XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Ảo Tưởng Hôn Nhân

Ảo Tưởng Hôn Nhân

Tác giả: Tử Tô Thủy Tụ

Ngày cập nhật: 03:15 22/12/2015

Lượt xem: 1341349

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1349 lượt.

những nguyên liệu hóa học bị xưởng sản xuất “con nợ” gán cho để trừ nợ, hiện giờ anh ta đang muốn bán gấp, mà ông chủ của Đổng Du lại là cổ đông của một công ty hóa chất.
Chuyện này vốn dĩ chẳng có liên quan gì đến Đổng Du. Mối quan hệ giữa Đổng Du và ông chủ chỉ dừng lại ở mức: đi qua hành lang có gặp sếp thì phải chào một tiếng “Chào giám đốc Lưu” mà thôi.
Thế nhưng Tả Gia Thanh lại cho rằng Đổng Du có thể giúp anh ta thuyết phục ông chủ mình mua lại lô hàng này cho mình. Ở trong phòng làm việc, anh ta cầu xin Đổng Du suốt cả buổi trời, điều kì lạ là anh ta lại dùng giọng điệu giáo huấn để “cầu xin” cô.
Anh ta nói:
- Em cũng là người 30 tuổi rồi, em thật sự định cả đời kiếm mấy đồng còm cõi ấy ư? Chẳng nhẽ em không muốn kiếm thêm chút ít? Em giúp anh chuyện này chỉ là một bước nhỏ, sau này sẽ có càng nhiều cơ hội kiếm tiền hơn!
Chỉ nhìn sơ qua cũng biết Tả Gia Thanh là loại người giỏi dỗ dành, nịnh nọt người khác. Điều quan trọng hơn là chẳng hiểu anh ta dựa vào đâu mà dám nói chuyện với Đổng Du bằng giọng điệu bất bình đẳng, vẻ như thương xót như vậy. Cứ như thể anh ta vì thương xót cho hoàn cảnh của cô mà đã tạo cơ hội tốt cho cô vậy.
Đổng Du dựa vào đâu, ở công ty của mình, trong văn phòng của mình mà phải nghe những lời giáo huấn tồi tệ này?
Thế nhưng Đổng Du không muốn nổi nóng. Cô thực sự không muốn trở mặt, lần trước cảnh cáo anh ta chớ có gọi cho cô ở trên điện thoại, cô đã cảm thấy làm tổn thương lòng tự trọng của anh ta lắm rồi. Lần này gặp mặt, cô còn cảm thấy có chút áy náy. Thế nhưng Tả Gia Thanh hoàn toàn chẳng ngại ngùng, anh ta thậm chí còn quên mất cuộc điện thoại trước đây. Anh ta còn nôn nóng muốn nhờ, à không, yêu cầu Đổng Du giúp anh ta chuyện này.
Thế nhưng Đổng Du đã thỏa hiệp, bởi vì cô không biết mình đã luyện được công phu của Đường Tăng từ lúc nào. Cô không đồng ý, anh ta cứ tiếp tục nằn nì. Trong văn phòng người ra người vào, thật sự chẳng ra làm sao. Thế là cô liền đồng ý sẽ tìm cơ hội nói với ông chủ của mình, đồng thời nói rõ:
- Tôi chỉ chuyển lời của anh thôi, nếu như ông chủ tôi có hứng thú, hai người tự bàn bạc với nhau, đừng có kéo tôi vào!
Lúc này Tả Gia Thanh mới vui vẻ ra về.
Đổng Du lại tiếp tục vùi mặt vào đám công nợ. Thế nhưng chỉ nửa tiếng sau, Tả Gia Thanh đã nhắn tin lại. Anh ta nói: “Cảm ơn em nhé, Đổng Du! Không biết tại sao mỗi lần gặp em lại cảm thấy khác lạ, rất tuyệt vời!”
Kể từ sau khi chia tay, Đổng Du chỉ gặp mặt Tả Gia Thanh có hai lần, cả hai lần gặp mặt cô đều ở trong trạng thái chẳng ra làm sao. Lần đầu gặp là sau khi cãi nhau với Bác Đạt Vĩ, còn lần này là lúc đang mang bầu, phản ứng thai nghén khiến cô phải chịu đủ sự giày vò. Cô chẳng biết vì sao mà Tả Gia Thanh lại cảm thấy “rất tuyệt vời” được.
Cô tức tối xóa luôn cái tin nhắn ấy đi.
***
Thật không ngờ ông chủ của Đổng Du lại đồng ý xem lô hóa chất của Tả Gia Thanh, nói rằng nếu như giá cả phù hợp có thể sẽ giúp anh ta giải quyết đống hàng ấy.
Đổng Du chuyển lời của ông chủ đến Tả Gia Thanh, sau đó lại lần nữa nói rõ:
- Anh tự đi mà liên hệ, chuyện này không có liên quan gì đến tôi hết!
Tả Gia Thanh cảm ơn Đổng Du rối rít nhưng lại cảm thấy bất mãn với câu nói cuối cùng của cô. Tả Gia Thanh nói:
- Đổng Du, sao em có thể nói như thế chứ? Chuyện này do em dắt mối, đương nhiên phải có đầu có đuôi. Anh mời ông chủ em ăn cơm thì em cũng phải đi cùng!
Đổng Du thật sự phát điên lên vì cái gã Tả Gia Thanh này. Cô không muốn gặp mặt anh ta lần nữa, thậm chí còn chán ghét phải nghe những bài thuyết giáo của anh ta.
Cô vẫn nhớ mối thù lần trước. Hôm ấy, chính cái tin nhắn điên khùng của anh ta suýt nữa đã đẩy cô xuống vực sâu nghìn trượng. Thế nhưng cô không muốn để cho Tả Gia Thanh biết chuyện này, bởi vì trong tiềm thức, cô không muốn để gã đàn ông này nói trúng chuyện gì.
Thứ hai, Tả Gia Thanh lại đến nữa. Sau một hồi rì rầm ở văn phòng của ông chủ Đổng Du, cuối cùng cả hai người bọn họ đi ra, cả hành lang vang lên tiếng cười hân hoan của họ.
Anh ta là loại người có khả năng đẩy không khí lên cao trào bất cứ khi nào, những người lần đầu gặp Tả Gia Thanh rất dễ nảy sinh thiện cảm với anh ta.
Anh ta đi ngang qua nhiều bàn làm việc của các đồng nghiệp của Đổng Du, đến thẳng trước mặt cô, lớn giọng nói:
- Đổng Du, trưa nay ra ngoài ăn trưa đi, chúng ta cùng mời cơm giám đốc Lưu!
Những lời này nghe thật đáng sởn gai ốc, người khác nghe được lại tưởng Đổng Du cùng anh ta làm cái trò gì. Đổng Du rất tức giận nhưng lại không dám phản bác ngay trước mặt đồng nghiệp, đành từ tốn nói:
- Dạ dày tôi hơi khó chịu, hai người cứ ra ngoài ăn đi!
Tả Gia Thanh đâu dễ đuổi đi như vậy? Đổng Du không thẳng tay thì anh ta cứ một mực đứng trước bàn cô nói như diễn thuyết, vừa lớn tiếng vừa cao ngạo nói:
- Sao lúc nào em cũng như vậy nhỉ? Đây là một cơ hội đấy em có biết không hả? Em có biết tại sao mà em đã làm việc mấy năm rồi mà vẫn chẳng thăng tiến được không? Em chẳng biết nắm lấy cơ hội gì cả! Những người không biết nắm lấy cơ hội thì