pacman, rainbows, and roller s

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Bá Nữ Khiêm Quân

Bá Nữ Khiêm Quân

Tác giả: Nhâm Thủy Yên Vân

Ngày cập nhật: 04:07 22/12/2015

Lượt xem: 1341594

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1594 lượt.

hải vì mình nắm chắc cơ hội. Quyết định lần này nhất định phải lọt được danh sách người được tuyển, Trần Hiểu Quân càng nghĩ trong lòng lại càng hưng phấn, xúc động đến nỗi sau khi xuống xe liền chuẩn bị chạy về phía ký túc xá, nhưng mới chạy hai bước cô đột nhiên muốn bước về trước nửa bước cũng không thể. Nghĩ đến lần trước sau khi không gặp được mình ai đó sẽ thật sự không đến đây nữa, cho nên lúc nhìn thấy ai đó lại càng luống cuống hơn lần trước.
“Quân Quân!” Trình Hiểu Quân đã đợi hơn một tiếng rồi vẫn không bỏ qua bất cứ chiếc xe nào từ trong trường đi ra, lúc Trần Hiểu Quân xuống xe anh vừa liếc mắt là thấy rồi.
Trần Hiểu Quân trong lòng rất muốn tìm một chỗ trốn nhưng mà cái chân lại không chịu nghe lời cứ đứng sững sờ, đầu óc thì rối tinh hết cả lên.
Trình Hiểu Quân chạy tới trước mặt Trần Hiểu Quân: “Quân Quân, cuối cùng tớ cũng đợi được cậu, khuya vậy rồi còn chưa thấy cậu về, tớ thực sự rất lo cho cậu!”
“Cậu, cậu đến lâu rồi hả?” Trần Hiểu Quân ngây ngô hỏi một vấn đề đã rõ ràng như vậy.
Trình Hiểu Quân ở trong lòng cười khổ: “Tớ mới đến thôi, hỏi bảo vệ mới biết cậu đi ra ngoài nên mới ở đây chờ cậu.”
“Ừ!” Trần Hiểu Quân trong lòng còn đang suy nghĩ làm thế nào nhanh chóng biến khỏi chỗ này, “Có việc gì không? Không có việc gì thì tôi về đây!” Trần Hiểu Quân nhanh chân muốn chạy, nhưng Trình Hiểu Quân không cho cô cơ hội.
“Quân Quân, ngày mai tớ sẽ đi khỏi trường!” Trình Hiểu Quân đúng lúc giữ tay cô lại, “Có lẽ, rất lâu cũng không thể đến gặp cậu…”
Trần Hiểu Quân dừng bước, lại một lần nữa đứng như trời trồng nhưng cũng chẳng biết phải nói gì.
Trình Hiểu Quân vòng ra trước mặt Trần Hiểu Quân: “Quân Quân, đừng trốn tránh nữa, chúng ta đã nửa năm rồi không gặp, tớ rất nhớ cậu!”
Bàn tay cứng ngắc định rút về thì bị Trình Hiểu Quân nắm lại: “Nhớ tôi cái gì chứ, muốn nói tôi da mặt dày không biết xấu hổ đúng không?” Trần Hiểu Quân lại nổi cơn giận, nửa năm? Nửa năm tôi vẫn luôn ở một chỗ mà cậu có thèm đến đâu, mà có đến cũng không nghe không thấy không hỏi, còn nói nhớ tôi, tôi đây không tin!
“Quân Quân, cậu biết đúng không, tớ thật sự nhớ cậu, lo lắng cho cậu, muốn nhìn thấy cậu, nhưng mà lần trước đến đây cậu cũng không chịu gặp tớ…” Trình Hiểu Quân cất giọng dịu dàng vỗ về, nói vậy Quân Quân một thân một mình suốt thời gian dài như vậy là do lo lắng vớ vẩn.
