Tác giả: Kim Nhật Si
Ngày cập nhật: 02:50 22/12/2015
Lượt xem: 1341746
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1746 lượt.
ả cho hắn, mặc kệ phụ mẫu không cho phép. Chỉ tội cho lão phu thê họ Phương, dưới gối chỉ có mỗi một vị khuê nữ này, già rồi mà còn phải đưa con gái đến bên cạnh yêu quái…".
Hắn còn chưa nói xong, ngoài đường bắt đầu huyên náo cả lên, có người khua chiêng gõ trống, chạy nhanh hô to: "Hội Âm sơn chủ đến nghênh thân [3'> rồi! ".
[3'> Nghênh thân: Đón dâu.
Ta cũng không thèm ăn cơm nữa, nắm tay nhi tử chạy đi xem.
Sắc trời trong xanh, dãy Hội Âm xanh um như được tắm gội trong ánh nắng. Từ phia ngọn núi đó, ta trống thấy đội ngũ nghênh thân đang khiêng một chiếc kiệu hoa đỏ rực tiến tới, chỉ trong chớp mắt đã đến đầu thôn.
Phu thê nhà họ Phương run cầm cập đã sớm dìu khuê nữ đang mặc bộ hỷ phục đứng chờ ở đầu thôn. Ta nghe tiểu nhị khách điếm cũng đang run như cầy sấy, hai hàm răng đánh vào nhau mà nói: "Nghe nghe nghe nghe nói Hội Âm sơn sơn sơn chủ này này biết biết dùng thật Hồ hồ hồ mị[4'>… Chỉ cần một ánh mắt thôi là có thể hút hút hút hút hồn phách người khác, không biết vẻ vẻ vẻ ngoài như thế nào? ".
[4'> Thuật hồ mị: Thuật thôi miên.
Ta thuận miệng nói: "Không phải lão già là được".
Hoành Thanh bĩu môi: "Ta thấy chắc chắn là một lão già".
Gần như cùng lúc đó, một cậu thiếu niên nhảy xuống từ trên lưng ngựa cao to trong đội nghênh thân, nhưng nhìn hắn là thân nam nhi lại mặc cẩm y[5'> hoa lệ, trên đầu còn gắn bông hoa mẫu đơn, mặt thoa phấn trắng bóc, cử chỉ phong lưu đến mức vừa quyến rũ lại vừa chói mắt, so với Đan Thân thì chỉ có hơn chứ không có kém.
[5'> Cẩm y: Áo gấm.
Thiếu niên phong lưu Hội Âm sơn chủ trước tiên nở nụ cười, cử chỉ phóng khoáng, nắm tay tiểu thiếp thứ mười chín trong năm nay của mình, vui mừng hớn hở nói: "Nương tử, đi cùng với phu quân nhé"!. Phu thê nhà họ Phương đương nhiên là không vui như hắn, cả hai lẩy bẩy dựa vào nhau, lảo đảo chực ngã như thể lá vàng trước gió.
Tân nương lập tức được dìu lên kiệu, Hội Âm sơn chủ khí thế hừng hực nhảy lên ngựa, trước khi đi còn khẽ phất tay áo nhẹ nhàng như mây bay nước chảy, lớn tiếng nói: "Hôm nay là ngày đại hỷ, động phủ Hội Âm sơn sẽ thiết yến ba ngày liên tiếp, hoan nghênh các vị hương thân đến uống chút rượu mừng", nói xong hắn thúc ngựa, chỉ trong chớp mắt đội ngũ nghênh htân đã đi rất xa.
2.
Bách tính ai ai cũng nói rằng Hội Âm sơn chủ vô cùng giàu có, châu báu trên núi nhiều vô số kể.
Khi chúng ta đến Hội Âm sơn, Hoành Thanh triệu Thổ thần của ngọn núi này lên hỏi chuyện. Thổ thần nói: "Vị Hội Âm sơn chủ này mùa xuân năm ngoái mới đặt chân đến đây, vừa tới đã thu phục tất cả yêu quái lớn nhỏ trên núi rồi lập động phủ. Bởi vì hắn pháp lực cao cường nên tiểu thần cũng không làm gì được. Còn may, vị Hội Âm sơn chủ này ngoại trừ bản tính dâm ô phóng đãng, hắn cũng không làm chuyện gì xấu quấy nhiễu dân chúng. Còn về lai lịch của tên yêu quái này, tiểu thần hổ thẹn, thực sự là không biết".
Hoành Thanh nói: "Nghe nói động phủ của tên sơn chủ này có cất giấu vô số bảo vật trân quý. Ta hỏi ông, trong đó có thanh kiếm nào gọi là Cơ Canh không? ".
Thổ thân kinh ngạc đáp: "Cơ Canh, đó là thượng cổ thần vật mà!, sau đó lắc đầu: Chưa từng thấy qua".
Hoành Thanh hỏi: "Vậy quanh đây còn yêu quái nào lợi hại không? ".
Thổ thần đạp: "Theo như tiểu thần được biết thì tất cả yêu quái lớn nhỏ trong vùng này đều quy phục dưới trước Hội Âm sơn chủ hết rồi, không còn yêu quái nào mạnh hơn nữa cả".
Chúng ta có chút thất vọng, Hoành Thanh lại hỏi vị trí động phủ của Hội Âm sơn chủ, sau đó từ biết Thổ thần rồi ngậm một cọng cỏ trong miệng, chớp chớp mắt nhìn ta, bộ dáng giống như "muội bảo gì ta làm nấy". Hắn hỏi ta: "Sư muội, vậy chúng ta có đi gặp cái tên Hội Âm sơn chủ kia không? ".
Ta gật đầu như chuyện đương nhiên. Lúc chạy qua đây hơi gấp, cơm cũng chưa ăn no. Ở đây, phía trước không có thôn làng, phía sau không có quán rượu, không tới nhà Hội Âm sơn chủ ăn chùa thì còn tới nàh ai?
Hai người đang định xuất phát thì Hoành Thanh đột nhiên kêu lên: "Cẩn thận! ", hắn vươn tay qua kéo mẫu tử ta xoay hai vòng rồi để chúng ta đứng phía sau hắn. Xoay nhiều quá nên đầu ta có chút choáng váng, định thần nhìn lại thì thấy chỗ ta đứng lúc nãy có một con gấu đen thui bị đánh ngã, mắt nó lộ tinh quang, khóe mõm chảy nước dãi, nhe hàm răng trắng mà ồ ồ thở dốc.
Gấu đen quỳ xuống oạch một cái, lại nói ra tiếng người: "Cầu xin thượng tiên hãy cứu tiểu nhân! ".
Vừa nghe âm thanh này thì ta liền nhận ra đó chính là kẻ nói chuyện với Hoành Thanh làm ta thức dậy vào sáng nay, ta chỉ thẳng tay vào mặt Hoành Thanh mà hỏi hắn: "Huynh sai nó đi đánh Nhị sư huynh? ".
Hoành Thanh tỏ vẻ vô tội nhìn ta: "Sư muội, muội nghe nhầm rồi! ". Ta cười lạnh, không thèm nói nữa. Đương nhiên con Hắc hùng tinh này cũng chả làm nên trò trống gì đâu, ta biết mà.
Hoành Thanh uể oải hỏi Hắc hùng tinh: "Vậy người muốn bổn tọa giúp ngươi việc gì? ".
Hùng tinh hai chi chạm đất, dường như muốn bò về phía Hoành Thanh, khóc đến nước mặt nước mũi lèm nhèm: "Sơn chủ đại nhân muốn giết ta! Cầu xin thượng tiên hãy đến nói vài lời