Tác giả: Tử Tô Thủy Tụ
Ngày cập nhật: 03:15 22/12/2015
Lượt xem: 1341359
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1359 lượt.
đã bị chính tay cô hủy hoại.
Hơn nữa gói giấy ăn này lại chính là bằng chứng xác thực cho việc cô tư thông với chồng cũ.
Tưởng Đại Bình tiện miệng hỏi:
- Em đi ăn cơm ở Tụ Phong Uyển từ lúc nào thế?
Kể từ sau khi mở rộng cửa hàng, à không, phải nói là kể từ khi quen biết Tưởng Đại Bình, Thẩm Anh Nam chẳng có cái phúc được đi ăn hàng nữa rồi. Lúc nào cũng là ngồi đợi khách hàng về gần hết rồi mới bê một nồi lẩu với đồ ăn còn chưa hết ra, cùng với mấy nhân viên làm thuê ngồi vây xung quanh, ăn ào ào vài miếng cho xong bữa.
Thẩm Anh Nam thoải mái đáp:
- Tề Cường mời em đi ăn, không đi cũng phí!
Tưởng Đại Bình lập tức im bặt, sắc mặt trở nên rất khó coi. Thực ra không chỉ có một mình Tưởng Đại Bình không nghĩ thông suốt được mà ngay cả Thẩm Anh Nam cũng không sao hiểu nổi, bởi vì tần suất “mời khách” của Tề Cường ngày càng nhiều, gần như thật sự chẳng có mục đích gì cả, chỉ là nói chuyện, nói đến sự nghiệp thăng tiến của anh ta cùng cảm giác mơ hồ, bế tắc trong đời sống tình cảm.
Mãi cho đến khi anh ta tự lí giải được sự mơ hồ của mình, anh ta cuối cùng đã nói với Thẩm Nam Anh:
- Hay là… Chúng ta thử bắt đầu lại từ đầu đi!
Thẩm Anh Nam không nghe nhầm. Không ngờ Tề Cường lại đề nghị Thẩm Anh Nam bắt đầu lại từ đầu. Đây chính là mục đích liên tục mời cô đi ăn cơm của Tế Cường.
Thẩm Anh Nam bị chồng bỏ, sau khi li hôn vẫn chẳng thể xinh đẹp hơn, cân nặng giảm đi, phẩm chất cũng chẳng có gì thay đổi.
Chỉ có tình thần là hoàn toàn thay đổi, cho dù là có kiếm được tiền hay không, thế nhưng con người cô đã mạnh mẽ hơn nhiều. Một người đàn bà như vậy mặc dù không phải là sự lựa chọn của một gã đàn ông “kén ăn” nhưng lại là sở thích của mẫu đàn ông như Tưởng Đại Bình.
Người Muốn Cướp Hôn, Kẻ Muốn Đoạt Sắc (2)
Tề Cường tất nhiên cũng chẳng thích “thưởng thức” mẫu người như Thẩm Nam Anh, anh ta còn thậm chí thẳng thừng phê bình cô ngay trên bàn ăn:
- Sao lại để tóc thế này, tóc dài có gì không đẹp mà cứ phải cắt tóc ngắn.
Lời phê bình của Tề Cường thật là chẳng lịch sự chút nào, anh ta đã quên mất Thẩm Anh Nam đã không còn là vợ anh ta nữa, phê bình phụ nữ như vậy thật chẳng lịch sự chút nào!
Tề Cường chẳng hề ý thức được điều này, anh ta tiếp tục phát biểu ý kiến:
***
Hôm nay, Tưởng Đại Bình đã dùng thái độ “ghê gớm” chưa từng có để tra hỏi việc “ngoại tình” của Thẩm Anh Nam với Tề Cường.
Tưởng Đại Bình không hề sai, anh ta hoàn toàn có tư cách để hỏi Thẩm Nam Anh, bởi vì Thẩm Anh Nam từng chính miệng tuyên bố: sẽ không nhắc đến chuyện chia tay nữa, bọn họ vẫn sẽ là một cặp tình nhân âm thầm.
Vì không muốn Thẩm Anh Nam buồn, Tưởng Đại Bình thậm chí còn không nhắc đến 150 nghìn đã mất trong vụ đầu tư không thành kia, mặc dù giấy ghi nợ của Thẩm Anh Nam đã được anh ta cẩn thận cất vào một nơi an toàn. Thế nhưng Thẩm Anh Nam thường hay nhắc đến, mà cứ nhắc đến lại đấm ngực thùm thụp vì ân hận. Để an ủi Thẩm Anh Nam, Tưởng Đại Bình liền ngừng chuyện buôn bán với Mao Nhị.
Đương nhiên, chuyện anh ta có thể làm cũng chỉ là như vậy.
Thẩm Anh Nam xót không phải chỉ là 150 nghìn tệ kia, cô càng đau hơn là cái trí khôn lê lết mặt đất của mình. Trong thời gian mua nhà đó, đầu óc của cô ở vào trạng thái “nóng cao độ”, đợi đến khi đầu óc hết nóng, tỉnh giấc mộng rồi, Thẩm Anh Nam mới phát hiện ra mình đúng là một kẻ đại ngốc.
Cũng may Thẩm Anh Nam là Thẩm Anh Nam, khuynh gia bại sản cũng chẳng phải lần đầu. Trải qua bài học li hôn, tinh thần của cô đã được rèn giũa cứng cáp hơn nhiều.
Vì vậy, sau này Thẩm Anh Nam không hề nhắc đến chuyện tiền nong nữa. Cô tích cóp tiền bạc, đầu tư sức lực và tinh thần vào sự nghiệp kinh doanh nhà hàng lẩu của mình như trước đây, thậm chí còn nỗ lực hơn trước đây. Và đương nhiên, cách ăn mặc của cô ngày càng tồi tệ.
Tưởng Đại Bình yêu Thẩm Anh Nam như vậy, đạp không đổ, đá không ngã.
Thế nhưng chuyện Tề Cường có qua lại với Thẩm Anh Nam khiến cho Tưởng Đại Bình trở nên lo lắng. Tề Cường chính là một nhân vật cực kì nguy hiểm đối với Tưởng Đại Bình.
Vì vậy giọng điệu tra hỏi của Tưởng Đại Bình cũng không được tốt lắm, sắc mặt cũng sầm sì chưa từng thấy, từ ngữ hà khắc không thể tưởng tượng nổi.
Thẩm Anh Nam vốn dĩ định tỏ thái độ hiền hòa với Tưởng Đại Bình, nói thế nào thì nói, cứ nghĩ đến số tiền 60 nghìn tệ kia, lại nhớ đến sự khoan dung của Tưởng Đại Bình sau khi xảy ra chuyện, cô lại thấy mềm lòng.
Thế nhưng Tưởng Đại Bình dám tra hỏi cô, dùng giọng điệu cao ngạo chất vấn cô như kẻ trên tra khảo người dưới khiến Thẩm Anh Nam không chịu nổi.
Thứ nhất là cô và Tề Cường không hề làm chuyện gì xấu xa, chỉ là ăn cơm với nhau, trong lúc ăn cơm phải nín nhịn sự phê bình và chỉ trích của Tề Cường.
Thứ hai, Tề Cường đưa ra đề nghị làm lại từ đầu nhưng cô chưa hề đồng ý. Thậm chí cô còn không nói rằng “Để tôi cân nhắc đã”. Cô chỉ mỉm cười khó đoán, sau đó liên tục gắp thức ăn vào bát Tề Cường.
Gắp thức ăn cho đàn ông là hành động mà Th