Tác giả: Hiểu Đơn Đinh Đông
Ngày cập nhật: 04:05 22/12/2015
Lượt xem: 1341251
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1251 lượt.
hắc Kha Đậu bước vào cửa, ánh mắt sáng rực như thể con chó săn, lông màu vàng kim hùng dũng kiêu ngạo, liếm khắp một lượt khuôn mặt và phần cổ hở ra của tất cả nữ giới ở nơi đây.
Lúc bắt tay anh ta, Mạch Khiết cảm thấy như có hàng tỉ con vi khuẩn ở trong không khí đang hăng say lao đến tấn công cô, như thể tay cô là một hang động đen ngòm hút tất cả bụi đất ở trong chốn nhân gian vào đó. Nhưng trên mặt vẫn nở nụ cười rạng rỡ chói lòa, ánh mắt mang theo ánh hào quang sùng bái say mê nhất:
- Anh Kha, đã nghe danh từ lâu, thật là vinh hạnh, vất vả cho anh quá!
Ánh mắt của Kha Đậu dừng rất lâu trên khuôn mặt Mạch Khiết, ánh mắt anh nhìn thấy người đẹp liền bất giác sáng bừng đến nỗi khiến Mạch Khiết nghĩ đầy cảnh giác, có phải là anh ta đang đánh số trong đầu để cô trở thành D11?
Phong độ thân sĩ tà ác trong người Lý Mộng Long bắt đầu phát huy tác dụng, anh ta bước nhanh lên trước rất tự nhiên nắm lấy bàn tay mang theo vô số vi khuẩn của Kha Đậu:
- Hãy vào phòng trò chuyện nào!
Họ thân mật bước vào trong phòng hội nghị trước bao ánh mắt chăm chú của mọi người, Mạch Khiết giơ bàn tay vừa bị nắm lấy ra như thể một cành cây đã bị rụng sạch lá không biết là đặt ở đâu.
Vẫn là cô gái Lâm Mạnh thông minh biết được tâm ý của cô, cô ta bèn lén đưa một tờ giấy ăn trắng tinh cho Mạch Khiết. Mặc dù không có quá nhiều tác dụng, nhưng ít nhất trong lòng cũng cảm thấy dễ chịu hơn một chút. Mạch Khiết cầm giấy khẽ lau vào những ngón tay của mình, vo viên rồi ném vào trong thùng rác đáng thương.
- Nhớ phải tiêu độc thùng rác đấy!
Ông chủ, Mạch Khiết, Lâm Đại, còn có cả những nhân viên có chút vai vế khác nhất loạt ngồi sang một bên, bên còn lại chỉ đơn độc một mình Kha Đậu. Những người bên này quần áo chỉnh tề, ngồi ngay ngắn, phía bên kia Kha Đậu thoải mái ngả người dựa vào kế sofa, bật ngón tay kêu vang như thể coi đây là quán bar vậy:
- Có cô-ca không? Tôi cần loại để lạnh!
Anh ta bỏ chiếc mũ phớt xuống, ném bừa sang một bên, bên chiếc mũ bẩn thỉu màu vàng đó in chữ PURPERRY – hàng hiệu nổi tiếng của Anh.
Sếp tự ti ấn chặt dây lưng hãng Baleno của ông.
Mạch Khiết giới thiệu với anh ta bối cảnh lịch sử huy hoàng của M Beautiful, đội ngũ nhân viên ưu tú, Kha Đậu uống cô-ca, tinh nghịch thổi bọt khí, liếc nhìn những phần da lộ ra của các cô gái phía đối diện. Cuối cùng Mạch Khiết nói:
- Anh Kha, anh chỉ cần trước ngày 15 hàng tháng gửi cho chúng tôi một bài viết chuyên đề khoảng 2000 chữ, chủ đề là về chủ nghĩa nữ giới là được. Chúng tôi sẽ có người phụ trách chuyên liên hệ với anh, cung cấp phục vụ VIP. Còn về tiêu chuẩn thù lao thì…
Anh ta khua tay:
- 2000 chữ quá dài, hơn nữa tôi từ chối viết bài theo chủ đề được đặt ra sẵn, chủ đề phải do tôi quyết định.
Nụ cười của Mạch Khiết thoáng sống sượng nhưng vẫn tiếp tục giữ giọng nói ôn hòa, dịu dàng:
- Vậy thì trong giới hạn 2000 chữ là được, còn về chủ đề… Anh Kha dự định viết gì vậy?
- Chủ đề nếu nói cho các cô biết, thì tôi còn viết gì chứ? Còn phục vụ VIP, thì cứ để Lý Mộng Long cung cấp đi!
Anh ta nhìn thẳng vào Lý Mộng Long với vẻ hơi tà ác:
- Ai bảo anh ta đẹp trai hơn tôi chứ? Đưa ra đây nào?
Không đợi Mạch Khiết kịp phản ứng lại, Lý Mộng Long đã lấy hợp đồng từ trong tay cô về phía Kha Đậu. Kha Đậu liếc nhanh qua bản hợp đồng, nói:
- Ngoài việc viết chuyên đề, tôi không chấp nhận bất kỳ phỏng vấn nào, cũng không tham gia bất kỳ hoạt động nào, ảnh của tôi, bút tích của tôi, tất cả những thông tin cá nhân của tôi đều không được phép tiết lộ. Nếu không thôi lập tức kết thúc chuyên đề.
Mạch Khiết vội gọi Lâm Mạnh bổ sung thêm điều khoản này, rồi lại in ra một bản mới đưa đến mời Kha Đậu kí tên.
Anh ta kí xong liền đẩy hợp đồng về phía họ, sau khi đóng dấu xong thì cầm lấy bản hợp đồng của mình, tiện tay cho vào trong chiếc túi dành cho nam giới hãng LV đã không còn nhận ra màu sắc gì nữa rồi. Anh ta ngạo mạn rời khỏi đó giữa câu mời nhiệt tình của sếp “cùng đi ăn bữa cơm nhạt nhé, chúng tôi đã đặt phòng ở tầng thượng Thành phố Hải sản rồi” và chỉ để lại ba cốc cô-ca đã uống hết, ở phía đối diện đang trừng mắt nhìn họ vẻ giễu cợt.
Mạch Khiết nói vẻ hơi lo lắng:
- Nếu như chuyên đề anh ta viết toàn là nội dung chơi gái giống như trong blog của anh ta thì phải làm thế nào?
Ông chủ toét miệng cười tươi rói:
- Tôi thấy khá được đấy, nếu đối với những từ ngữ quá nhạy cảm, chúng ta có thể dùng “chỗ này sẽ lược bỏ N chữ” để thay thế.
Mạch Khiết càng cảm thấy bi thương, nếu như vậy bài viết vốn không đến 2000 chữ có thể biến thành cả bài “chỗ này lược bỏ N chữ”.
Quay đầu nhìn Lý Mộng Long, anh ta cũng theo sát người anh em thân thiết của anh ta và cùng rời khỏi đó.
Lâm Đại vuốt lồng ngực, ánh mắt rạng ngời:
- Tôi cảm thấy, ánh mắt của anh ta cứ luôn nhìn về phía tôi! Nếu trở thành nhân vật chính trong blog của anh ta, tôi liệu có nổi tiếng sau chỉ sau một đêm hay không?
Mạch Khiết cắt đứt luôn mơ ước tuyệt vời của cô ta:
- Xin lỗi, tôi không thể không nhắc nhở cô, trong blog của a