Tác giả: Phác Hi
Ngày cập nhật: 03:29 22/12/2015
Lượt xem: 1341383
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1383 lượt.
ng chịu được kêu to: “Chết tiệt, anh không có giới hạn!”
Nguy hiểm như săn báo
Tám giờ tối, Triển Du thừa dịp nguyệt hắc phong cao lén chạy đến trụ sở tạm thời của Liệp Ưng một chuyến, Hình Thiên vừa nhìn thấy cô thì bệnh cũ đã tái phát: “Xem ra mấy bài thuốc dinh dưỡng của Nam Khôn không tồi nha, đồng chí Triển Du, gần đây khí sắc của bạn càng ngày càng tốt nha.”
Mặt Triển Du nóng lên, giận dữ mắng trả: “Có vài người đầu óc như cái thùng rác, thấy rác rưởi là nạp vào hết!”
Hình Thiên: “À, em yêu sao em biết rác rưởi trong đầu anh là em thế?”
Triển Du: “…”
“Du nhi sao hôm nay em lại tự mình tới đây, có gì mới sao?” Từ sau đêm hôm đó mỗi lần Mục Hàn nhìn thấy Triển Du thì tâm tình đều phức tạp, nhưng cho tới bây giờ trên mặt anh vẫn không có bất kì biểu hiện bất thường nào, bất cứ lúc nào cũng tỏ ra hiền hòa dịu dàng.
Mục Hàn cười cười, hỏi trước: “Có phải muốn nói chuyện Nam Khôn với anh không?”
Triển Du gật gật đầu, chột dạ nói: “Lão đại, thật sự xin lỗi.”
Câu “thật sự xin lỗi” này nghe như cô chỉ đang nhận lỗi vì không phân biệt được công tư, lợi dùng thời gian làm việc nói chuyện yêu đương, nhưng trên thực tế cô lại đang xin lỗi vì đã làm cho ba mẹ Mục Hàn thất vọng. Bởi vì ba mẹ Mục Hàn đã yêu thương cô như con dâu của nhà họ Mục.
Khi còn bé cô không hiểu, chỉ cảm thấy Mục Hàn và mình vốn đã là người một nhà, có phải là vợ hay không cũng không sao cả. Về sau hơi hiểu một chút về chuyện tình cảm nam nữ, cô đã rất vui vẻ theo sát Mục Hàn cùng đội Liệp Ưng, công việc mới lạ kích thích đã làm cho cô cảm thấy thành tựu cùng thỏa mãn chưa bao giờ có trước đây, hơn nữa công việc này dường như đã chiếm hết phần lớn thời gian, bình thường cô cũng không còn thời gian lo cho chuyện cá nhân. Khi hai nhà tỏ vẻ muốn cô và Mục Hàn đến với nhau, hai người bọn họ vẫn chưa từng phản đối, chỉ cảm thấy cứ thuận theo tự nhiên là được rồi.
Trước kia khi chưa gặp Nam Khôn, cô cũng nghĩ nhất định sau này mình sẽ theo ý nguyện của người lớn hai bên mà kết hôn với Mục Hàn, sau đó bình thản ấm áp đi đến hết cuộc đời – dù sao thì tính chất công việc của cô và Mục Hàn nên bọn họ đã biết mình không thể tìm được một người bạn đời nào khác có thể hoàn toàn hiểu cũng như vô điều kiện ủng hộ công việc của họ, mà cô và Mục Hàn bất kể là phương diện nào cũng hoàn toàn xứng đôi.
Nhưng mà hiện giờ đã có Nam Khôm, cô lại trở nên “tham lam”, không muốn chấp nhận nữa.
Đương nhiên Mục Hàn hiểu cô xin lỗi cái gì, hỏi: “Hai người thật sự đến với nhau sao?”
Triển Du gật đầu.
Mục Hàn lẳng lặng nhìn cô nửa ngày rồi đột nhiên nở nụ cười, nửa thật nửa giả nói: “Thật tốt quá, cuối cùng cũng vứt bỏ được cô vợ trước như em rồi, sau này có ra ngoài cua gái cũng không cần áy náy trong lòng nữa.”
Triển Du: “…”
Mục Hàn thấy cô trở nên nhẹ nhõm cũng dần dần nheo mắt vui vẻ, nghiêm túc nói: “Nghe này Du nhi, trước kia anh và em không phải bạn trai bạn gái, cho tới bây giờ cũng chưa từng thề hẹn yêu đương gì. Nguyện vọng của người lớn có tốt đẹp đến đâu cũng không thể hy sinh hạnh phúc của con cái, bọn họ sẽ hiểu thôi. Em và Nam Khôn muốn thế nào là quyền tự do của em, anh không có quyền can thiệp, chỉ cần không ảnh hưởng đến công việc của chúng ta thì không cần báo cáo với anh, hiểu chưa?”
Triển Du ngước mắt lên nhìn anh, không biết nên nói gì, bởi vì giờ phút này có nói gì cũng chỉ là ngụy biện – cô biết rõ Mục Hàn với cô ngoại trừ tình thân tình bạn thì trong lòng cũng có tình cảm khác, bây giờ nói như vậy cũng chỉ là không muốn cho cô nặng lòng mà thôi.
Mục Hàn thấy cô không nói gì lại hỏi: “Còn có chuyện gì khác sao?”
Triển Du nói: “Simon và Thanh Mộc đã trở lại.”
Mục Hàn: “Anh biết rồi.”
Triển Du: “Em đi đây.”
Nói xong thì quay người đi gấp.
Mục Hàn luôn ôn hòa lúc này cũng tức giận: “Đồng chí Triển Du có phải em đã quá trọng sắc khinh bạn không hả, yêu đương cuồng nhiệt cũng đâu phải phong cách yêu của em, cả ngày dính với nhau như vậy không thấy ngán sao?”
Quả thật Triển Du khóc không ra nước mắt, vội vàng chạy tới ôm đùi ai đó: “Lão đại em sai rồi, em không nên buông tha cho anh để chọn Nam Khôn, anh dịu dàng biết quan tâm, lại thông tình đạt lí, khéo léo hiểu lòng người như vậy cơ mà. Quả thật là người gặp người thích, hoa gặp hoa nở, trên thế giới này không có ai anh tuấn rộng lượng, phong lưu phóng khoáng, ngọc thụ lâm phong như anh, anh chính là chân mệnh thiên tử kiếp trước của em, kiếp này cũng sẽ là phu quân của em.”
Đầu Mục Hàn đầy hắc tuyến: “Sặc! Thôi em mau đi đi mà.”
Khi ánh trăng đã lên cao, Triển Du trở lại chỗ ở của Nam Khôn, không ngờ tới Simon và Thanh Mộc đã ở đấy.
Thanh Mộc mất tích một chuyến trở về dường như đã có thêm vài phần bất thường, Triển Du trở về thấy cô ta đang ở đó, trong vô thức đã lén xoay người rời đi, nhưng mà con mắt của tiểu điên kia lại soi quá kĩ, từ xa đã nhìn thấy cô, trong lúc đó sóng điện tia lửa bùng lên, chỉ thấy cô ta mãnh mẽ ngóc lên từ trong lòng Simon, giống như một tr