Tác giả: Phác Hi
Ngày cập nhật: 03:29 22/12/2015
Lượt xem: 1341381
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1381 lượt.
n đến mục đích của bọn em, rồi đến giao dịch với quân phản đồng minh Israel, tất cả hắn đều biết rõ ràng, còn có thể tỉ tỉ bày ra vụ ám sát cậu cả kia, không có quan hệ với người có thế lực, cũng không đủ thời gian cùng tài lực sẽ không làm được, hiện giờ hắn không làm được.”
Ngữ khí của hắn vô cùng chắc chắc, không thể làm cho người khác không tin.
Triển Du nghẹn họng nhìn hắn trân trối: “Anh nói sau lưng hắn còn có một Boss lớn chỉ huy sao?! Ai thế?”
“Hiện giờ tôi vẫn chưa xác định được, đến khi xác định sẽ nói cho em biết.” Miệng Nam Khôn hôn lên cổ cô, khẽ dụ dỗ: “Đêm nay còn dài như vậy, cứ bám lấy mấy chuyện không chắc chắn kia rất nhàm chán nha, hay là chúng ta tìm việc khác để làm đi?”
“Tôi đang nói chuyện đàng hoàng với anh mà, chết tiệt, đừng cắn tôi.” Triển Du hoài nghi trong lòng, không còn tâm tư mà nghĩ cái khác.
“Nam Duệ thoạt nhìn không giống như người ham danh lợi, hắn làm như vậy chắc là có ẩn tình gì khác, chẳng lẽ vì báo thù cho ba hắn sao?”
“Có lẽ thế.” Ôm ôn hương nhuyễn ngọc trong ngực, lại hiếm khi có thời gian rảnh, hiện giờ Nam Khôn cũng chẳng còn tâm tư mà nghĩ chuyện khác, ánh mắt sáng quắc nhìn Triển Du, vô sỉ nói: “Vì em, tôi tặng cả giang sơn cho người khác, em cũng không cảm thấy gì sao?”
“Ái tôi nhổ vào, thiếu cớ nên lấy tôi làm cớ à, anh nghĩ rằng tôi không biết nhất định là anh đang có chủ ý quỷ quái gì đó…ưm!”
Nam Khôn ngậm lấy môi cô tinh tế mút một vòng, sau đó buông ra bưng lấy mặt cô, hòa nhã nói: “Đừng nghĩ nữa, tôi sẽ xử lí thật tốt.”
Giọng nói thuần hậu dịu dàng của hắn như một vũ khúc ưu nhã, dễ nghe lại động lòng người.
Triển Du không nói gì, ngước mắt lên nhìn hắn, cảm thấy bất an khó hiểu.
Bốn mắt nhìn nhau, ánh mắt Nam Khôn chứa đầy thâm tình, hắn hỏi: “Tin anh không?”
Triển Du hơi thất thần, sau nửa ngày mới trịnh trọng gật đầu.
Đôi mắt Nam Khôn khẽ cong lên, ôm người đứng lên, cười xấu xa: “Để cho anh ăn no trước đã.”
Ăn no mới có sức mà đi trừng trị mấy tên phá hoại không biết tự lượng sức mình kia.
Triển Du: “…”
Tình nồng ý mật
Đêm khuya thanh vắng, trong căn phòng màu xanh nước biển, ánh sáng mông lung chiếu vào phía sau tấm lưng cứng như đá của Nam Khôn, làn da màu đồng càng trở nên gợi cảm, Nam Khôn tinh tế hôn lên môi Triển Du, đôi mắt đen khôn cùng toát lên một ngọn lửa hừng hực, ấm áp mà thuần túy.
Cơn sóng cuồn cuộn trong cơ thể dọc theo sống lưng dâng lên, rửa trôi lí trí Triển Du, cô đã ngừng suy tư.
Lúc này không còn ngụy trang, cũng không mang theo bất cứ tính chất bắt buộc nào, hoàn toàn xuất phát từ khát vọng của hai người, vô cùng tốt đẹp.
“Có thể không?” Nam Khôn bắt lấy tay cô đặt lên môi hôn, hơi thở nóng rực khiến tim người khác đập liên hồi.
Triển Du như đã hoàn toàn bị hắn làm cho bay bổng, ánh mắt hơi mê ly, cô không nói gì, lẳng lặng thất thần nhìn vào thân hình cường tráng của Nam Khôn, cơ bụng căng đầy khiến cô si mê không thôi, không nhịn được đưa tay sờ lên, xúc cảm bên dưới căng cứng nóng bỏng.
Cho tới bây giờ Triển Du không hề biết thì ra lúc hai linh hồn cùng thân thể hòa vào nhau lại trở nên tuyệt mĩ như vậy.
Cô hít một hơi thật sâu, gật gật đầu, giống như đang cổ vũ mà chủ động rướn người hôn lên khóe môi Nam Khôn.
Nam Khôn nói đúng, cho tới bây giờ cô không phải người làm việc không quyết đoán, về phương diện tình cảm cũng có thể dám yêu dám hận, nếu như trước kia do dự là vì cô yêu người đàn ông này không đủ sâu vậy thì giờ phút này tư thế dịu dàng ngoan ngoãn của cô đã nói lên tất cả.
“Tứ gia, cử động đi.” Cô cảm thấy may mắn vì mình đã được một người đàn ông vĩ đại như vậy yêu thương.
Thân thể Nam Khôn chấn động mãnh liệt, sự chủ động cùng thuận theo của Triển Du trong nháy mắt đã làm cho lòng hắn dâng lên cảm giác thành tựu cùng thỏa mãn không thể nói rõ.
Dường như trong nội tâm có một con thú dữ đang gào thét, kêu gào suy nghĩ phải nuốt trọn Triển Du vào bụng. Nụ hôn phách đạo lại tuyệt hảo như muốn trút hết suy nghĩ cũa hắn ra – yêu thương cùng khí lực, kịch liệt cuốn lấy rồi nghiền áp nhau, máu toàn thân hắn đang sôi trào.
Triển Du yên lặng thừa nhận, vài lần muốn đáp lại hắn nhưng lại bị khoái cảm mãnh liệt không ngừng đánh sâu vào khiến cô chống đỡ một cách khó khăn.
Ngực tràn đầy hạnh phúc cùng tình yêu, cô ôm Nam Khôn thật chặt, thoải mái như sắp chết đi. Khoái cảm ngập đầu ném cô lên đám mây, lôi cuốn cô, khiến cô rối bời, trong cơn hoảng hốt chỉ nghe thấy Nam Khôn đang kề sát vào tai cô gọi tên cô hết lần này đến lần khác, giọng nói khàn khàn mà gợi cảm như tản ra một cảm giác an tâm mà đầy ma lực, khóe miệng cô không kìm được mà tràn ra một nụ cười ngọt ngào vui vẻ, đôi mắt đen ướt át phảng phất như đang cất giấu cả một đầm nước sâu xanh thẳm, có thể hớp hồn người.
Không khí trong phòng ngày càng nóng bỏng, sau nửa ngày không biết Nam Khôn đã đâm trúng chỗ nào mà da đầu Triển Du tê rần không thể khống chế được kêu thành tiếng, thân thể càng trở nên căng cứng. Nam Khôn bị