Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Ba Kiếp Dây Dưa Cửu Vĩ Hồ

Ba Kiếp Dây Dưa Cửu Vĩ Hồ

Tác giả: Kim Nhật Si

Ngày cập nhật: 02:50 22/12/2015

Lượt xem: 1341751

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1751 lượt.

quen nhau sao? ".
Hoành Thanh vỗ vai hắn: "Cũng hết cách. Vẻ ngoài của nhi tử đáng yêu quá. Đi đến đâu cũng có một đống người lạ tới nhận thân thích".
Chờ hắn bước lại, ta nghiến răng nghiến lợi mà nói nhỏ với hắn: "Huynh cứ thử nói linh tinh nữa đi".
Hoành Thanh ghé sát miệng lại, phải hơi nóng vào bên má của ta: "Sư muội, muội xem Nhị sư đệ đi, chân đạp hai thuyền[1'>, đùa giỡn hết với người này lại đến người nọ, riêng ta, từ đầu đến cuối chỉ chung tình với một mình muội thôi".
[1'> Chân đạp hai thuyền: bắt cá hai tay, ăn ở hai lòng
Trong lòng ta rất khó chịu. Tình cảnh bây giờ không hề giống như trong dự định ban đầu của ta. Ta cũng tự trách bản thân ban nãy tự dưng đi làm việc ngu ngốc, nhất thời cảm thấy vừa chán nản vừa buồn bực, lặng thinh không lên tiếng. Không ngờ Hoành Thanh được một tấc lại muốn tiến một thước[2'>, nắm lấy tay ta: "Sư muội, đừng buồn vì y nữa, thấy muội buồn bã như vậy, ta rất đau lòng".
[2'> Ý là được đằng chân lên đằng đầu.
Ta lập tức dùng móng tay cấu lên tay hắn, đang muốn nói với hắn như thế này: "Huynh cứ cái kiểu buồn nôn như vậy có thể làm cho ta không nuốt trôi cơm đó". Nhi tử ngồi giữa ta và Hoành Thanh lúc này bình thản nói: "Sư bá, người đè vào con rồi".
Hội Âm sơn chủ cười khan: "Tình cảm giữa Hoành Thanh công tử và hiền thê thật tốt! ". Ngay lập tức từ phía đối diện có một ánh mắt ác liệt bắn qua, Tư Đàn đang trợn tròn mắt ra mà đay nghiến ta.
Cho đến khi yến tiệc kết thúc, Tư Đàn vẫn cứ duy trì trạng thái như vậy, Hoành Thanh thì chẳng biết dây thần kinh nào không đúng chỗ mà cứ liên tục gắp thức ăn cho ta, mỗi lần còn nói chuyện thì cứ ghé sát cái mặt đáng ghét vào, còn cả mấy ánh nhìn chằm chằm từ phía đối diện nữa, sự khó chịu trong lòng ta dần bị thay thể bởi cảm giác xấu hổ. Ta vô tình liếc sang bên đó, thấy nữ nhân áo đỏ vừa vỗ về Nữ La khóc chán liền ngồi nhìn nhi tử ta mà chảy nước miếng cười ngu ngơ, vừa ra vẻ ngoan hiền liên tục gắp thức ăn cho Đế quân. Đế quân hơi cúi đầu, dường như đang thất thần suy nghĩ cái gì đó. Cảnh một nhà ba người này… lại khiến lòng ta nhói đau.
Hội Âm sơn chủ rất nhiệt tình hiếu khách, sau khi dùng tiệc xong liền nhất quyết sắp xếp phòng cho chúng ta, muốn chúng ta ở lại. Trong đầu chúng ta cũng đang có mưu đồ nên thái độ đương nhiên là thuận nước đẩy thuyền. Có điều, khi đi vào căn phòng mà Sơn chủ đã sắp xếp cho, ta vừa nhìn đã sững người, phòng rất đẹp, rất lớn, nhưng vấn đề là chỉ có mỗi một chiếc giường.
