Disneyland 1972 Love the old s

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Bá Nữ Khiêm Quân

Bá Nữ Khiêm Quân

Tác giả: Nhâm Thủy Yên Vân

Ngày cập nhật: 04:07 22/12/2015

Lượt xem: 1341597

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1597 lượt.

thẳng một mạch đến 11h mới rời khỏi giường. Ba Trần không có nhà. Trần Hiểu Quân ngồi dậy nghĩ đến Trình Hiểu Quân là nguyên nhân khiến cô thường xuyên mất ngủ liền mắng chửi một hồi tâm tình mới tốt hơn 1 chút, sau đó mới thay quần áo đi đánh răng rửa mặt.
Vẫn lại ngồi trước điện thoại đến 2h kém, Trần Hiểu Quân mới mở cửa ra ngoài, sau khi ra ngoài còn thầm mắng cái tên quỷ đáng ghét đã bị cô mắng từ lúc sáng sớm đến giữa trưa.
Trần Hiểu Quân chọn chỗ ngồi có tầm nhìn rất rộng trong quán Thư Hương Môn Đệ, thuận lợi để quan sát người đi đường cùng kiến trúc xung quanh. Sau khi đến, cô đã gửi tin nhắn cho Lương Âm nói rằng mình đã đến nơi để cho cậu ta nhanh chóng tới đây. Trần Hiểu Quân đợi 2 phút cũng không thấy Lương Âm nhắn lại đành chuyển qua nhìn quang cảnh bên cạnh. Quán trà này tạo cảm giác rất ấm áp, rất cổ điển còn có 1 chút hơi thở thần bí. Mỗi 1 chỗ ngồi đều dùng 1 tấm bình phong ngăn cách, trên tường có treo các loại tranh bích họa khác nhau. Đèn lồng được thiết kế theo phong cách hoài cổ. Mỗi chiếc bàn trà ở đây toàn bộ đều làm bằng trúc, trà cụ cũng hoàn toàn làm bằng gỗ hoặc đất sét nung. Ghế sô pha đều bọc vải bố màu tối với hoa văn thủy mặc, cả không gian mờ mờ, đèn lồng chiếu rọi làm cho người ta có cảm giác thư thái dễ chịu. Hành lang trồng đủ loại cây cảnh lớn nhỏ khác nhau, phía sau cô còn có một công nhân liên kết những khối thiết kế thu nhỏ lại thành một khu trồng cây cảnh, còn trang trí thang dây mây. Mỗi tấm bình phong đều gợi lên lòng hiếu kỳ của mỗi người.
Trần Hiểu Quân thả lỏng người hưởng thụ cảnh vật xung quanh. Bên trong này vừa mát mẻ lại yên tĩnh khác hẳn khí trời nóng nực và cảnh tấp nập người qua kẻ lại bên ngoài. Chợt mắt cô trợn to nhìn 2 người đang tiến đến. Tại sao bọn họ lại đi cùng nhau? Hơn nữa cậu ta hình như cũng vừa mới trở về? Không đợi Trần Hiểu Quân kịp suy nghĩ, 2 người đã đi đến trước cửa Thư Hương Môn Đệ lấy điện thoại gọi 1 cuộc. Di động của cô liền vang lên. Trần Hiểu Quân qua loa nói chỗ mình đang ngồi cho 2 người rồi cúp máy. Lương Âm trong tay xách theo một cái bọc nhỏ cùng Trịnh Hiểu Quân đi vào chào một tiếng: “Quân Quân!”
Trần Hiểu Quân ngoắc tay: “Lại đây ngồi nè.”
Lương Âm cùng Trình Hiểu Quân để túi sang 1 bên rồi ngồi xuống.
“Quân Quân! Tớ về rồi.” Trần Hiểu Quân và Lương Âm đều cảm thấy tâm trạng của Trình Hiểu Quân hình như rất tốt.
