Insane

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Ba Kiếp Dây Dưa Cửu Vĩ Hồ

Ba Kiếp Dây Dưa Cửu Vĩ Hồ

Tác giả: Kim Nhật Si

Ngày cập nhật: 02:50 22/12/2015

Lượt xem: 1341752

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1752 lượt.

i pháp thuật, bản tiên cô va hai nhóc con ngơ ngác nhìn nhau. Nhóc trọc đầu nói: "Tỷ tỷ, tỷ thử nói xem Sư Tổ sẽ bị cuốn đi đâu". Bản tiên cô thở dài: "Còn may là cột nước này to như thế, thứ bắn tới ít nhất là một dòng sống, không đến nỗi phải lưu lạc đến rãnh nước hôi thối".
Nhi tử kéo tay áo ta: "Yêu quái đến rồi! ".
Ta quay đầu lại, nhìn thấy một bóng đen cực lớn đang tấn công kết giới. Chỉ trong chớp mắt, kết giới dao động, ánh sáng màu xanh nhanh chóng nhạt dần đi vài phần. Ta còn chưa kịp kinh hoàng sợ hãi, chiếc đuôi rắng to lớn như có thể che khuất mặt trời lại tiếp tục quất tới, liên tục đập vào kết giới. Ta chỉ kịp đẩy nhi tử vào lòng nhóc trọc đầu, thân thể liền mất đi sự cân bằng, rơi xuống một tầng mây khác.
Dường như có gì đó quấn lấy người ta, từng vòng từng vòng quấn chặt. Trong lúc choáng váng, hai tai ù ù, ta chỉ nghe được tiếng hô kinh sợ của nhóc trọc đầu và nhi tử ta. Tới khi tất cả dừng lại, ta vẫn đang ở trên tầng mây đó, nhưng phía trước lại xuất hiện ra một khuôn mặt… dung mạo thanh tú, khóe miệng như cười như không ẩn chứa phong tình, đây không phải gương mặt của nữ thừa tướng thì còn là ai?
Ý nghĩ đầu tiên của ta chính là mình đã ra khỏi thân thể của nữ thừa tướng rồi, đến khi phát hiện ra là không phải, ta bắt đầu lắp bắt: "Yêu quái kia, ngươi biến thành diện mạo của ta để làm gì? ".
Trên khuôn mặt đối phương hiện lên nụ cười kỳ dị: "Thú vị lắm! ".
Sau đó, nó hừ lạnh, nói: "Công pháp của bổn tọa đã tăng tiến nhiều rồi, lần này sẽ không dễ dàng bị nhận ra đâu, hà hà".
Phía trên tầng mây vang lên hai tiếng thở mạnh, nhóc trọc đầu đã hóa trở về pháp htân là con chim mày trắng, đang chở thoe nhi tử ta mà gắng sức vỗ cánh. Một người một chim đang hoang mang nhìn về phía này, hiển nhiên là không biết phải làm sao.
Gân xanh trên trán ta giật giật, ta không nhịn nổi cao giọng hét lên với con chim phía trên: "Còn ngẩn ra làm gì? Mau mang Hàn Nhi đi càng xa cang tốt! ". Vừa dứt câu, bản tiên cô cứ tưởng mình nghe nhầm. Bởi vì tên kia cũng làm khẩu hình giống hệt ta, tiếng nói giống nhau, động tác cũng y hệt: "Còn ngẩn ra làm gì? Mau mang Hàn Nhi đi càng xa càng tốt! ". Theo ánh mắt kinh hãi của hai cậu nhóc phía trên thì chắc là ngay cả vẻ mặt hắn cũng mô phỏng giống hệt ta rồi đây.
Ta cố gắng kiềm chết lửa giận trong lòng, ai ngờ tên kia còn quay mặt lại, phẫn nộ nói với bản tiên cô: "Ngươi bắt chước lời ta nói làm gì? ". Dây thần kinh của bản tiên cô suýt chút nữa thì đứt phựt.
Nhóc trọc đầu vỗ cánh, nhìn kể phía đối diện rồi lại nhìn ta, ánh mắt không biết phải hướng về phía bên nào mới đúng. Lúc sau, nó cuống cuồng nói: "Tỷ tỷ! Ta đi tìm Nhị sư huynh! ". Ta tuyệt vọng nhìn chằm chằm nhi tử đang ngồi trên lưng chú chim như thể nhìn được thêm chút nào hay chút ấy. Ánh mắt nó cũng gắt gao nhìn về phía bên này, cái miếng nhỏ mím chặt, hai bàn tay nhỏ bé nắm chặt lấy cổ chú chim nhóc trọc đầu, trong tay túm chặt một chùm lông.
Sau đó, ta nghe thấy tiếng kêu mừng rỡ của nhóc trọc đầu: "Nhị sư huynh! Đại sư huynh! ".
Gần như cùng lúc, ta và yêu quái chầm chậm quay người lại, rồi chỉ lên người đối phương.
"Đại sư huynh, Nhị sư huynh, mau diệt tên yêu quái này đi! ".
5.
Đế quân và Hoành Thanh đang đứng trên mây.
Một người cầm kiếm, một người cầm thanh ngọc như ý, vừa trải qua một trận đánh nên y phục có chút xộc xệch, thế nhưng mỗi người vẫn mang theo nét phóng khoáng riêng.
Lúc này, Hoành Thanh đang trợn to hai mắt nhìn chúng ta, Đế quân cũng nhìn chằm chằm, trầm mặc không nói, nhưng sắc mặt cũng dần tái nhợt.
Hoành Thanh buồn bực nói: "Không ngờ hai ta đánh nhau với yêu quái nãy giờ, vậy mà cuối cùng lại để hắn nghịch chuyển tình thế".
Đế quân lạnh lùng nói: "Cho dù ai là thật, ai là giả, cứ chế ngự cả hai rồi tính sau, y từ từ rút kiếm giương cao kiếm bay lại".
Thanh kiếm chưa kịp đánh tới đã bị một luồng yêu khí đen kịp ngăn lại. Ta đang kích động giờ lại chuyển qua thất vọng, tức đến lộn cả ruột gan, nhắm vào cẳng chân yêu quái mà giẫm một cước. Tên yêu quái Lệ Ma này quả thật diễn quá nhập vai, ta lại có thể đá trúng mục tiêu. Thân người hắn nghiêng ngả, thét lên một tiếng kinh thiên động địa, sau đó ngã xuống phía dưới. Tiếp đó, hai thân hình nhanh như tên bắn lao về phía tên yêu quái, người ở bên trái gần hơn nên đã đỡ được hắn, xoay nửa vòng tuyệt đẹp trên không trung, tay áo bay phất phơ.
Khi ta phát hiện mình bị lừa, Lệ Ma đã yên ổn nằm trong vòng tay của Hoành Thanh, ánh mắt nhìn ta vừa căm hận vừa mang theo một chút thâm ý giảo hoạt. Còn hai vị đế quân thì… Trong lòng ta thầm bảo không xong rồi, trên khuôn mặt cả hai người đều hiện lên sát khí mãnh liệt.
Trong nháy mắt, ta chỉ hận một nỗi là không thể moi tim mình ra để phân bua với họ, cái tên mà hai người họ đang ôm chính là giả mạo, ta mới là hàng thật giá thật đây này! May mà trong lúc ngàn cân treo sợi tóc ta còn giữ được một chút bình tĩnh, không chút chần chừ giơ bàn tay lên, cử động ngón út. Sợi dây linh tế kết nối với Đế quân quả nhiên không khiến ta thất v