Teya Salat

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Ba Kiếp Dây Dưa Cửu Vĩ Hồ

Ba Kiếp Dây Dưa Cửu Vĩ Hồ

Tác giả: Kim Nhật Si

Ngày cập nhật: 02:50 22/12/2015

Lượt xem: 1341797

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1797 lượt.

ho giật cả mình, vắt chân lên cổ mà chạy.
Ta còn định tiếp tục cắt nát cả giỏ trái cây này, cánh cửa vừa đóng lại phát ra tiếng cạch, sau đó một người đi vào. Ta vừa ngẩng đầu lên nhìn liền sững cả người.
6.
Người nọ bước đến, rút con dao nhỏ trong tay ta ra, khẽ nói: "Loại quả này không phải được gọt như vậy đâu".
Ta trợn mắt há mồm nhìn y khom người ngồi xuống ghế, thuận tay nhặt lên một quả, rồi chuyên chú gọt vỏ.
Ta thật sự rất sợ hãi. Bởi vì trong khi bổ hoa quả, trong đầu ta toàn nghĩ tới những suy nghĩ cực kỳ độc ác. Lúc này bỗng nhiên lại nhìn thấy người mà một khắc trước bị mình chửi mắng, tâm trạng thật giống như bị bắt gặp khi đang làm chuyện xấu vậy, trái tim ta đập nhanh như sắp vọt ra khỏi lồng ngực.
Khi đó chúng ta ngồi sóng đôi trên chiếc giường La Hán[1'> bằng gỗ tử đàn, ở giữa còn có một chiếc bàn trà nhỏ đã bị nước quả bắn ướt. Mặt ta bất giác nóng bừng lên, trong lòng thầm mắng bản thân vô dụng mấy trăm lần.
[1'> giường La Hán: Một loại giường được bao quanh ba phía, vừa có thể được dùng như chiếc giường, vừa có thể để ngồi.
Trải qua chuyện lục đục tối qua, nếu muốn trong lòng ta còn chút mơ tưởng gì thì thật sự rất khó, huống hồ, tư chất hiện tại của bản tiên cô, cũng chẳng phải là nghiêng nước nghiêng thành gì cho cam. Có câu "không dưng lại trở nên vồn vã, không phải kẻ gian thì là kẻ trộm". Trong lòng ta vô cùng cảnh giác.
Nhưng Đế quân chỉ nghiêm nghị ngồi một bên, cho dù là tư thế cúi đầu hay động tách tỉ mỉ, đều vô cùng tự nhiên. Tựa như y đến phòng ta chỉ để gọt trái cây cho ta ăn thôi vậy, ta không biết là do da mặt y quá dày hay da mặt ta qua mỏng. Tóm lại là ta lén liếc nhìn y một cái, thấy tình hình địch rất là bình thản, thậm chí tên địch này cho dù nhìn nghiêng hay là nhìn vào bàn tay thon dài sạch sẽ của y khi gọt vỏ trái cây đều đẹp đẽ vô cùng. Ta ngồi không nổi nữa, vô cùng gượng gão mà xoay xoay người.
Ta nói: "Nhị Nhị Nhị sư huynh, sao huynh lại rảnh rỗi đến đây thế? Hàn Nhi đâu? ".
Đế quân đáp: "Tư Đàn đang dạy nó luyện kiếm".
Ta "ồ" một tiếng, đến bản thân ta cũng cảm thấy mình cười giả tạo, khách khí nói: "Nghe nói số trái cây này là do huynh tự mình hái, sao có thể làm phiền huynh gọt gọt gọt gọt…".
Loại quả giống như táo đỏ đã được rửa sạch, gọt vỏ bày trước mặt, ta nhìn chằm chằm hồi lâu, khi thì e ngại, lúc lại bực tức.
Đế quân nói: "Đây là quả hồng hoa dại ở Hội Âm sơn, quả tuy không to nhưng lại vô cùng thơm ngọt, xốp giòn". Ta cô gắng phụ họa theo: "Quả dại quả nhiên ngon hơn nhiều. Có câu nói như thế này, hoa trồng không thơm bằng hoa dại mà".
Đế quân đang lau tay đột nhiên chuyển ánh mắt nhìn ta. Ta vốn không dám mơ mộng hão huyền, được Đế quân nhìn thẳng, ta vội cúi đầu xuống, ngồi ngay ngắn hỏi: "Không biết Nhị sư huynh đến đây có điều gì cần căn dặn? ".
Nếu ta đoán không sai, Đế quân nhất định có chuyện gì đó. Nhưng y chưa kịp nói ra thì có người gõ cửa. Ta vội vàng bước ra mở, người tới chính là mẫu tử Nữ La.
Ta luôn rất hiếu kỳ về lai lịch của mẫu tử này, nhưng khi đánh giá ở khoảng cách gần, ngoài việc trên người họ có một luồng khí u ám làm ta khó chịu ra thì không thể nhìn ra được điều gì nữa. Ta nhường đường. Nữ La vừa nhìn thấy Đế quân, trong mắt lộ ra sự khiếp sợ, nhưng nhìn thấy chỗ trái cây được gọt sẵn để trên bàn, hai mắt nó lập tức phát sáng, bổ nhào qua đặt mông ngồi phịch lên chỗ của ta, còn vẫy tay với mẫu thân nó, nghênh ngang nói: "Mẫu thân, ngồi đây đi! ". Mẫu thân nó lướt nhanh tới, không chút khách sáo mà ngồi xuống, yếu đuối nói với Đế quân: "Thiếp có chuyện muốn tìm chàng thương lượng, thì ra chàng ở đây".
Ta nghe ả nói mà suýt trợn trắng mắt, cặp mẫu tử này cả ngày cứ như miếng cao da chó dán vào Đế quân, còn chuyện gì chưa thương lượng xong mà phải kéo đến tận phòng ta mà thương lượng?
Ta cũng chẳng thèm nổi nóng, nghĩ đến mẫu tử này tới rồi, mình đứng đó cũng chỉ để làm nền, thôi thì bỏ đi chỗ khác để tránh khỏi tự làm mình khó chịu. Thế là ta bèn cười nói: "Ngại quá Nhị sư huynh, cũng không còn sớm nữa, ta phải đi tìm Hàn Nhi đây".
Nói xong ta liền đi thẳng ra ngoài, không ngờ cánh tay lại bị nắm chặt. ta quay đầu nhìn, Đế quân khi nãy còn đang ngồi thẳng trên ghế lúc này đã đến bên cạnh, kéo lấy tay ta. Ta nghe thấy y hướng vào trong phòng, khách sao nói câu xin lỗi rồi thong thả đi ra ngoài cùng ta.
Ta cảm thấy cục kỳ áp lực, bàn tay bị y nắm ướt đẫm mồ hồi lạnh. Ta vùng mấy cái mà thoát được khỏi tay y, cơn tức bắt đầu bốc lên: "Nhị sư huynh làm vậy là sao? ".
Qua một hồi lâu sau, ta mới nghe thấy giọng nói trầm trầm của Đế quân: "Sư muội, ta muốn xuất phát đi tìm Cơ Canh kiếm, ít thì một hai ngày, nhiều thì mười mấy ngày, muội ở tại nơi này chờ ta được không? ".
Ta sững người, vô thức truy hỏi: "Huynh định đi đâu? Ngay cả Đại sư huynh cũng không cùng đi sao? ".
"Ta đi là được rồi".
Ta mở miệng phản đối luôn: "Không được, chuyện này phải bàn bạc lại với Đại sư huynh".
"Ta đã thương lượng xong với Đại sư huynh rồi. Muội yên tâm đi, việc này chắc chắn