Tác giả: Hiểu Đơn Đinh Đông
Ngày cập nhật: 04:05 22/12/2015
Lượt xem: 1341250
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 10.00/10/1250 lượt.
nh ta không có nhân vật nữ chính, toàn bộ chỉ là nhân vật phụ, trong suốt cả bài viết đều có vô số nhân vật nữ phụ. Hơn nữa, toàn bộ đều là những chữ cái tiếng Anh và số hiệu mà thôi.
Nói xong, Mạch Khiết vội vàng chỉ huy mọi người tiến hành công việc lau dọn sạch sàn nhà và tiêu độc vi khuẩn.
Ngày hôm sau, Mạch Khiết vừa từ ngoài cửa bước vào, Lâm Mạnh nói:
- Sếp bảo chị đến văn phòng của sếp.
Mạch Khiết cảm thấy rất bồn chồn, bình thường sếp một tháng nhiều nhất cũng chỉ đến hai, ba lần, bây giờ ngày nào cũng nhàn rỗi chạy đến đây thế này? Lẽ nào ông ta không biết rằng sau khi ông ta đến, văn phòng vốn tràn ngập khí chất văn nghệ lập tức trở len vô cùng vẩn đục, đâu đâu cũng ngửi thấy mùi hôi của kim tiền sao?
Mạch Khiết bước vào văn phòng của sếp, tràn đầy mùi hôi của kim tiền và mùi vị của nhà trọc phú, nhìn thấy Lâm Mạnh và cả Lý Mộng Long đều có mặt ở trong đó.
Một người nếu muốn nổi tiếng nhanh chóng như tốc độ của hỏa tiễn chỉ cần dựa dẫm vào một người có quyền hành, quyền thế là được. Anh chàng Lý Mộng Long xém chút nữa là bị đuổi việc thực sự đã thấu hiểu sâu sắc được đạo lý này!
Sếp nghĩ một lát, lại tát nước theo mưa ngay:
- Vậy thì xem ra chúng ta thực sự phải cảm ơn Vu Môn rồi…
Mạch Khiết ngẩng lên liếc nhìn Lý Mộng Long, con người này như thế luôn lơ đễnh nhưng đến thời khắc quan trọng cũng vẫn có chút nhân tính. Còn hơn hẳn những người bình thường cứ coi bạn là chị em nhưng đến lúc then chốt nhất thì lại không có chút nhân tính nào.
Sếp dặn dò:
- Sau này các cô làm việc gì nhất định phải giữ bí mật, không được gây ồn ào nữa, bên Vu Môn nếu thực sự có được nguồn tài chính lớn, thì đúng là cũng không thể coi thường được. Ôi, Tưởng Văn sao lại gia nhập Vu Môn chứ, thế mà trước đây tôi đã đối xử với cô ta tốt nhường nào.
Mạch Khiết nghĩ thầm, ông đối xử với chị ta thực sự là quá tốt đi, khi người ta đi ngay cả một câu chào tạm biệt cũng không nỡ bỏ ra, còn trừ cả tiền lương cơ bản của người ta, đúng là coi người ta là con thỏ rồi – thỏ bị dồn ép quá cũng biết cắn người đấy!
Trong khoảnh khắc bước ra khỏi văn phòng sếp, di động của Mạch Khiết và Lâm Đại cùng nhấp nháy, họ nhận được tin nhắn: Hoan nghênh các bạn tới tham gia bữa tiệc đặc biệt mời ngôi sao điện ảnh nổi tiếng làm đại sứ hình tượng, 8h tối hôm nay tại tầng tháp xoay ở khách sạn năm sao Phú Lệ – Tưởng Văn.
- Thị uy nhanh thật đấy.
Khi đối diện với kẻ địch bên ngoài, Mạch Khiết và Lâm Đại vẫn cùng chung chí hướng. Lâm Đại nhìn vào mắt Mạch Khiết, khóe môi khẽ nhếch lên:
- Có đi không?
Mạch Khiết nhún vai:
- Đương nhiên là đi rồi, tôi muốn xem đôi chồng già vợ trẻ đó có gì đáng để huênh hoang.
Lâm Đại khoác vai Mạch Khiết bước đi, hành động thân mật như thể vừa rồi kẻ giậu đổ bìm leo trước mặt sếp không phải cô ta vậy.
Người thực sự giúp Mạch Khiết là Lý Mộng Long, anh ta đã đi trước hai cô gái đi giày cao gót 8 cm bước chậm rề rề từ lâu rồi.
Ngồi trên chiếc xe Polo màu đỏ tươi của Lâm Đại, Mạch Khiết nhìn về phía sau:
- Tại sao cô lại đưa anh ta đi cùng vậy?
Lâm Đại đang cầm vô lăng cười tươi rói:
- Hoa đỏ rực rỡ cũng cần phải lá xanh để tôn thêm chứ, hơn nữa lại là chiếc lá xanh khôi ngô tuấn tú như vậy, ở bên cạnh mình thật là bắt mắt.
Mạch Khiết lắc đầu:
- Cô chắc không phải là đang tình xuân phơi phới đấy chứ? Lý Mộng Long chỉ là một nhân viên quèn, cô không để ý đến ánh mắt của người khác sao?
Lâm Đại khẽ nhíu mày:
- Nói thật, tôi vẫn cứ tưởng cô là một cô gái thuần khiết thanh cao thoát tục giống như Lâm Đại Ngọc cơ đấy. Thì ra cô còn tiểu thị dân hơn cả bà già Lưu, thực sự thích một người thì cần gì để ý tới ánh mắt người khác chứ?
- Cũng đúng, nếu không phải anh ta vừa vặn có vài phần tuấn tú, thì cô liệu có đưa anh ta tới buổi tiệc rượu của giới văn hóa không? Đừng trách tôi không nhắc nhở cô, ngày nay chỉ cần là người đàn ông khôi ngô tuấn tú một chút, bên cạnh anh ta đều có bao nhiêu cô gái trẻ trung vây quanh, nếu không thì là một người đồng tính cũng có vài phần khôi ngô tuấn tú ở bên cạnh…
Cô ta liếc vội Mạch Khiết một cái:
- Thực ra đây cũng là điều tôi lo lắng đấy, cô nói xem, anh ta và cái người tên Kha Đậu đó, sao mà lại thân mật như thể một người vậy. Hơn nữa, anh chàng Kha Đậu đó đứng cạnh anh ta càng thể hiện rõ anh ta tuấn tú hơn nhiều.
Mạch Khiết cũng nhíu mày:
- Lẽ nào những người A, B, C trong blog của Kha Đậu, tất cả chỉ để tung hỏa mù sao?
Lâm Đại giơ tay véo mũi Mạch Khiết:
- Mạch Khiết, có đôi khi tôi cảm thấy, sau khi cô thăng thiên nhất định vào tầng địa ngục rút lưỡi.
Trước tiên Mạch Khiết nhắc nhở câu nói của cô ta có lỗi sai sót, là một người làm về công tác văn hóa thì không thể nào mắc lỗi sơ đẳng như vậy được, tiếp đến là nhắc nhở cô ta lái xe cẩn thận để tránh khi Lâm Đại thăng thiên còn phải được khuyến mãi.
Họ ăn mặc trang phục dạ hội, đằng sau có tùy tùng Lý Mộng Long với thân hình cao ráo, tuấn tú vô ngần, hùng dũng bư