Hoành Thanh nở nụ cười đáng ghét, nói: "Chúng ta là phu thê, đương nhiên sẽ ngủ chung một giường rồi". Ta biết rõ là hắn chỉ muốn trêu chọc ta chút thôi, bèn từ tốn nói: "Lúc nãy ta có thấy ở gian ngoài có hai trà kỷ lớn, thật có lỗi với sư huynh, tối nay huynh ra đó mà ngủ tạm nhé". Hoành Thanh nhìn ta bằng ánh mắt mong đợi: "Sư muội…".
Vẫn chưa đấu khẩu được nửa câu, ở bên ngoài đã có một tiểu tư[3'> tới chuyển lời: "Sơn chủ đại nhân mời Hoành Thanh công tử đi uống rượu". Hoành Thanh đứng dựa vào tấm bình phong bằng đá vân mẫu[4'> hăng hái nói: "Sư muội, ta ở lại với muội nhé! ".
[3'> Tiểu tư: Thằng đầy tớ.
[4'> Đá vân mẫu: Đá mi-ca.
Ta thô lỗ đáp: "Mau đi đi! Đi đi! ".
Hoành Thanh nấn ná hồi lâu, dài dòng dặn dò ta: "Sư muội, ở đây không giống như trên núi, muội không được đi lung tung đâu đấy". Chờ mãi hắn mới đi ra mở cửa, ta định thở phào nhẹ nhõm, hắn thình lình bước nhanh lại, kéo lấy tay ta rồi nói: "Sư muội, ta vẫn cứ phải để lại cho muội một chút pháp thuật phòng thân! ".
Ta tưởng hắn lại giở trò với ta, đang định mở miệng mắng, vừa ngước mắt lên thì thấy Hoành Thanh cúi đầu nghiêm túc vẽ Ngũ Hành Thiên Lôi ở trong bàn tay ta. Ta bất giác ngẩn người, trong lòng đột nhiên có một cảm giác lạ thường lướt qua. Tuy nhiên khi định thần nhìn kỹ lại, ta thấy Hoành Thanh lại nhìn ta mà cười đùa cợt nhả: "Sư muội, sao lại nhìn sư huynh như vậy? Cảm động rồi nhả? ".
Ta giương bàn tay ra, hô: "Ngũ Hành Thiên Lôi! ".
Hoành Thanh cực kỳ hoảng sợ, nhảy nhanh ra ngoài như tên bắn, nói: "Thôi được rồi. Ta đi là được chứ gì. Phu nhân đừng phá tan nhà của Sơn chủ đấy! ".
Ta phì cười, bỗng cảm thấy Đại sư huynh dường như cũng không xấu lắm.
Ta nắm tay nhi tử cùng ra ngoài đi dạo. Nhi tử ta vốn rất kiệm lời nhưng giờ lại đột nhiên lên tiếng: "Mẫu thân, Đại sư bá thích người".
Ta trừng mắt nhìn nó: "Nhi tử ngốc, hắn chỉ nói đùa thôi, vậy mà con cũng xem là thật".
Nó tiếp tục rầu rĩ nói: "Sư phụ cũng thích người".
Ta suýt nữa thì ngã nhào xuống đất.
Nhóc con đáng lo này… Các người xem trong đầu nó đã bị nhồi nhét những thứ gì chứ!
Bản tiên cô không quen nói những chuyện ám muội mập mờ thế này với đứa trẻ còn chưa đầy bốn tuổi. Nhưng cách nuôi dạy của ta xưa nay chính là lấy tiến làm lùi, thế nên hết sức nghiêm túc mà gật đầu: "Đúng thế, mẫu thân thấy, ngay cả Hội Âm sơn chủ cũng thích ta luôn đó".
Nếu ta biết lúc mình nói những lời này, Hội Âm sơn chủ đang đứng cách đó không xa, cho dù chết ta cũng không dám nói vậy.
Vậy nên ta vừa nói xong liền nghe thấy hai


Old school Swatch Watches