buổi sáng hôm đó, cô không quệt kem đánh răng cho Kha Ngạn Tịch, cũng không ăn sáng với anh. Chỉ lấy hai lát bánh mì, sau khi uống một ngụm sữa to, tung tăng đi ra ngoài.
Cô giống một con bướm vui vẻ, bởi vì có người thích nhìn cô trong bộ dạng trẻ con như vậy.
Giang Tử Khâm trốn tiết học đầu tiên, ngồi trên bậc sân vận đọng, ngẩng đầu ngắm nhìn bầu trời xanh nhạt. Chính lúc này, gã con trai tình nguyện mùa giày cao gót cho cô bước vào cuộc sống của Giang Tử Khâm, chỉ có điều, không lâu sau, cô đã quên bẵng tên cậu ta, cả đời cũng không hề nhớ lại.
Cô đánh số cậu là A, đây lag gã trai đầu tiên cô cặp kè, nhưng gã lại không phải mối tình đầu của cô, tuyệt đối không. Cũng như Mathilda mười hai tuổi, mối tình đầu của cô là một người đàn ông lớn tuổi, người chưa bao giờ dám dối diện với tình cảm của mình.
Giang Tử Khâm luôn gây ấn tượng bí hiểm đối với bạn bè, hị đều biết cô không có cha mẹ, bởi vì trước nay chỉ có một người đàn ông trẻ đến đón cô với danh nghĩa phụ huynh. Họ cũng biết nhà cô rất giàu, những chiếc xe đón cô luôn rất đẳng cấp, chưa bao giờ thấp thơn Maybach. Cô trầm tĩnh, ít nói, có lẽ vì tính cách bẩm sinh lạnh lùng. Tuy nhiên, hóa ra cô cũng có thể cười với người đàn ông đến đón, hóa ra cô cũng có thể cười rạng rỡ, đẹp đến thế.
Cô ở trên cao, không ai có thể chạm vào. Người gièm pha rất nhiều, người si mê “mỹ nhân băng giá” còn nhiều hơn. Bọn con trai cá cược với nhau, ai có thể làm cho Giang Tử Khâm cười, và thận chí tán được cô, sẽ nhận được một thẻ game 108 anh hùng Lương sơn bạc đẹp mê ly.
Khi các gã con trai nhìn thấy Giang Tử Khâm ngồi sau xe đạp của gã A, có mái tóc siêu ngắn và thành tích học tập cực thảm hại, tất cả đều há hốc mồm. Ai có thể ngờ, nữ thần trong lòng họ đột nhiên từ trên trời rơi thẳng xuống đất? hơn nữa... lại cắm mặt xuống đất trước tiên!
“Này, tin hot, tin hot đây!” Tên Béo mồ hôi nhễ nhại chạy vào lớp, vừa ngồi phịch xuống ghế, mấy cái bàn đằng trước, đăng sau rung lên, va vào nhau lạnh cạch. Gã lau mồ hôi dầu trên mặt, gác tay lên bàn của Triệu Doãn Phu phía sau, “Này, Bà Bầu, đoán xem đây vừa nhìn thấy gì?”
Triệu Doãn Phu đang bận làm bài, cây bút trong tay lia rất nhanh, bị gã đẩy một cái, ngòi bút vạch một vệt dài trên giấy. Cậu vừa lấy băng dính dán lại, vừa bận hất cánh tay tên Béo, “Không có t