pacman, rainbows, and roller s

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Bà Mối Vương Phi

Bà Mối Vương Phi

Tác giả: Ngải Lâm

Ngày cập nhật: 04:37 22/12/2015

Lượt xem: 134479

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/479 lượt.

hắn đi múc nước?” Quan binh hổn hển nói vừa hung hăng cho nàng một quyền đánh vào ngực nàng.
Một ngụm máu tươi phun ra, Tố Vũ gắt gao ôm lấy bụng của mình, từ từ nhắm hai mắt, thừa nhận sự đau đớn.
“Đánh cho ta! Nữ nhân chết tiệt này.Namnhân của mày lại có thể dám đem mày ở lại chỗ này, xem ra là không nghĩ cho mày sống, đánh hết sức cho ta.”
Những trận đánh tàn bạo làm đau nhức, nàng gắt gao co thân mình lại, nhưng mà vô số nắm đấm dừng ở trên người nàng, đột nhiên, có người đạp mạnh vào bụng của nàng, đau đớn mãnh liệt làm nàng choáng váng hoa mắt một trận.
“Đừng làm tổn thương đến hài tử của ta, không cần.” Nàng thấp giọng khóc kêu, cổ họng đã phát không ta thanh âm.
Cứ như vậy, nàng trơ mắt ra nhìn máu loãng nhiễm đỏ làn váy của chính mình, nhìn thấy đứa nhỏ còn chưa ra đời đã chết trong bụng.
“Nữ nhân chết tiệt này chảy nhiều máu quá, hẳn là sắp chết đi.” Đây là một câu cuối cùng mà nàng nghe được, vô cùng tuyệt vọng cùng đau đớn làm nàng hoàn toàn rơi vào bóng tối.
Không biết qua bao lâu, nàng mơ hồ nghe được có người ở ngoài cao giọng kêu, “Vũ nhi! Vũ nhi!”
Là Thiên Hải! Là Thiên Hải đang gọi nàng. Nàng chậm rãi thức tỉnh lại
Hắn đã trở lại, Thiên Hải của nàng đã trở lại, hắn vẫn bình an. Khóe mắt chảy ra những giọt nước mắt vui mừng, nàng muốn di chuyển, nhưng tay chân sưng đau không nghe theo sự sai khiến, nàng chỉ có thể hợp sức của đôi chân lại ý đồ phát ra âm thanh.
“Vương gia, chúng tôi không có phát hiện ra vị phu nhân mà người nói.”
“Vũ nhi, Vũ nhi!” Hắn lao ra sân, tìm kiếm chung quanh, cổ họng thét lên khàn khàn.
“Thiên Hải……”
Rốt cục, nàng cũng dùng sức từ chân có thể phát ra thanh âm nho nhỏ.
“Thiên Hải.” Nàng lại gọi.
Tìm kiếm được nàng, hắn xuất hiện ở trước mặt nàng, Thuần Vu Thiên Hải thật cẩn thận tiến lên dựa vào, chậm rãi đẩy ra những sợi tóc trên mặt hắn, dưới ánh nắng ban mai sắc mặt nàng trắng bệch.
“Chàng đã bình an trở lại.”
“Nàng làm sao vậy, Vũ nhi?” Hắn đỡ lấy thắt lưng của nàng, lại chạm vào một bàn tay máu.
“Thiên Hải! Thiếp…… Chúng ta có đứa nhỏ, nhưng nó đã đi rồi.” Tố Vũ há mồm thở dốc, không thể kiềm chế được kích động.
Hắn ngây ra như phỗng. Đứa nhỏ! Hắn cùng với Vũ nhi có đứa nhỏ.
“Bọn họ…… Đột nhiên vọt vào phòng ở…… Phát hiện ra chàng không ở…… Bọn họ tra khảo thiếp……”
Trên cánh tay của hắn rơi từng giọt từng giọt nước mắt cùng với máu của nàng, dần dần phục hồi.
“Bọn họ giết con của chúng ta, Thiên Hải……”
“Hư! Không khóc. Người đâu ! Mau tới người đâu a. Tìm đại phu, mau tìm đại phu.” Hắn vẫn chưa phát hiện ra trên mặt mình nước mắt đã uớt đẫm.
“Con của chúng ta đã không còn, đã không còn.” Nàng dùng hết khí lực, xoa mặt của hắn cười đến trống rỗng.
“Đừng lo lắng, về sau sẽ có.”
“Phu quân, Tố Vũ thực xin lỗi chàng, không có bảo vệ tốt cho nó, không có.”
“Không phải lỗi của nàng.”
“Chàng còn sống…… Trở về, Tố Vũ rất vui vẻ.” Ánh mắt xinh đẹp của nàng rơi vào bóng tối khôn cùng.
“Vũ nhi, Vũ nhi, nàng không được chết, không cần. Người đâu mau tới, mau cứu Vũ nhi của ta.”
Ngày nào đó, thắng lợi cũng không bù lại được mất mát của họ.
Sau khi đại phu bắt mạch cho nàng đã tuyên bố một tin tức tàn khốc, cả đời này, Tố Vũ không còn có hi vọng có đứa con thuộc về chính mình.
Tin tức này, làm cho toàn bộ gia tộc Thuần Vu đang lặng yên mà dẫn đến chấn động.
“Ngươi phải rời đi.” Thừa dịp Thuần Vu Thiên Hải ra phủ làm việc, trưởng bối cùng lão Vương phi trong gia đình đến trước mặt của nàng.
“Hai vị thế tử đều bị độc chết, Vương gia một lòng thầm nghĩ chỉ lấy một mình ngươi, gia tộc Thuần Vu làm sao có thể không có đứa nhỏ mang huyết mạch của Vương gia?” Mọi người trong gia tộc đối nàng lớn tiếng rít gào.
“Ngươi hồ ly tinh này, Vương gia vì ngươi, mà không hề chạm vào nữ nhân khác, ngươi rốt cuộc muốn làm cái gì?”
“Tố Vũ, ngươi muốn cho Thuần Vu gia chúng ta đoạn tử tuyệt tôn? Nữ nhân nhẫn tâm này.”
“Không có con nối dõi có ý nghĩa cái gì, ngươi biết không? Vinh hoa phú quý của chúng ta đều phải chắp tay trả lại cho triều đình.”
“Ngươi đi đi, nếu ngươi không đi, mấy người già chỉ còn xương cốt này sẽ chết cho ngươi xem. Ngày khác, ta đi ra cửa thành thắt cổ, nói cho thiên hạ biết lòng dạ nữ nhân này độc ác như thế nào.” Bọn họ muốn lấy cái chết ra để uy hiếp.
“Đúng, chúng ta biến thành quỷ cũng không buông tha cho ngươi.”
“Tất cả chúng ta sẽ đi chết hết cho ngươi xem, chúng ta sẽ làm cho người trong thiên hạ đều phỉ báng nữ nhân nhẫn tâm này.”
Nỗi đau mất con còn chưa được phục hồi, Tố Vũ lại phải thừa nhận đả kích lớn hơn nữa. Những người này muốn bức nàng rời khỏi nam nhân của nàng, trong khi thân thể nàng vẫn chưa khôi phục lại như cũ.
Cho dù có cố chấp, nàng cũng không có biện pháp chống đối tội danh bất hiếu có tam vô sau vì đại (*) mọi người chụp trên đầu nàng. Hơn nữa bọn họ còn mang sinh mệnh ra doạ nàng, nàng âm thầm hạ quyết định, cũng thỉnh những người này cho nàng chút thời gian.