Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Ba Kiếp Dây Dưa Cửu Vĩ Hồ

Ba Kiếp Dây Dưa Cửu Vĩ Hồ

Tác giả: Kim Nhật Si

Ngày cập nhật: 02:50 22/12/2015

Lượt xem: 1341757

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1757 lượt.

tử mò mẫm bước về phía trước.
Ta cảm thấy, việc mà tiếp sau đây ta phải gặp đều là do tên tiểu nhị miệng quạ kia gây ra.
Có điều, người gặp yêu quái không phải là ta.
Lúc đó, ta đang dắt nhi tử quay trở về. Phía xa đột nhiên léo lên ánh sáng, làm ta sững người chết trân tại chỗ.
Đế quân cầm một cái đèn lồng, từ từ bước vào hậu viện.
Trông bộ dạng của y giống như đang tìm kiếm người, cũng giống như đã hẹn với ai đó gặp mặt ở chỗ này.
"Tỷ tỷ, thật ra đệ cảm thấy, hai ngày nay Nhị sư huynh dường như có chuyện gì đó…", ngay tức khắc lời nói của nhóc trọc đầu hiện lên trong đầu ta, động tác của ta cũng trở nên lấm la lấm lét.
Đế quân đang làm gì vậy? Tranh thủ lúc y còn chưa phát hiện sao ta không lén quan sát y một chút nhỉ?
Đương nhiên hành vi này của ta cũng chỉ là vô tình bắt gặp thôi, không phải là nhìn trộm.
Trong khi đang mừng thầm, ta hướng về phía nhi tử đang tràn đầy hoài nghi mà ra hiệu im lặng. Chúng ta rón rén đi qua từng bóng cây nhìn y. Vào buổi đêm nên tiếng gió rít to hơn nhiều, lá cây xung quanh phát ra âm thanh xào xạc, côn trùng đêm kêu huyên náo từng hồi. Ta trông thấy Đế quân cắm đèn lồng vào một hòn giả sơn rồi đứng chắp tay sau lưng mà thẫn thờ. Nửa bên mặt y như được phủ lên một tầng sáng nhàn nhạt, giống như sương trăng bao phủ lên hoa quỳnh, ta nhìn mà không thể kiềm chế trái tim đang trôi nổi của mình.
Trong lúc ngẩn ngơ, ta nhớ lại một khúc hát mà mình đã từng nghe:
Thiếp chắc chắn là đã yêu chàng, bởi thiếp đã nhìn thấy cảnh xuân tươi đẹp nhất.
Cho dù không thể mưu cầu.
Ta cứ tưởng hành tung của mình tại một khắc tiếp theo đã bị bại lộ, bởi vì Đế quân đang từng bước đi về hướng ta.
"Ra đi. Ta đã phát hiện ra ngươi rồi", Đế quân lạnh lùng cất tiếng.
Con tim ta như đập thình thịch như đánh trống, nhưng người thì cứ đứng sững không thể cử động.
"Ra đi. Đừng ép ta phải động thử".
Á… đây… đây… đây… chẳng qua là ta đưa nhi tử đi "giải quyết", tiện thể xem lén chút xíu thôi, làm gì nghiêm trọng đến mức phải động thủ chứ? Ta kéo tay nhi tử định bất chập khó khăn bước ra chào hỏi thì bên vai bông nhiên bị nhẹ nhàng ấn xuống. Ta bất giác há miệng muốn hét lên, liền nhanh chóng bị người khác bịt chặt miệng, người đó ra hiệu im lặng với ta.
Cùng lúc ấy, cách ta vài bóng cây có bóng đên sột soạt cử động.
Người nửa đêm canh ba lại lén la lén lút rõ ràng không phải chỉ mỗi mình ta.
Nhưng đến khi nhìn rõ hai người vừa xuất hiện, ta liền kinh ngạc đến không thể phản ứng nổi.
Từ trong bóng cây, hai nữ tử một lớn một nhỏ đều mặc y phục màu đỏ bước ra, dưới ánh đèn yếu ớt, chỉ thấy được mái tóc đen phủ vai, một thân sa y màu đỏ làm lộ thân hình yểu điệu. Đôi mắt đen linh hoạt dường như hòa lẫn thành một với bóng đêm, đây quả thực là một nữ tử xinh đẹp, tràn đầy linh khí.
Ả dắt theo một bé gái, trên tay nó còn cầm một xiên kẹo hồ lô đã chảy hết một nửa trông cực kỳ quen mắt… Chẳng phải chính là tiểu yêu vật Nữ La sao?
"Nhiều năm như vậy, thiếp ngày nào cũng đi tìm chàng, hôm nay cuối cùng chàng cũng chịu gặp thiếp", nữ tử nhẹ nhàng mở miệng.
Ta ra hiệu bảo người bịt miệng ta bỏ tay ra rồi mở to hai mắt ra nhìn.
Đế quân đáp: "Đúng vậy. Ta có chuyện muốn hỏi ngươi".
Nữ tử đó vỗ tay, nói: "Thiếp cũng có chuyện muốn nói với chàng. Đế quân, chàng xem xem. Nó tên là Nữ La". Ả ta thương yêu mà ôm lấy bé gái khuôn mặt đờ đẫn kia vào lòng: "Nó chính là cốt nhục của chàng".
Nữ La cử động giống như hình nhân cắt giấy[1'>, vẫn như cũ, nó vươn bàn tay buồn nôn của mình ra, hiếm khi không bắt người ta ăn kẹo hồ lô của nó mà nhỏ giọng nói: Phụ thân, bế, bế….
[1'> Hình nhân cắt giấy: một loại hình nghệ thuật của Trung Quốc.
Lúc đó, ánh sáng mờ nhạt phát ra từ đèn lồng bao bọc lấy ba bóng người khiến nó trở thành hình ảnh một nhà ba người vô cùng ấm áp, cho dù thiên lôi có giáng xuống thì cũng chỉ đến thế mà thôi. Ta nắm chặt lấy tay nhi tử, định chạy qua đó thay nó giành lại phụ thân, không ngờ trước mắt lại đột nhiên tối đen, thần trí ta cũng rơi vào bóng tối.






Tình địch xuất hiện!
1.
Ta bị tiếng ồn bên ngoài đánh thức.
"Tiểu nhân không dám! Tiểu nhân không dám! Thượng tiên tha mạng…"
"Ta không cần mạng của ngươi. Chỉ cần ngươi thỉnh thoảng đến chỗ của người nọ tác oai tác quái là được".
Ta nhớ lại trên người hai mẫu tử họ ngoại trừ luồng khí đen kịt đó ra, đích thực vẫn còn thứ khác, nhất thời không nói được gì, "Lai lịch của họ như thế nào? "
Hoành Thanh nhún vai nói: "Cái này thì phải hỏi Nhị sư đệ".
Nếu như không phải hắn đột nhiên dùng thủ đoạn hạ tiện để làm ta hôn mê thì tối qua ta đã có thể hỏi rõ ràng. Tuy bản tiên cô luôn cho rằng mình không phải là Tam sư muội của y, nhưng dựa vào công lao ta khổ cực mấy năm nay giúp y nuôi lớn nhi tử, ta tự thấy bản thân đủ tư cách để bước lên hỏi rõ. Nếu như chuyện này là hoàn toàn bịa đặt, ta đương nhiên phải dũng cảm đứng ra đòi lại quyền lợi cho nhi tử ta, đuổi hai mẫu tử kia đi. Còn nếu n


Disneyland 1972 Love the old s