Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Ba Kiếp Dây Dưa Cửu Vĩ Hồ

Ba Kiếp Dây Dưa Cửu Vĩ Hồ

Tác giả: Kim Nhật Si

Ngày cập nhật: 02:50 22/12/2015

Lượt xem: 1341742

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1742 lượt.

như chớp. Ta lập tức muốn lùi về phía sau, cười gượng nói: "Nhị sư huynh đang ở đây à? Ta chỉ đi ngang qua thôi. Ha ha. Chỉ đi ngang qua thôi. "
Vừa định xoay người, tiếng nói lạnh lùng của Đế quân liền vang lên: "Hôm đó trên ngự điện, thần sắc muội oai phong lẫm liệt, ngạo mạn đứng trước mặt Thiên Đế, dường như trong tam giới, không có việc gì có thể làm khó được muội. Sự tự tin ngày hôm đó, bây giờ đã đi đâu rồi? ".
Chẳng biết tại sao mà tâm tình bực dọc ta khổ sở kìm nén mấy ngày nay trong lúc này liền bộc phát ra hết. Ta nghe thấy giọng nói gay gắt của minh cất lên: "Ta vốn không phải là Tam sư muội gì đó của huynh, đương nhiên không thể so được với nàng ta! ".
Đây là lần đầu tiên ta dùng giọng điệu như vậy để nói chuyện với Đế quân, trong lòng bực bội, nhất thời cũng không cảm thấy sợ hãi nữa.
Đế quân vươn tay, con quái vật đang rình mò ở bên ngoài kết giới liền như bị một bàn tay vô hình bóp chặt lấy cổ, tứ chi quẫy đạp trong không trung, phát ra những tiếng "chi chi" kỳ quái, giãy giụa một lúc rồi oạch một cái ngã xuống đất và không động đậy nữa.
"Ngày đó cho dù là muội ấy đối mặt với con quái thú còn hung ác hơn vậy một trăm lần, khuôn mặt cũng không hề biến sắc mà chém về phía trước. Ta chỉ hỏi muội có dám hay không? "
Ta cảm thấy lưng mình cứng đơ, giống như con mèo đang dựng lông lên vì bị xâm phạm lãnh thổ vậy.
Ta tức giận nói: "Có gì mà không dám! ".
Đế quân bỗng nhiên nở nụ cười.
Nụ cười đó âm u lạnh lẽo, ương bướng gàn dở, kỳ dị không cùng. Y dùng giọng điệu mỉa mai nói: "Nếu như bây giờ ta chính là yêu ma quỷ quái trước mặt muội, muội cũng dám đánh sao? ".
Khiêu khích như vậy quả thực là quá đáng lắm rồi.
Trong lòng ta bây giờ cứ loảng xoảng loảng xoảng giống như có mười bảy, mười tám cái bình bị ta liên tục đập vỡ. Ta nắm chặt nắm đấm mà đánh tới.
Nhưng tay vẫn còn chưa chạm vào vạt áo Đế quân thì eo liền bị giữ chặt.
Ta liều mình lao tới, thuật thế đẩy y ngã xuống đất.
Ta cảm thấy cả người mình bị siết chặt trong một vòng tay, theo thế núi nghiêng ngả mà lăn xuống không biết bao nhiêu vòng.
Trời đất quay cuồng.
Mãi tới khi ngừng lại, thân thể nam nhân nặng nề liền đè lên người ta, hơi thở khô nóng của y phả vào hõm cổ.
Khi ta vẫn còn đang hoa mắt chóng mặt, thì sau gáy đã bị giữ chặt, một đôi môi lành lạnh hôn xuống.
Lại một trận quay cuồng trời đấy.
Đến khi có thể suy nghĩ được, ta liền vô thức vung tay lên cho y một bạt tai.
"Đã nói ta không phải là Tam sư muội của huynh mà! ", ta hét lên.
Bàn tay Đế quân nhẹ nhàng lau hốc mắt của ta, lúc đó ta mới phát hiện, mình lại yếu ớt mà khóc rồi.
Gần nhau trong gang tấc, hơi thở nóng rực của hai người hòa quyện với nhau, Đế quân nhìn ta thật lâu mới mở miệng: "Nghe nói ở Hội Âm sơn có một phiến đá, có thể cho ta biết những chuyện trong quá khứ, muội muốn cùng ta đi xem thử không? ".
Ta ngẩn người, nước mắt vẫn theo làn mi mà rơi xuống.
6.
Hành trình đến Hội Âm sơn, cả Đế quân và Hoành Thanh đều đi, như vậy đương nhiên là Tư Đàn và nhóc trọc đầu cũng đi theo. Ôn Ngọc Tuyển cũng đi cùng đường với chúng ta, hắn phụng mệnh Bán Nguyệt Lão Tổi tới thông báo cho trưởng môn nhân của các môn phái khác: Lệ khí đã xâm vào địa mạch, rất có thể sẽ gây bất lợi cho các phái, để các vị môn chủ bảo quản tốt bảo vật trấn sơn của họ.
Đan Thần ở lại trên núi với Bán Nguyệt Lão Tổ, mặt mày buồn rười rượi.
Trước lúc xuất phát mà mọi người vẫn còn chí chóe nhau. Tư Đàn muốn Đại sư huynh cho ả cùng đạp kiếm. Hoành Thanh thu kiếm lại, cười giả lả nói: "Sư muội, dạo này muội lại mập lên rồi, sư huynh mang không nổi muội đâu", khiến Tư Đàn tức đến mức giẫm chân bình bịch. Đế quân ôm A Hàn, nhóc trọc đầu nhảy lên kiếm rồi vẫy tay với ta: "Tam sư tỷ, nhanh lên đây đi! ". Ta còn chưa của động, cánh tay đã bị kéo lại, Hoành Thanh khẩu khí kiên quyết như đinh đóng cột nói: "Không được! Sư muội phải đi với ta! ".
Cuối cùng ta đành miễn cưỡng đứng sau Tư Đàn.
Nào ngờ kiếm vừa bay lên, Hoành Thanh đã nhảy đến bên cạnh ta, không chút tiết tháo nói với Tư Đàn: "Lục sư muội, thật ngại quá, tự nhiên người sư huynh chẳng còn tì sức lực nào cả, muội mang huynh đi chung với".
Tư Đàn vốn đã bực dọc nãy giờ, bây giờ thấy Đại sư huynh đã làm biếng rồi lại nhảy lên bám dính lấy ta, bản tính nóng nảy nổi lên, liền chuyển hướng đầu kiếm muốn đâm vào đỉnh một ngọn núi, như thể muốn cùng đồng quy vu tận [1'> , cực kỳ liều mạng.
[1'> Đồng quy vu tận: Cùng đến chỗ chết.
Mạng nhỏ quan trọng, ta không còn cách nào khác, đành phải đi chung với Ôn Ngọc Tuyển, người này xem ra còn đáng tin cậy hơn nhiều.
Mặt của Ôn Ngũ sư đệ đỏ hết cả lên. Từ khi nghe sư phụ tuyên bố ta chính là Tam sư tỷ thì hắn liền duy trì bộ dáng này từ đó đến giờ. Hắn lắp bắp nói với ta: "Tam sư tỷ, tỷ… tỷ đứng vững nhé", sau đó điều khiển kiếm bay vô cùng bình ổn.
Tư Đàn liếc chúng ta rồi "hừ" một tiếng, Đại sư huynh "hừ" thêm một cái mạnh hơn, Đế quân ôm nhi tử, vững vàng bay lướt qua ta.
Cùng đứng trên kiếm, Ôn Ngọc Tuyển bày


Insane