“Cút ngay!” Trần Hiểu Quân đẩy Trình Hiểu Quân bước lui hai bước.
“Quân Quân?” Trình Hiểu Quân không ngờ đã lâu như vậy rồi mà lần đầu tiên gặp mặt Quân Quân vẫn tức giận với mình.
“Có phải tôi nói không muốn gặp cậu là cậu sẽ không đến tôi đúng không? Vậy trước kia tôi bảo cậu cút, bảo cậu đừng có xuất hiện ở trước mắt tôi thế mà sao cậu cho tới bây giờ vẫn không chịu nghe lời mà biến đi vậy?” Trần Hiểu Quân quên sạch sự xấu hổ vì chuyện mình làm sai trước kia, còn biến sự khó chịu trong lòng thành oán giận.
Trình Hiểu Quân bỏ qua cảm xúc trong lòng lại âm thầm thở dài: “Quân Quân, đừng giận đều tại tớ không tốt, về sau sẽ không như vậy nữa đâu.”
“Sẽ không như vậy?” Ai có thể cam đoan về sau? Trần Hiểu Quân cũng không phải đứa con nít có dễ dàng tin tưởng như vậy, nhưng trái tim hình như thoải mái hơn rất nhiều, “Chuyện về sau để về sau hẳn nói! Cậu tìm tôi có việc gì sao?” Trần Hiểu Quân vừa rồi tức đến nỗi quên luôn Trình Hiểu Quân đã nói gì với mình, chỉ cắt câu lấy nghĩa nhớ mang máng là anh nói nhớ cô nhưng nửa năm không đến tìm gặp cô, tìm gặp cô rồi, cô lại không quan tâm.
Trình Hiểu Quân thấy Trần Hiểu Quân đã bình tĩnh lại thì cũng không quan tâm đến vẻ phớt lờ của cô nữa: “Ngày mai tớ phải về trường rồi, sau này có thể sẽ không có thời gian đến gặp cậu, nên muốn đến gặp cậu chút thôi.”
Trần Hiểu Quân đến lúc này mới nhớ ra ngày mai đã mà mùng 1 tháng 9, tất cả sinh viên đều quay về nhập học, quỷ đáng ghét cũng vậy… Một khắc đó trong lòng Trần Hiểu Quân cũng nghĩ đến việc mình cũng về trường, nhưng suy nghĩ này chỉ vừa lóe lại biến mất tăm. Trần Hiểu Quân buồn bực nói: “Cậu về trường học thì liên quan gì tới tôi, nói với tôi làm cái gì?”
Trình Hiểu Quân cũng không biết tối hôm nay mình đã phải thở dài bao nhiêu lần, kiềm nén bao nhiêu lần: “Quân Quân, khi nào thì cậu… về trường?”
“Tôi về trường cũng không liên quan đến cậu!” Trần Hiểu Quân không hề nghĩ ngợi liền quát.
“Quân Quân?” Ánh mắt Trình Hiểu Quân khẽ xầm xuống: “Cậu không tính về trường sao?”
“Vì sao lại phải về, tôi đã quyết định từ này về sau sẽ làm ở đây.” Trần Hiểu Quân không hề nghĩ ngợi mà nói ra quyết định của mình.
“Cậu muốn ở lại đây làm việc?” Trình Hiểu Quân mong nhận được một đáp án chắc chắn.
“Thế nào, không được hả? Tôi lại thấy rất tốt!” Ai cần biết cậu nghĩ như thế nào, tôi cứ quyết định ở lại đấy.
“Không phải, không phải, nếu cậu quyết định ở lại đây tớ đương nhiên sẽ ủng hộ cậu.” Lúc này trong lòng Trình Hiểu Quân cũng đã có một dự tính khác.
“Không còn việc gì thì tôi về đi ngủ.” Trần Hiểu Quân nói xong liền quay đầu bước đi, sau đó một sức mạnh rất lớn đột nhiên bao vây lấy c