“Cậu đúng là con người bận rộn.” Trần Hiểu Quân nhìn Trình Hiểu Quân đặt ba lô trên lưng xuống liền nói: “Bận đến nỗi không có cả thời gian về nhà, điện thoại cũng không thèm gọi. Xem ra ở trường học làm rất nhiều chuyện ấy nhỉ?”
Lương Âm thầm than, vốn lúc đầu bước vào cô đã có cảm giác mát mẻ thoải mái, vừa ngồi xuống nghe thấy giọng điệu của Trần Hiểu Quân lại có cảm giác hơi lạnh. Xem ra khí lạnh này không phải do máy móc mà là do ai đó đang tâm trạng không tốt tạo ra rồi. “Quân Quân! Không phải chính cậu rủ tớ đến đây sao? Tại sao vừa nhìn thấy tớ lại như mất hứng vậy?”
“Tớ là nhìn thấy người khác nên mới mất hứng đó!” Trần Hiểu Quân nói thẳng ra suy nghĩ của mình. Lương Âm thầm nghĩ, biết ngay thế nào Trình Hiểu Quân cũng bất đắc dĩ lại trở thành bia đỡ đạn mà.
“Quân Quân!” Trình Hiểu Quân không muốn vừa trở về đã khiến Trần Hiểu Quân tức giận. “Tớ ở trường mải lo thu xếp thực tập sớm không gọi điện cho cậu là tớ không tốt.” Tóm lại xin lỗi trước không có gì sai cả. Anh cứ nghĩ Quân Quân không thích nhận điện thoại của mình nên chắc sẽ không vì chuyện này mà nổi giận, ai mà ngờ Quân Quân vẫn giận anh.
“Tôi có tức giận hay không liên quan gì đến cậu?” Trần Hiểu Quân không thừa nhận, tức giận trừng mắt lườm Trình Hiểu Quân, sau đó cũng không thèm ừ hử gì với anh. “Âm Âm bên ngoài rất nóng cậu muốn uống gì?”
“Cuối cùng cậu cũng nhớ ra tớ đấy.” Âm Âm oán trách nói nhưng thực ra cô cũng đã quen với chuyện 2 người như nước với lửa này. “Cậu gọi đi, tớ chưa đến đây bao giờ gọi cái gì giải khát là được,”
Trần Hiểu Quân nghe vậy liền cao hứng. Mùa hè ở đây nổi tiếng nhất là trà lạnh. “Được! Vậy tớ giới thiệu cho cậu trà hoa cúc ướp lạnh, uống rất ngon đó. Trước kia tớ cứ tưởng uống trà nóng mới ngon nhưng mà từ khi qua đây thấy trà lạnh mới phát hiện trà lạnh của quán này cũng rất được. Hơn nữa còn là thứ nước giải khát mát lạnh thứ thiệt luôn đó.”
Hai người ngồi nghe Trần Hiểu Quân giới thiệu cũng muốn thử 1 lần, vả lại họ cũng đang rất khát: “Vậy thì gọi trà hoa cúc lạnh đi. Tớ khát quá rồi, ngoài đó nóng muốn chết, Hiểu Quân có khi còn khát hơn tớ ý chứ.” Tay Trần Hiểu Quân hơi khựng lại sau đó liền gọi phục vụ đem 1 ấm trà hoa cúc lên. Sau khi gọi xong Quân Quân không nhịn được tò mò hỏi: “Âm Âm! Cậu đón tên này về cùng hả?”
“Tớ đón cậu ấy?” Âm Âm liếc nhìn Trình Hiểu Quân thấy cậu ta không mở miệng đành nói: “Tớ cũng rất muốn vậy đó! Đáng tiếc chỉ tình cờ gặp ở đầu đường nên cùng đi luôn thôi.”
Trần Hiểu Quân nghe vậy liền thở phào nhẹ nhõm, hung hăng trợn mắt nhìn Trình Hiểu Quân. Trong lòng nghĩ nếu để cho tôi biết là cậu bảo Âm Âm qua đón thì cậu đừng hòng về